Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 1

Bộ này edit khó vật vã Blog.Uhm.vN
Hậu cung đoạt vị ký

Chương 1: Tuyển tú bắt đầu

Một chiếc xe ngựa trang trí xa hoa chạy nhanh trên con đường nhỏ yên tĩnh trong rừng cây, màn che dùng gấm hoa tốt nhất tạo thành, treo trên xe ngựa cũng là những chuỗi san hô, trên đỉnh xe ngựa gắn một viên châu sắc tím. Cẩn thận nhìn kỹ, chính là nhất phẩm xa giá. Xe ngựa nghiền đất vàng, thế nhưng lại không đánh vỡ sự yên tĩnh trên con đường nhỏ.

Ngược lại dáng người đang lười nhác dựa vào cửa xe kia, một đôi tay ngọc thỉnh thoảng nhấc mành xe ngựa lên, nhìn đồng ruộng bên ngoài. Mỹ phụ ngồi ở bên người nữ tử, kéo tay nàng qua, để nàng ngồi vào bên cạnh mình cười nói: “Yên Nhi, cẩn thận bị lạnh, đến ngồi vào bên cạnh nương.”

“Nương, nữ nhi chưa từng được xem qua cảnh sắc mỹ lệ thế này.” Thiệu Vân Yên ngồi vào bên người mỹ phụ nhân, tựa ở trên vai mỹ phụ nói, thuận tiện làm nũng với mỹ phụ: “Nương, chúng ta trước đừng quay về vội có được không? Nữ nhi muốn bồi nương chơi thêm vài ngày.”

Bộ dáng Thiệu Vân Yên bất quá mới mười lăm mười sáu tuổi, nhưng mặt mày như vẽ, răng trắng môi đỏ, lúc nói cười giữa hai má lộ ra một đôi lúm đồng tiền thật sâu, nữ hài tử đáng yêu linh động đã lộ rõ vẻ tinh tế.

Mỹ phụ lấy tay chọc lên trán Thiệu Vân Yên nói: “Trở về là phải tiến cung rồi, đến bây giờ còn làm nũng, con cũng không sợ khi vào trong cung, hoàng đế cùng các vị nương nương chê cười. Ghét bỏ con không biết ổn trọng à?”

Khóe môi Thiệu Vân Yên nhếch lên nụ cười thản nhiên, nhỏ giọng không thuận theo gọi một tiếng: “Nương!” Liền hơi hơi cúi đầu, khuôn mặt trở nên đỏ ửng. Mà trên khóe miệng hàm chứa nụ cười lạnh, lại bại lộ ý nghĩ của nàng: Lúc trước nàng đúng là đã cho rằng chỉ cần bản thân làm nũng với hoàng đế, không cần ổn trọng, vì thế mới bị khinh thường, khiến cho cuối cùng bị hoàng đế chán ghét, rơi vào kết cục như vậy.

Mỹ phụ nhân thấy nữ nhi cúi đầu, khuôn mặt ửng đỏ, chậm rãi nói tiếp: “Yên Nhi, tuy rằng nhờ chức quan của cha con, con không cần phải tiến cung sớm chịu tội, nhưng con cũng phải hiểu được cái gì gọi là lễ nghi, không được giống như ở nhà.”

Thiệu Vân Yên gật gật đầu, lôi kéo tay mỹ phụ nhân nói: “Nữ nhi đã biết, nữ nhi cũng không phải người không biết đúng mực. Nương à, nương cũng không cần quá khẩn trương, nữ nhi hiểu được lời nương nói, hơn nữa, Yên Nhi là cái loại người không hiểu chuyện vậy sao?”

Mỹ phụ nhìn bộ dáng nữ nhi, chỉ hơi hơi gật đầu. Lại nhìn về phía Mịch Nhi ngồi ở bên cạnh xe tiếp tục dặn dò: “Mịch Nhi, ngươi từ nhỏ đã đi theo tiểu thư, ngươi nên chiếu cố tốt cho tiểu thư, ngàn vạn lần không được để tiểu thư chịu ủy khuất gì.”

