Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh ~ Chương 24

Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh

  • Tác giả: Kiều Thư Vân
  • Edit: Y Giai
  • Mục lục

Chương 24: Hiểu lầm

Lại nói Bùi Quang Quang ở bên kia tường nghe thấy bên ngoài có tiếng nam nữ nói chuyện, nhất thời cảm thấy giọng nam vô cùng quen tai, trong lòng không khỏi giật mình, thấy trong viện không người liền đạp tường leo lên cây hòe già, vừa nhìn xuống quả nhiên thấy Tiền Khiêm Ích đứng ở bên ngoài, thế nhưng người đang nói cười cùng với hắn lại là Thư Tĩnh Nghi muội muội cùng cha khác mẹ của nàng.

Bùi Quang Quang dựa vào nhánh cây, mặc dù không nghe rõ nội dung hai người nói chuyện, nhưng vẻ mặt của bọn họ đều nhìn vào trong mắt. Tươi cười như tắm gió xuân, kết hợp với nam tài nữ sắc, thế nào cũng thấy thật đẹp mắt, nàng thậm chí cảm thấy bản thân hẳn nên nâng khóe miệng như đang xem kịch—giống như lúc trước nhìn thấy Uông Tiểu Điệp.

Bùi Quang Quang cẩn thận nhớ lại, hai năm trước lúc nàng xem kịch là với tâm tình gì? Hình như rất vui vẻ thì phải. Vì thế, nàng muốn cười như hai người phía dưới, nhưng cuối cùng lại giật giật khóe môi, mím miệng.

Bên dưới, Tiền Khiêm Ích và Thư Tĩnh Nghi nói được mấy câu, lúc cúi đầu bỗng nhiên nhìn thấy cái bóng của bức tường ở trên mặt đất nhiều thêm một thứ, hắn nhíu mày, không khỏi nâng đầu nhìn lên, quả nhiên trông thấy Bùi Quang Quang đang ngồi ở trên tường.

“Quang Quang……” Hắn giật giật môi, chợt nhớ ra Thư Tĩnh Nghi đang ở bên cạnh, đành nuốt hai chữ này trở vào.

Thư Tĩnh Nghi bên cạnh thấy hắn ngẩng đầu, nhất thời cũng thuận theo ánh mắt của hắn nhìn qua, vừa thấy liền hoa dung thất sắc, ngược lại hít một hơi khí lạnh, run giọng nói: “Tỷ, làm sao tỷ có thể trèo cao như vậy…… trời ạ…… tỷ, tỷ mau xuống đây……”

Trong lúc nói chuyện, trong mắt nàng ta đã tích lệ, hoàn toàn là bộ dáng bị kinh hách. Tuy rằng nàng với tỷ tỷ tiện nghi này không có thiện cảm, nhưng cũng không muốn thấy nàng ấy xảy ra chuyện gì ngay dưới mí mắt mình.

Bùi Quang Quang thấy nàng ta giống như đang muốn đi gọi người, vội vàng hô to gọi nàng ta lại: “Cái đó…… muội muội.” Nàng vẫn không thể nào gọi thuận miệng được: “Ta, ta không sao, ngày trước ta ở đại viện Cẩu Vĩ Ba, vẫn thường xuyên trèo tường chơi thế này.”

Trong mắt Thư Tĩnh Nghi lộ rõ sự kinh ngạc, Bùi Quang Quang lại nhìn là xem thường. Nàng nhịn không được tinh tế đánh giá Thư Tĩnh Nghi một phen, chỉ thấy nàng ta giơ tay nhấc chân đều có phong phạm tiểu thư, ngay cả vẻ sốt ruột hốt hoảng lúc nãy, cũng vẫn duy trì được dáng vẻ.

Một cỗ mất mát khó nói nên lời dâng lên từ đáy lòng, ánh mắt Bùi Quang Quang chuyển đến trên người Tiền Khiêm Ích, thầm nghĩ: Khó trách huynh ấy thích muội muội, cô nương xinh đẹp lại điềm đạm nho nhã như vậy, đổi thành người nào cũng sẽ thấy thích.

