Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh ~ Chương 3

Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh

  • Tác giả: Kiều Thư Vân
  • Edit: Y Giai
  • Mục lục

Chương 3: Thư sinh tuấn tú nhiễu xuân tâm

Bùi Quang Quang từ sau cái đêm mơ một giấc mộng xuân đó, vào ban ngày thấy nam nhân trong đại viện, đều nhịn không được tưởng tượng bộ dáng ở trần của bọn họ, ngay sau đó lại so sánh bọn họ với Tiền Khiêm Ích ở trong đầu một phen, cuối cùng rút ra kết luận, rốt cuộc vẫn là cánh tay da mịn thịt mềm của thư sinh kia là đẹp nhất.

Những ngày như vậy càng nhiều, mấy ngày mới đầu Bùi Quang Quang còn cảm thấy thú vị, cho đến sau này liền không khỏi kinh hãi. Nàng rốt cuộc là cô nương gia chưa xuất giá, cái loại ham muốn thân thể nam nhân như này, nếu bị người khác biết được, thật sự rất mất mặt.

Nhưng mà, có một số việc một khi đã thành thói quen rồi thì rất khó để từ bỏ, cái tật xấu vừa nhìn thấy nam nhân liền tưởng tượng ra cánh tay bọn họ của Bùi Quang Quang, trong thời gian ngắn cũng khó mà trừ tận gốc, thế cho nên mấy ngày về sau nàng thật sự cảm thấy ngượng ngùng không chịu nổi, liền giảm bớt số lần ra khỏi cửa, ngay cả giặt quần áo cũng là lấy nước giếng từ bên ngoài về giặt.

Ngày hôm đó, Bùi Quang Quang thừa dịp các nam nhân trong viện đều đi ra ngoài làm việc, liền xách theo thùng gỗ nhỏ trong nhà đến bên cạnh giếng múc nước. Miệng giếng được đào trong đại viện kia ở ngay góc sáng sủa bên cạnh cổng chính, lúc này bên cạnh giếng có ba năm nữ nhân vây quanh đang giặt quần áo, một người trong đó là Vương đại nương nhìn thấy Bùi Quang Quang liền nhịn không được trêu ghẹo: “Ôi chao Quang Quang à, tại sao đã nhiều ngày rồi cũng không thấy ngươi đi ra đây vậy?”

Bùi Quang Quang xách một thùng nước đến, nghe được câu hỏi liền thành thật để thùng nước xuống cạnh giếng, lau đi giọt mồ hôi trên trán nói: “Đó là bởi vì một đoạn thời gian trước ngài đi làm khách ở nhà A Lan tỷ tỷ, hôm qua mới vừa trở về.”

A Lan là con gái của Vương đại nương, năm ngoái mới lấy chồng, mấy ngày trước nhà chồng cho người đến truyền tin tức, nói là A Lan đã sinh một tiểu tử mập mạp, bởi vậy Vương đại nương đến nhà con rể ở mấy ngày.

Bên này Vương đại nương không trêu ghẹo được, Trầm quả phụ ngồi bên cạnh bà ta chớp mắt một cái, vừa cười vừa nói: “Năm ngoái thời điểm A Lan lấy chồng mới tròn mười sáu, Quang Quang năm nay cũng đã mười lăm rồi nhỉ? Nếu trúng ý tiểu tử nhà ai, cứ nói cho dì Trầm của ngươi biết, dì Trầm sẽ đi làm mai giúp ngươi!”

Bùi Quang Quang nghe xong, còn chưa kịp mở miệng, chợt nghe Vương đại nương bên cạnh lại nhanh nhảu nói: “Nói đến trong viện chúng ta ấy à, tiểu tử nhà ai cũng so ra kém hơn người trong góc Đông Nam kia!”

Bà ta nói xong, lại hướng về phía vừa nói đến chép miệng, Bùi Quang Quang thuận theo nhìn sang, trong góc kia chính là nơi ở của Tiền Khiêm Ích.

Vương đại nương lại nói: “Quang Quang à, nếu ngươi trúng ý thư sinh kia, không nói cái khác, đại nương ta cho dù có trói cũng phải trói hắn đến thành thân với ngươi!”