Mịch Nhi nghe lời mỹ phụ dặn dò rồi cung kính đáp ứng nói: “Phu nhân yên tâm, nô tì nhất định chiếu cố tiểu thư thật tốt.”

Thiệu Vân Yên ôn hòa cười, che miệng nói: “Nương, ước chừng cách ngày tuyển chọn còn rất lâu mà, nương tội gì vội vã như thế, ngay cả của hồi môn cũng nghĩ thật kỹ!”

Mỹ phụ nhân thấy nữ nhi như vậy hơi cau mày: “Yên Nhi à, con cảm thấy cách ngày đó còn rất lâu, nhưng đây lại chỉ là chuyện trong chớp mắt, con phải vào cung, vậy chuẩn bị đồ đạc lại càng không thể thiếu.”

Thiệu Vân Yên đành cong môi, nhìn mẫu thân không nói chuyện, thân mẫu của nàng vẫn tính tình ấy, kiếp trước lúc nàng vào cung, mẫu thân cũng chuẩn bị như vậy.

Thiệu Vân Yên không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi ở trước cửa xe, nhìn phong cảnh thỉnh thoảng vì màn xe nhẹ bay mà chiếu vào mắt. Nàng chưa từng nghĩ đến việc nàng sẽ có cơ hội sống lại một lần nữa, đời trước lúc tiến cung không biết quý trọng bản thân, quý trọng thân phận của mình thật tốt, lần này sẽ không như vậy, nàng sẽ trân trọng cơ hội này.

Lê Quốc từ khi hoàng đế Hạo Nguyệt Đế khai quốc đến nay, liền thi hành chế độ tuyển tú. Văn võ bá quan, trên từ Tể tướng Quốc công, dưới đến Biên tu Cửu phẩm, chỉ cần có nữ nhi nhất định phải trải qua chế độ tuyển tú của Lê Quốc. Mà mỗi lần tuyển tú thường bắt đầu vào tháng sáu, đến cuối tháng tám thì chấm dứt. Tuyển tú không chỉ muốn chọn ra nữ tử có bộ dáng xuất sắc, mà khí chất, tài hoa, gia thế, tài nghệ cũng không được thiếu một thứ. Mà nữ nhi của quan chức từ Nhị phẩm trở lên, không cần trải qua một tháng quy củ, trực tiếp tiến vào dự tuyển giai đoạn sau.

Phụ thân của Thiệu Vân Yên chính là Tể tướng, cũng tránh được việc thống khổ khi phải chờ nghiệm thân của vòng tuyển chọn đầu tiên. Nàng chỉ cần đến trước mặt hoàng đế gặp mặt, sau đó trải qua điểm tuyển, cuối cùng quyết định phân vị.

Khi Thiệu Vân Yên đứng ở trong hoa viên trước điện Long Đức, lẳng lặng nhìn một đám tú nữ kết bè kết nhóm. Các nàng có vẻ như đối với việc sau khi tiến cung có một loại tâm tính vui sướng. Nghe nữ hài tử vội vàng kết giao với các vị tú nữ, nói đủ loại lời hay đưa đẩy, Thiệu Vân Yên không khỏi cong lên khóe miệng. Bàng Lâm à, chúng ta lại gặp mặt rồi, ngươi vẫn giỏi lôi kéo lòng người như thế. Có một lão cha thái sư như vậy, đứa con như ngươi sao có thể kém được? Lúc trước thế nhưng ngây ngốc tin ngươi, quả nhiên khi đó nàng là đồ ngốc.

“Không biết vị tỷ tỷ này xưng hô thế nào? Anh Hàm cảm thấy rất quen mặt.” Mạnh Anh Hàm đi đến bên người Thiệu Vân Yên, lanh lẹ nở nụ cười với nàng, trên khuôn mặt thanh tú mang theo nụ cười động lòng người.