Vừa nghĩ như vậy, nàng liền cảm thấy rất chán chường, quay thân đạp lên thân cây muốn leo xuống. Tiền Khiêm Ích thấy thế, vội vàng gọi nàng lại: “Quang…… Thư tiểu thư!”

Hắn dưới tình huống cấp bách sửa miệng, khiến cho Bùi Quang Quang dừng lại động tác bình tĩnh nhìn hắn.

Tiền Khiêm Ích nhất thời không nghĩ ra lời nào, dưới ánh mắt của nàng, hắn lại giống như tên ngốc nói không ra lời. Hắn rõ ràng có nhiều chuyện muốn nói với nàng, hắn muốn hỏi nàng vì sao không viết thư cho hắn nữa, hỏi nàng có phải ở Tướng phủ không vui, hắn còn muốn dặn nàng nhớ luyện chữ thật tốt……

Chính là, nhiều lời như thế, hắn lại một câu cũng nói không nên lời.

Bùi Quang Quang nhìn hắn thật sâu, cuối cùng bởi vì sự trầm mặc của hắn mà trong lòng dần trầm xuống: Đúng rồi, huynh ấy thực ra vẫn thích Thư tiểu thư hơn, nếu không cũng sẽ không để hơn hai tháng rồi vẫn chưa tới đề thân, cũng sẽ không ngay cả nàng không còn viết thư vẫn không đến hỏi một câu, lại càng không ở chỗ này trò chuyện vui vẻ với Thư tiểu thư.

Bùi Quang Quang trừng mắt nhìn, giấu đi ẩm ướt trong mắt, lặng lẽ nói với chính mình: “Quang Quang à, không thể khóc, có cái gì tốt mà khóc……” Lập tức, mũi chân khẽ động, nhanh nhẹn nhảy trở về trên chạc cây.

“Thư tiểu thư!” Tiền Khiêm Ích lại hô to một tiếng, hai mắt không hề chớp chăm chú nhìn nàng. Hăn vươn cổ, thân thể cũng hơi nghiêng tới trước, giống như một con ngỗng, dáng vẻ có chút buồn cười.

Bùi Quang Quang sưng mặt lên nhìn hắn, Tiền Khiêm Ích liếm môi nói: “Ta……”

Hắn muốn giải thích với nàng, sự tình không giống như nàng vừa nhìn thấy, chỉ là khi hắn nghiêng mắt thoáng nhìn Thư Tĩnh Nghi đang khẩn trương mềm mại dựa sát vào hắn, những lời giải thích lại không thể nào nói ra được khỏi miệng, chỉ có thể khàn giọng nói: “Vẫn nên tìm người đến đây đỡ đi, cẩn thận đừng để bị ngã.”

“Đúng đó tỷ tỷ.” Thư Tĩnh Nghi ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, nhíu chặt lông mày, vẻ mặt ngưng trọng, “Để ta sai Lan Nhi gọi người đến nhé, tỷ đừng nhúc nhích, dọa người khác lắm.”

Tuy nói như vậy nhưng người của nàng ta vẫn đứng nguyên tại chỗ không rời một bước.

Bùi Quang Quang cười ngốc với nàng ta: “Không có chuyện gì, trước kia ta cũng từng bị ngã từ trên tường xuống rồi, cái loại cảm giác vừa đau vừa sợ này vẫn còn nhớ rõ lắm, cho nên sẽ không bao giờ để bị té như thế nữa đâu!”

Đồng tử Tiền Khiêm Ích co rụt lại, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh lần đầu tiên khi thấy bộ dạng Bùi Quang Quang ngồi trên bụng hắn khóc lớn.

Sau khi Bùi Quang Quang nói xong, cũng không nghe bọn họ nhiều lời nữa, động tác nhanh nhẹn vịn cây leo xuống.

Thư Tĩnh Nghi nhất thời sững sờ trong chốc lát, lúc sau mới lấy lại tinh thần, lập tức vì tỷ tỷ không biết lễ nghi của mình mà cảm thấy xấu hổ, khẽ cong gối với Tiền Khiêm Ích, cười yếu ớt nói: “Công tử chê cười, tỷ tỷ…… lúc trước lưu lạc bên ngoài, cho nên không hiểu quy củ, có chỗ nào thất lễ thì xin công tử hãy lượng thứ.”