Trong giọng nói của bà ta không khỏi mang theo chút ý tứ trêu chọc thăm dò, chung quy Bùi Quang Quang là một tiểu cô nương, làm sao nghe được lời như vậy, còn chưa chờ bà ta nói xong, cũng đã đỏ bừng mặt rồi, chỉ cảm thấy trên mặt thiêu đốt thành một mảnh. Nàng giậm giậm chân, nhắc tới thùng nước quay đầu bỏ chạy, thầm nghĩ, mình thật sự là không nên dừng lại nghe mấy bà ấy nói huyên thuyên trêu ghẹo.

Hai nữ nhân phía sau thấy bộ dáng nàng như vậy, đã sớm cười thành một đoàn.

Lại nói Bùi Quang Quang dùng sức chạy một mạch, tiếng cười bên tai càng lúc càng xa, lúc này mới dần chậm lại bước chân. Nàng rũ mắt nhìn thùng nước trong tay, mới phát hiện nước trong thùng đã vãi một đường theo nàng, một thùng vốn tràn đầy lúc này chỉ còn lại chưa đến một nửa.

Bùi Quang Quang có chút tức giận quay đầu nhìn thoáng qua, hiện giờ không thể đi trở lại cạnh giếng, một nửa nước này giặt một chậu quần áo tuyệt đối không đủ, may mắn là lu nước trong nhà vẫn còn tích trữ nước, tuy nói lấy ra để giặt quần áo có chút lãng phí, nhưng một lần như vậy rồi, nàng cũng chỉ có thể cắt thịt ra.

Vừa nghĩ như vậy, nàng liền có chút ủ rũ mà cúi thấp đầu đi về nhà, nào biết mới vừa mới đi vài bước, trong góc nghiêng lại xông ra một bóng người! Hai người đều không chuẩn bị, căn bản hãm chân không được, ầm một tiếng, liền đụng vào nhau, đều là bị đụng đến vòng mấy vòng tại chỗ, xoay chuyển đầu hoa mắt choáng, ngã xuống đất không dậy nổi.

Sau khi Bùi Quang Quang ngã xuống đất, chỉ cảm thấy trong tay nhẹ đi, nghĩ cũng không cần nghĩ, nửa thùng nước còn sót lại kia bị nàng hất hết ra ngoài rồi.

Tiền Khiêm Ích không ngờ tới hắn sẽ gặp lại cô nương tròn căng này một lần nữa.

Lần đầu tiên làm đệm thịt cho nàng, là chính bản thân hắn không có mắt; lần thứ hai bị nàng nhìn thấy thân thể, vậy coi như là hắn không may; nhưng lần thứ ba…… hắn có chút ảo não nhìn đũng quần mình, nơi đó đã ướt một mảng lớn, bị gió thổi qua, liền cảm thấy hạ thân lạnh lẽo có chút thấm vào người.

Bùi Quang Quang xoa đầu từ trên mặt đất đứng lên, chuyện thứ nhất không phải đi nhìn người bị nàng đụng vào, mà là nhặt thùng gỗ rơi ở một bên lên kiểm tra một phen, sau đó mới vỗ vỗ ngực lẩm bẩm: “May mắn không có việc gì.”

Tiền Khiêm Ích chỉ cảm thấy gần đây mình không may cực độ, vốn hẹn hôm nay đi với hảo hữu Vi Viễn Thụy lên núi ngắm hoa làm thơ, lại không ngờ vừa mới ra khỏi cổng chính đã gặp phải một chuyện như vậy.

Hắn nhìn cô nương chỉ lo cho thùng gỗ ở trước mắt, cũng không trông cậy vào nàng có thể nâng hắn dậy, đành phải tự mình phủi đất vàng trên người chống đỡ đứng lên.

Lúc này Bùi Quang Quang mới phát giác trước mắt hạ xuống một bóng mờ, ánh mắt từ thùng gỗ trong tay dời chuyển đi, ngẩng đầu nhìn lên, không khỏi hít lấy một hơi khí lạnh. Nàng che miệng, đôi mắt hạnh trừng tròn xoe, run rẩy ngón tay nói không ra lời.

Tiền Khiêm Ích cảm thấy mình không thể mất thân phận của người đọc sách, vì thế vén áo bào, chắp tay vái chào với nàng nói: “Cô nương vẫn khỏe mạnh chứ?”

