Tâm sự đôi điều =)))


Định đăng trong tết mà ngủ nhiều quá nên quên mất =))

Chả là dư này, từ đợt hoàn bộ đam đầu tiên trong nhà, lượt view hay like đều tăng dữ dội. Việc này đáng ra là nên vui, cơ mà tôi lại thấy sờ sợ :))

Mấy năm gần đây tôi ít hoạt động trên mạng xã hội, tuổi chưa nhiều, mặt vẫn non nhưng lại hết cái nhiệt huyết đăng stt liên tục mỗi ngày trên facebook. Giờ vào facebook cũng chỉ để nhận thông báo trên lớp, tin tức từ bạn bè hay là ngắm ảnh mèo và hóng war giết thời gian =))) Tiếp tục đọc

Advertisements

[TG2] Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 4


Chương 4: Giới giải trí [Nữ hoàng ngạo kiều pk tờ giấy nhớ]
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Cảnh báo của editor: chưa beta

 “Cô nghe tôi nói!” Bốn chữ này, đạo diễn Trương thiếu chút nữa nói ra khỏi miệng. Không hề nghĩ đến, nhân vật được Trần Tâm nhập vai. Hắn tựa hồ thấy được một Lưu Quang thù hận, oán hận, cảm thán, vừa lòng gật gật đầu.

Sau đó mở miệng nói: “Nhân vật này thuộc về cô, ngày mai tới trường bên trong đưa tin.”

“Tốt, cảm ơn đạo diễn Trương cho tôi cơ hội này.”

“Không cần cảm tạ tôi, cơ hội này là bản thân cô nên được.” Đạo diễn Trương nói rồi, phất phất tay. Lại nói với người bên cạnh: “Kế tiếp, đi gọi người thử vai nữ số một tiến vào.”

“Tâm Nhi, xem ra chúng ta cần đi chúc mừng một chút.” Trần Lâm đi qua, cô không hề nghĩ rằng Trần Tâm sẽ cho bản thân một kinh hỉ lớn như thế.

“Chị Lâm, không cần.” Trần Tâm thản nhiên nói, cùng chị Lâm đi ra phòng.

“Không cần chúc mừng? Tại sao? Em là muốn vì chị Lâm của em tiết kiệm tiền sao? Em yên tâm ····”

“Đương nhiên không phải.” Trần Tâm đánh gãy lời nói tiếp theo của chị Lâm, nhìn thấy sắc mặt chị Lâm không vui lộ ra lại mở miệng nói: “Em là cảm thấy, chị cần tới chỗ anh Đế một chuyến. Chị phải biết, em buông tay vai nữ số một kia đi diễn nữ số hai. Anh Đế nhất định sinh khí, chờ chị giúp em thoát khỏi khó khăn này nhé?”

“Em nha đầu kia, nhìn em hiểu lý lẽ rõ ràng như vậy. Hẳn là em mời khách, mà không phải chị mời khách.”

“╮[╯▽╰]╭ chị Lâm, chị còn cần tiểu minh tinh em đây tới mời khách sao? Nhưng ví tiền của người ta không đủ, cần giữ tiền dưỡng lão và tiền kết hôn.”

“Tiền kết hôn, Tâm Nhi em đùa vui quá. Được rồi, chị biết em không muốn chi tiền. Nếu không như vầy, chờ bộ phim này của em trình chiếu xong. Đến thời điểm em có tiền, em nhất định phải mời khách đó!”

“Được.”

“Chị Tâm, chị Lâm, anh Đế cho mời.” Một nam nhân từ trong thang máy đi ra, nhìn thấy bóng dáng Trần Tâm cùng Trần Lâm, vội vàng đuổi theo nói.

Trần Lâm xoa xoa đầu Trần Tâm, xoay người nhìn nam tử phía sau nói: “Anh Kiệt, không nghĩ đến là anh tới mời hai chúng em.” Nói rồi, còn bực bội liếc Trần Tâm một cái nói: “Nói Tào Tháo Tào Tháo liền đến, em đi về trước đi! Chỗ anh Đế chị sẽ đi giải thích, em trở về nghỉ ngơi thật tốt. Ngày mai đừng quên, ngày mai có một nghi thức khởi động máy.”

“Được.” Trần Tâm nói rồi, phất phất tay với chị Lâm, hướng cửa đi ra ngoài. Tại đi ra cửa trên, nhớ tới cái gì. Đối với tên Vương Giả Mạnh Nhất, chụp một tấm ảnh. Mở weibo ra phát biểu trạng thái mới nhất lên: Bảy giờ đúng, hôm nay tiếp một vai diễn bản thân nhìn thực thích. Đến thời điểm công chiếu, hi vọng các đồng bọn không phải thất vọng. Bằng không, ╮[╯▽╰]╭ các ngươi hiểu được.