Thiệu Vân Yên biết đây là Mạnh Anh Hàm, là nữ nhi của Trú Biên Tướng quân Mạnh Hưu Thích. Nàng ta chính là người cực kỳ có phúc khí, nhận hết sủng ái không nói, lại sinh hạ tứ hoàng tử cho hoàng thượng. Nàng lúc trước không có loại phúc khí này, cho dù là nữ nhi nàng cũng không sinh hạ được……

“Ta tên là Thiệu Vân Yên, không biết muội muội là?” Thiệu Vân Yên ôn nhu cười, trên khuôn mặt như ngọc lộ ra nụ cười thập phần dịu dàng.

Mạnh Anh Hàm lắp bắp kinh hãi, đây chẳng phải là nữ nhi Tể tướng Thiệu Vân Yên sao? Mạnh Anh Hàm thầm đánh bàn tính, cha của nàng nói dễ nghe là đóng giữ biên cương, là công thần nguyện trung thành bảo vệ quốc gia. Nói không dễ nghe thì chính là bị đuổi ra ngoài, nếu nói biên cương yên ổn không có chiến tranh, như vậy chức Đại tướng quân này của cha nàng chẳng phải là không có chỗ dùng rồi. Bởi vậy Mạnh Anh Hàm quyết định chủ ý, vẫn nên giao hảo với nữ nhi của quan lớn kinh thành đi. Mạnh Anh Hàm nghĩ đến đây liền cười ngọt ngào nói: “Muội tên là Mạnh Anh Hàm, tiểu muội có thể gọi tỷ là Vân Yên tỷ tỷ không?”

Thiệu Vân Yên nghe nàng nói xong, không khỏi nhướng mi, trong lòng thầm nói: Ngươi đây là muốn lấy lòng ta à? Nhưng mà chúng ta là cùng tiến cung, như vậy phân vị cũng giống nhau. Ngươi cần gì phải bám vào ta? Hơn nữa đối tượng lấy lòng lúc trước của ngươi, chính là Bàng Lâm mà…… Nghĩ đến đây Thiệu Vân Yên không khỏi nhếch khóe miệng, là đồng minh ngày trước hôm nay quay sang khai chiến? Thật ra thì cũng có chút thích thú. Tuy nghĩ thế Thiệu Vân Yên vẫn ôn nhu cười nói: “Thì ra là Mạnh tỷ tỷ à! Có điều tiểu muội nhớ rõ Mạnh tỷ tỷ đã qua sinh nhật mười sáu tuổi rồi mà.”

Mạnh Anh Hàm nghe lời Thiệu Vân Yên nói xong, bỗng nhiên xấu hổ cười nói: “À, Vân Yên muội muội, điều này tỷ tỷ đương nhiên biết rõ. Nhưng mà phụ thân muội muội, vạn nhất hoàng thượng thấy……”

Thiệu Vân Yên bỗng khẽ nhíu mày, lập tức lên tiếng chặn lại nói: “Tỷ tỷ nói cẩn thận! Lời này sao đến lượt chúng ta chê trách?” Tuy rằng sắc mặt Thiệu Vân Yên không hờn giận, nhưng tất nhiên là biết nếu lời này tới tai vị kia, nhất định sẽ rất hưởng thụ. Có điều ngươi thiếu đi một trợ lực sau lưng như vậy, không biết còn có thể đi đến vị trí kia hay không?

Mạnh Anh Hàm bỗng nhiên sửng sốt, nhìn thấy đôi mắt nghiêm túc của Thiệu Vân Yên, mới ý thức tới lời mình vừa mới nói ra có bao nhiêu đáng sợ, vạn nhất bị người có tâm nghe được, rồi báo cho hoàng thượng, nàng không phải…… Nghĩ đến đây Mạnh Anh Hàm rùng mình một cái. Sau đó nói với Thiệu Vân Yên: “Vân Yên muội muội, muội ngàn vạn lần đừng đem lời nói của ta báo cho người khác nha.”

Thiệu Vân Yên nhìn nàng một cái, hơi nghi hoặc nói: “Mạnh tỷ tỷ mới vừa rồi có nói cái gì sao?”