Vạt áo hắn vừa vén, ánh mắt Bùi Quang Quang không tự chủ được mà hướng về phía dưới nhìn lại, chỉ thấy trong đũng quần hắn ẩm ướt một mảng lớn, giống như có thể vắt ra nước vậy. Tiền Khiêm Ích thấy nàng không nói, không khỏi đứng thẳng lên lại nói: “Cô nương có thể tránh qua một chút được không, tại hạ muốn đi về nhà trước đổi thân quần áo.”

Hắn nói xong, liền chỉ về phía sau của Bùi Quang Quang, ý nói là nàng ngăn trở đường hắn vào cửa nhà.

Lúc này Bùi Quang Quang hoàn toàn bị quần của hắn thu hút, nói đúng ra, phải là đũng quần của hắn. Nàng nhìn xem đũng quần, lại nhìn xem mặt của hắn, lập tức biểu tình trên khuôn mặt tròn dần dần phong phú lên, hiện qua kinh, hoảng, xấu hổ, cuối cùng hóa thành một tiếng thét chói tai ở trong miệng, hai tay đẩy Tiền Khiêm Ích ra, cướp đường mà chạy.

Tiền Khiêm Ích vuốt ngực bị nàng đẩy một phen, đảo mắt đã thấy nàng vào trong một gian nhà nhỏ, hắn cẩn thận đánh giá một chút, lúc này mới nhớ ra Bùi gia bán cá muối trong đại viện.

Trong lòng Tiền Khiêm Ích có chút mất mát, nghĩ tuy rằng dung mạo hắn không thể so với Phan An, nhưng cũng được xưng tụng là ngũ quan tuấn tú, thân thể cường tráng, không có vẻ khí lực gầy yếu phổ biến trong thư sinh. Nhưng mà, hắn lại thật sự không thể tưởng được, mình lại sẽ khiến cho một cô nương kinh sợ như thế, thật sự thương cảm.

Hắn lắc đầu suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên một trận gió thoảng qua, cảm thấy lạnh lẽo, lúc này mới nhớ ra trạng thái của mình hiện giờ, vội vàng rảo bước vào cửa chính.

Lại nói Bùi Quang Quang mang theo thùng gỗ không xông về nhà, sau khi đóng cửa chính lại, liền dựa lưng vào cửa không ngừng thở dốc. Nàng nghĩ đến chỗ mới vừa rồi bị ẩm ướt của thư sinh kia, nhiệt độ trên mặt lại tăng cao lần nữa, thiêu đốt đến mức ngay cả thùng gỗ nàng mang theo cũng cảm thấy phỏng tay, đầu ngón tay vừa buông lỏng liền đánh rơi nó, ngược lại vỗ vỗ mặt mình, ngầm phì một tiếng nói: “Quang Quang a Quang Quang, ngươi nhìn nơi đó của hắn như vậy là không đúng!”

Nói xong, trong lòng lại truyền ra một giọng nói khác: “Hắn lại không biết ngươi đang nhìn chỗ đó của hắn, chẳng qua là thỏa mãn lòng hiếu kỳ mà thôi, có cái gì ghê gớm chứ!”

Bùi Quang Quang bưng mặt dựa vào góc tường ngồi xổm xuống, buồn bã nhìn thấy một gốc cây cỏ nhỏ chui ra bên chân, nhăn mặt nghĩ: Xong rồi xong rồi, ta thành cô nương hư hỏng rồi.

Buổi sáng ngày hôm sau, Bùi Quang Quang đi theo Bùi Tú Mẫn ra phố bán cá muối, vừa vặn gặp phải Tây Thi đậu hũ ở trong đại viện cách vách đi ra, cũng mang theo con gái của bà ta Uông Tiểu Điệp.

Hai cặp mẹ con gặp nhau ở trong ngõ hẻm của cửa đại viện, Bùi Quang Quang vốn là chào hỏi Tây Thi đậu hũ, sau đó lại nhu thuận nói với Uông Tiểu Điệp: “Tiểu Điệp tỷ tỷ càng ngày càng xinh đẹp.”

Nàng nói xong, lại nhớ tới tình hình ngày đó Uông Tiểu Điệp ở trong ngõ hẻm đưa khăn tay tỏ tình không thành, chảy hai dòng lệ nóng xấu hổ giận dữ chạy đi, trong mắt không khỏi mang theo chút thương tiếc, chỉ có thể nói là muội hữu tình, lang vô ý.