Phát biểu xong, lập tức liền có người bình luận phản hồi.

‘Nữ vương đại nhân, muốn quay phim mới! Tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ nhân vật cô diễn.’

‘Đúng vậy, đúng vậy! Nữ vương đại nhân cầu giải thích, cô diễn ai?’

‘Tại sao nghe lời nữ vương nói, nhân vật này chúng ta nhất định sẽ không nghĩ tới ’

‘Có loại muốn cảm giác hủy tam quan, nên làm thế nào!’

‘Quỳ đợi bộ phim mới của nữ vương đại nhân’

‘Lầu trên +1’

‘Lầu trên +1008’

Trần Tâm cười nhẹ, đi lên xe trực tiếp về nhà.

“Trần Tâm không biết chuyện nghiêm trọng cỡ nào, chẳng lẽ em không biết sao?” Anh Đế đập mạnh lên bàn, gào lên.

“Anh Đế, bình tĩnh. Anh cũng biết sự tình Tâm Nhi quyết định, ai cũng ngăn cản không được. Hiện tại, chúng ta có thể làm chính là nghĩ chuyện tốt phát sinh sau đó bù lại.”

“Bù lại, bù lại cái lông. Trần Tâm một câu, không diễn nữ số một. Đi diễn nhân vật phản diện, em chẳng lẽ để cho cô ấy một đời đi diễn nhân vật này sao? Cô ấy một câu không ca hát, liền không hát. Chạy đi đóng phim, diễn cũng phải có thiên phú. Lãng phí vô ích thiên phú ca hát của bản thân cô ấy, hiện tại lại cho anh cái này. Các em đến cùng đang làm cái gì, muốn anh làm thế nào.”

“Anh Đế, việc này em biết, em biết.”

‘Đông đông ·· đông đông ···’

“Ai vậy, không nghe thấy chúng tôi đang có chuyện cần bàn.” Anh Đế nghe được tiếng đập cửa, nhún vai. Lắc đầu với Trần Lâm, chỉ huy cô đi mở cửa.

Trần Tâm bất đắc dĩ chua xót nở nụ cười, anh Đế tức giận nói rõ chuyện còn giải quyết được. Nếu một bộ dáng vẻ không nói lời nào, thì bản thân thật sự không biết làm thế nào.

“Ồ, đạo diễn Trương làm sao lại là ngài?”

“Làm sao lại không phải tôi, tôi biết Trần nha đầu kia tới diễn nữ số hai nhất định khiến anh Đế sinh khí, tôi đi lên nói một chút.”

“Đi lên nói chuyện?” Trần Lâm không thể tin nhìn đạo diễn Trương, hắn uống lộn thuốc à! còn gọi Tâm Nhi là Trần nha đầu, đây là cái tình huống gì! Ai có thể nói cho cô, đến cùng phát sinh chuyện gì.

Trần Lâm làm sao cũng sẽ không nghĩ đến, Đạo diễn Trương là bị biểu hiện vừa rồi của Trần Tâm dọa đến. Nguyên bản cho rằng Trần Tâm diễn nữ số một sẽ hủy kịch bản của mình, đối với Trần Tâm một bộ biểu tình không cho mặt mũi. Hiện tại, hắn ngược lại không cảm thấy Trần Tâm sẽ hủy kịch bản của mình. Hắn không biết vì cái gì, bỗng nhiên có một trực giác nói cho bản thân, bộ phim này nhất định sẽ đỏ. Bởi vậy, mới có thể rất dễ nói chuyện, cho Trần Tâm mặt mũi.

“Đạo diễn Trương, ngài tới làm gì!” Anh Đế một bộ vẻ mặt ông đã rõ còn đến tìm tôi, ngồi xuống, tựa vào trên ghế làm việc.

“Anh Đế, anh tới nhìn video này xem, liền biết ý tứ tôi tới tìm anh. Tôi mở ra cho anh trước, anh nhìn một cái.” Đạo diễn Trương nói rồi, liền đem thứ gì đó đặt ở trên bàn.

Anh Đế nghi hoặc, lão nhân này đạt giải thưởng lớn, đối với mình một bộ vẻ mặt như vậy. Sau đó ánh mắt nhìn thoáng qua video, ý niệm đầu tiên là người nọ là Trần Tâm sao? Thì ra, video này là quay lại hình ảnh Trần Tâm vừa rồi phỏng vấn thử vai diễn Lưu Quang.