Tiền Khiêm Ích giống như không nghe thấy nàng ta nói chuyện, ngơ ngác nhìn đầu tường trống không, thẳng đến khi Thư Tĩnh Nghi gọi hắn một tiếng, hắn mới hồi thần, gắng xốc lại tươi cười đáp lễ, chỉ nói không sao.

Thư Tĩnh Nghi thấy hắn nhíu mày, bộ dáng như có tâm sự, cho là hắn vẫn chưa phục hồi lại tinh thần từ trong những hành động lỗ mãng của Bùi Quang Quang, trên mặt liền có vài phần thẹn thùng.

Hai người trầm mặc đứng trong chốc lát, Thư Tĩnh Nghi nghĩ nghĩ rồi nói: “Phụ thân đọc đủ thứ thi thư, trên dưới làm việc trong phủ, trước giờ đều chú trọng chữ lễ, chuyện công tử vừa mới chứng kiến, chẳng qua chỉ là ngoài ý muốn mà thôi.”

Tiền Khiêm Ích quay đầu liếc nhìn nàng ta một cái, nói: “Tiền mỗ hiểu được, nhưng mà, tính tình mới rồi của Thư đại tiểu thư, ngược lại cũng có chút thú vị!”

Sắc mặt Thư Tĩnh Nghi cứng đờ, Tiền Khiêm Ích lấy lại tinh thần, biết mình nói sai rồi vội vàng tạ lỗi: “Tiểu thư thứ tội, tại hạ vượt khuôn phép rồi.”

Thư Tĩnh Nghĩ kéo khóe miệng cười cười, khoát tay với hắn.

Hai người lại nói chuyện một hồi, Lan Nhi canh chừng ở phía xa lúc này đang vội vội vàng vàng chạy tới. Tiền Khiêm Ích vừa thấy liền biết là có người đến đây, vội vàng cáo biệt với Thư Tĩnh Nghi, gấp rút rời đi. Đi tới giao lộ, lại nhịn không được nhìn về hướng đầu tường, đã thấy Thư Tĩnh Nghi cũng đúng lúc từ từ quay đầu, chống lại ánh mắt hắn, lập tức xấu hổ quay người, cong khóe miệng giẫm lên sỏi vụn chạy đi.

Tiền Khiêm Ích nhìn bức tường kia, chợt nhớ tới tình cảnh ngày đó hắn trèo thang từ trong Bùi gia leo ra ngoài tường, chỉ là bây giờ, hắn biết đi đâu tìm một cây thang đây?

Bên trong tường, Bùi Quang Quang nghe thấy bên ngoài đã yên tĩnh trở lại, dần chỉ còn lại tiếng chim hót, lúc này mới vịn tường phủi váy đứng lên.

Từ nửa tháng trước sau khi viết thư cho Tiền Khiêm Ích bị mẫu thân phát hiện, nàng không còn liên lạc với hắn nữa. Mẫu thân nói, họ Tiền kia chính là đang lừa nàng, thư sinh đều không phải người tốt, cứ nhìn cha ruột của nàng thì sẽ biết!

Lúc ấy nàng còn không chịu tin, nhưng mà bây giờ, nàng không thể không tin tưởng.

“Khiêm Ích.” Nàng thầm niệm trong lòng, “Kỳ thực ta rất thông minh đấy……”

Bên ngoài tường, Tiềm Khiêm Ích trở lại đình Bão Thúy, gió quẩn quanh ngọn cây, bên tai bỗng nhiên thổi tới một thanh âm, nghe không rõ ràng, lại giống như Bùi Quang Quang đang gọi tên của hắn.

Bước chân Tiền Khiêm Ích dừng một chút, quay đầu nhìn về hướng Thanh Nhã Uyển, bỗng nhiên lắc đầu nở nụ cười: Hắn quả nhiên là nghĩ quá nhiều nên sinh ảo giác!

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s