Uông Tiểu Điệp phát hiện ánh mắt của nàng, vò khăn tay hừ một tiếng, miệng nhỏ đỏ tươi khẽ động, Bùi Quang Quang liền nghe thấy trong miệng nàng ta nói: “Bộ dáng này còn muốn đi câu dẫn Tiền công tử, thật không biết xấu hổ.”

Lời này vừa ra, Bùi Quang Quang sửng sốt không thôi, ngay cả Bùi Tú Mẫn cũng choáng váng một phen, đợi đến khi phản ứng trở lại, liền đem giỏ trúc xách theo nhét vào trong lòng Bùi Quang Quang, quát lên: “Ta nói này Uông gia đại tỷ, Tiểu Điệp từ nhỏ không có cha, bà một người còn trẻ nuôi lớn nàng cũng thật không dễ dàng. Nhưng tuy nói trong nhà không có nam nhân, đứa nhỏ trong nhà nên dạy vẫn là phải dạy thật tốt, để tránh sau này gả cho người thành tai họa nhà người khác đấy!”

Tây Thi đậu hũ cũng không phải dễ chọc, lập tức đem xe cút kít dựa vào bên tường, vung tay áo lên nói: “Muốn nói đến quản giáo đứa nhỏ, ta nào có kinh nghiệm như Bùi tỷ chứ! Dạy cho con gái của mình dán lấy nam nhân, lại còn cứ chướng mắt nam nhân kia!”

Mặt già của Bùi Tú Mẫn đỏ lên, lại cũng không phải là xấu hổ, mà là bị bà ta chọc tức.

Bà tự nhiên là biết phẩm chất của con gái mình, hơn nữa đoạn thời gian trước truyền ra lời đồn, bà cũng khuyên bảo hết nước mà hỏi qua, trong lòng Bùi Quang Quang hiểu rõ, đương nhiên sẽ không làm những chuyện mà bà khó chịu.

Vì thế bà phi một miệng, căng cổ họng nói: “Phi! Quang Quang nhà ta cũng không có bản lãnh câu ba đáp bốn cao như vậy!”

Đang nói chuyện, mọi người trong hẻm Phúc Yên đều tuôn ra xem náo nhiệt.

Tây Thi đậu hũ bị Bùi Tú Mẫn chặn như vậy, chỉ cảm thấy không có ánh sáng trên mặt, không để ý con gái Uông Tiểu Điệp lôi kéo ở phía sau, vung tay chống hông mắng: “Bà già rồi còn không biết xấu hổ, cũng không biết cùng dã nam nhân nào sinh hạ dã chủng! Đừng tưởng nói rằng cha của Quang Quang nhà bà chết sớm, chúng ta sẽ tin! Bà coi người ở trong viện chúng ta đều là kẻ ngốc sao?!”

Bùi Quang Quang vốn định khuyên mẫu thân của mình dĩ hòa vi quý, đang túm tay áo bà kéo trở về, lại không ngờ lỗ tai nghe thấy Tây Thi đậu hũ nói ra lời này, trong lòng không khỏi nhéo lại, đồng tử hơi co rút, lực đạo trên tay nắm thật chặt, cuối cùng lại buông tay. Nàng cắn răng trừng mắt nhìn Tây Thi đậu hũ, nâng tay lau mắt một chút, thầm nghĩ, chờ ta phát đạt rồi, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bà!

Người vây xem bên cạnh chen vào trong hẻm nhỏ, đem ngõ hẻm chật như nêm cối. Sau khi Tây Thi đậu hũ nói xong câu đó, liền chống nạnh ưỡn ngực cười nhìn mẹ con Bùi gia bị người chung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ.

Lúc này, Bùi Tú Mẫn cắn chặt răng, lại cười một tiếng nói: “Uông gia đại tỷ bà, không phải ta nói bà à, bản thân bà đều có thể phi ngựa trong đũng quần rồi, sao còn có mặt mũi quản nhàn sự nhà người khác?”

Bên này đang náo túi bụi, tiếng ong ong trong đám người không dứt bên tai. Bỗng nhiên, từ trong đám người truyền đến một giọng nói trong trẻo, chỉ nghe một nam tử cao giọng nói: “Tại hạ mời bằng hữu về nhà luận thơ, không biết các vị có thể nhường vài bước được không?”

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s