Xem xong, nghi hoặc. Trần Tâm khi nào có thiên phú tốt như vậy, chẳng lẽ lúc trước tiếp mấy bộ phim kia Trần Tâm đều không thích. Không có lộ ra thiên phú diễn chân chính của bản thân, nhìn thấy nhân vật bản thân thích liền lộ ra? Hay là, nhận phải đả kích gì.

“Được rồi, các người đi đi! Trần Lâm, Trần Tâm diễn nữ số hai tôi liền cho cô ấy một chút mặt mũi. Thế nhưng, nếu như thời điểm Trần Tâm diễn bộ phim này đến thời điểm công chiếu bình luận không còn tốt như trước, như vậy Trần Tâm liền về cút khỏi vòng biểu diễn cho anh. Thế nào?”

“Được, cám ơn anh Đế. Ở đây, em thay thế Tâm Nhi nói tiếng cám ơn với anh.” Trần Lâm nói rồi, xoay người kích động đi ra ngoài. Xếp hạng nhân vật, là điểm số quan trọng cho nhân vật của mỗi bộ phim. Vừa rồi nhìn kỹ năng diễn của Tâm Nhi, Trần Lâm thề lần này nhất định sẽ không làm hỏng.

Vi sao đại đa số bằng hữu của mình đều là ngạo kiều? Nói năng chua ngoa tâm đậu hủ.

Tề Hà viết xong ca khúc của mình, thả lỏng xuống. Mở điện thoại ra, trực tiếp đăng nhập weibo. Cái nhìn đầu tiên liền thấy được Trần Tâm vài giờ trước đăng trạng thái, lại là bảy giờ đúng. Xem ra, Tâm Nhi đối với bản thân vẫn là không có quên, bản thân cần đi tìm cô ấy một chút ăn một bữa cơm hay không. Hay là, không nên đi tìm cô ấy. Chờ cô ấy đến tìm mình tốt hơn, ừ! Cứ làm như thế tốt hơn, dù sao lần này là cô ấy cúi đầu trước, không phải mình.

Tiếp tục đọc

[TG2] Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 3


Chương 1: Giới giải trí [Nữ hoàng ngạo kiều pk tờ giấy nhớ]
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương
Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Cảnh báo của editor: chưa beta

“Vì cái gì không được? Chị Lâm, chị không cảm thấy nhân vật Lưu Quang này rất tốt sao? Bị người nhà phản bội, buông tay tình yêu, cuối cùng còn bị lợi dụng đến cùng. Thời điểm sau khi nhân vật này ra mắt, nhất định sẽ có tranh luận rất lớn. Không biết vì cái gì, em đối với nữ số một kia không coi trọng.”

“Không coi trọng, trước kia sao em không nói? Đến bây giờ em mới nói đến chuyện này, em thật sự là hồ nháo.”

“Chị Lâm, chị phải tin tưởng em một lần. Nữ số hai này, nhất định sẽ siêu việt vượt qua nữ chính.”

“Sẽ vượt qua thì thế nào, vấn đề là em có thể diễn tốt sao?”

“Nhất định, chị Lâm cho em cơ hội này được hay không. Nhớ ngày đó, thời điểm em đi tham gia âm nhạc của Vương Giả Mạnh Nhất. Chị nói ta chẳng qua tiến vào được top mười, bảo em buông tay. Nhưng cuối cùng em vẫn không buông tay, chị xem không phải là được thứ ba.”

“Cái thời điểm kia là em may mắn mà thôi, ai biết vận khí trên người em sẽ thế nào? Lần này, coi như chị đồng ý anh Đế cũng sẽ không đồng ý.”

“Chị Lâm, em biết là chị tốt nhất. Nếu không như vầy, do đạo diễn Trương tới lựa chọn, anh Đế bên kia em đi nói. Nếu vai diễn Lưu Quang của em được chấp nhận, như thế em liền diễn nữ số hai này. Nếu không có, em liền diễn nữ số một. Có thể không?”

Trần Tâm mở nhãn cầu thật to, hi vọng chị Lâm có thể từ ánh mắt của bản thân thấy được khẩn cầu của bản thân.

Tiếp tục đọc

Nhân sinh người thắng ~ Chương 1-4


Chương 1: Tỷ muội vô tình (1)
Tác giả:
 Sênh Tiêu Thích Thích

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Lâm Lạc đã chết, một chiếc xe vận tải lớn nghiền qua người hắn, chết thê thảm vô cùng.

Nhưng Lâm Lạc lại mở mắt lần nữa.

Thân thể của hắn đã chết đến không thể chết hơn, nhưng trong nháy mắt linh hồn hắn rời đi, hắn bị kéo vào một không gian.

Hắn lấy hình thái linh hồn tồn tại ở bên trong không gian này, không gian bị phong kín không có cửa sổ ước chừng chỉ có mười mét vuông, chính giữa có một khối bia đá mộc mạc, trên tấm bia đá có khắc tư liệu cá nhân của hắn.

Họ tên: Lâm Lạc (vô giới tính) Tiếp tục đọc

[TG2] Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 1-2


Chương 1: Giới giải trí [Nữ hoàng ngạo kiều pk tờ giấy nhớ]
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

“Đinh đinh, chúc mừng cô hoàn thành thế giới tân thủ, trở lại không gian ảo mộng. Sau một phút đồng hồ công tác thống kê tích phân, tích phân sẽ biểu thị trên màn hình. Cô có thể xem xét, nghỉ ngơi nửa giờ. Nửa giờ sau sẽ lập tức tiến vào thế giới kế tiếp, hoàn thành nhiệm vụ.”

Trần Tâm nghe được âm thanh hệ thống vang lên bên tai, mở mắt. Nhanh như thế, tốc độ nháy mắt đã đến không gian hệ thống trong truyền thuyết. Nhìn bốn phía chung quanh, phòng rất nhỏ. Đồ vật bày đặt cũng chỉ có sofa, đối diện sofa là một màn hình biểu thị cùng loại với ti vi màn hình phẳng.

Bên trên biểu hiện ra ba chữ: “Đang thống kê.” Tiếp tục đọc

Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 25


Chương 25: Phiên ngoại Cung Vũ
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

“Anh đã trở về.”

“Anh thật sự đã trở lại, thì ra toàn bộ việc này đều không phải là giấc mơ.”

“Tâm Nhi, em có thể tha thứ cho anh hay không?”

“Tâm Nhi, Tâm Nhi của anh. Mọi thứ vẫn còn chưa bắt đầu, trở về xa chút, cuộc đời này tuyệt đối không phụ em.”

Cung Vũ nhìn bản thân trẻ tuổi trong gương, nhẹ giọng nói. Sau đó, bắt đầu sửa sang lại dung mạo của mình và quần áo đang mặc. Bỗng nhiên, nhớ tới cái gì, tạm dừng lại. Là sao thế này, tại sao ký ức lại không đúng! Tiếp tục đọc

Miêu sinh doanh gia ~ Chương 52-56


Thiếu niên phân rõ lòng người
Chương 52

Tác giả: Trúc Diệc Tâm
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Thật ra cũng chỉ suy nghĩ mà thôi, các băng đảng cũng không phải dễ xử lý như vậy, nếu dễ thì Cố Chiêu đã sớm làm thế rồi, nói cho cùng thì vẫn còn có chút băn khoăn. Diệp Bạch thật sự có thể mở hình thức chó điên một người đi vào xử một đám, nhưng tóm lại quá mức khiến người chú ý, sau này khẳng định có một đống phiền toái cho nên vẫn quên đi thì hơn.

Cũng không phải dùng phương thức bình thường thì không chỉnh chết được.

Chẳng qua ngày sau Diệp Bạch trôi qua thư thái không ít, bởi vì tên cặn bã Hách Lâm kia không còn mỗi ngày gọi điện thoại hẹn hắn, quả thực thanh tĩnh thoải mái cực kỳ.

Thiết kế nhãn hiệu trang phục tình nhân cũng đã có. Tiếp tục đọc

Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 24


Chương 24: Phiên ngoại Trần Triết
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương
Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Năm năm sau, Trần Triết đã là một nhân sĩ thành công. Chuyện Tâm Nhi chết, kích thích rất lớn đến anh, một đêm tóc bạc. Buổi tối vĩnh viễn đều không ngủ được, có đôi khi anh thường xuyên suy nghĩ nếu lúc trước bản thân không làm mấy chuyện đó, kết cục có thay đổi hay không. Hoặc là nói, lúc trước bản thân không trực tiếp xoay người rời khỏi, mà tiếp tục dừng lại thì sẽ phát sinh chuyện gì?

Toàn bộ đều là ẩn số, trên thế giới không có thuốc hối hận.

“Lái xe đi mộ viên của phu nhân.”

“Vâng, gia chủ.” Tiếp tục đọc