Mạnh Anh Hàm thấy bộ dạng này của Thiệu Vân Yên còn muốn nói cái gì, đã bị Thiệu Vân Yên cắt đứt, vẻ mặt đầy ý cười nói: “Mạnh tỷ tỷ, tuyển tú sắp bắt đầu rồi. Ta còn phải đến bên kia chuẩn bị, cáo lui trước.” Thiệu Vân Yên nói xong xoay người rời đi, để lại Mạnh Anh Hàm còn đang muốn nói lại thôi trên đất trống.

Thiệu Vân Yên đi đến trước chính điện không bao lâu, liền có thái giám đi ra gọi tên tuyển người. Quả nhiên Thiệu Vân Yên và Bàng Lâm chờ mười vị tú nữ nữa rồi cùng đi vào tham gia tuyển chọn trước. Kỳ thật Thiệu Vân Yên rất chắc chắn, mặc kệ kiếp này cùng kiếp trước giống hay không giống nhau. Với địa vị hiện tại của nàng, đều sẽ phải tiến cung, nếu phải đi vào, nàng không thể vẫn giống với lúc trước được.

Thiệu Vân Yên và chư vị tú nữ cùng nhau tiến vào, hơi cúi đầu đứng ở trong đại điện. Thái giám vừa mới đi ra gọi bọn họ vào liền báo gia thế của từng tú nữ. Sau đó để hoàng đế hỏi từng câu.

Lúc này hoàng đế Lưu Ý Hiên ngồi ở trên thượng vị đánh giá các tú nữ đang cúi đầu. Bởi vì các nàng đều cúi đầu, hắn nhìn không rõ liền cao giọng nói: “Các ngươi ngẩng đầu lên.”

Thiệu Vân Yên theo chư vị tú nữ chậm rãi ngẩng đầu, chư vị tú nữ lúc này đều muốn đem nụ cười xinh đẹp nhất của mình, bày ra trước Lê Hoàng. Mà Thiệu Vân Yên lại hơi hạ ánh mắt, khóe miệng chỉ khẽ gợi lên, trên gương mặt xuất hiện má lúm đồng tiền thật sâu.

Lê Hoàng nhìn qua tất cả tú nữ không khỏi gật gật đầu. Chờ đến khi thấy Thiệu Vân Yên, nhẹ nhàng chỉ về phía nàng, thái giám lập tức báo ra gia thế của Thiệu Vân Yên. “Nữ nhi Thiệu Vân Yên của Tể tướng Thiệu Vinh Đường, năm nay mười lăm.”

“Thiệu Vân Yên……” Lê Hoàng khẽ đọc tên của nàng, sau đó lên tiếng nói: “Giương mắt lên, nhìn trẫm.”

Thiệu Vân Yên nghe thấy lời của Lê Hoàng, mắt mở to nhìn không chớp vào Lê Hoàng đang ngồi ở thượng vị. Lúc này khuôn mặt Thiệu Vân Yên mang theo mỉm cười, mắt ngậm thu thủy, trên gương mặt lộ vẻ phấn hồng, nhìn qua thật sự rất mê người. Bộ dáng lúc này của Vân Yên, đủ để khiến Lê Hoàng vui mừng không thôi. Hắn sớm đã nghe qua, dáng dấp Thiệu Vân Yên ở kinh thành thuộc hạng nhất hạng nhì. Lê Hoàng nắm giữ thiên hạ, hắn luôn cho rằng mỹ nữ thiên hạ đều là của hắn. Vốn tưởng thiên hạ này không còn người nào mỹ lệ hơn Duyệt Nhi của hắn, nhưng hiện giờ xem ra Thiệu Vân Yên này, ngược lại có một hương vị khác, cũng không hề kém La Hân Duyệt bao nhiêu. Lập tức hoàng đế liền coi trọng Thiệu Vân Yên, trong lòng âm thầm nhớ kỹ mỹ nhân này.

“Có từng đọc qua sách gì không?”

Thiệu Vân Yên nghe thấy hoàng đế hỏi nàng câu này, trên mặt không khỏi lộ ra vẻ quẫn bách, khó xử nói: “Dạ…… Thần nữ khi còn bé ham chơi, đối với học tập cũng không yêu thích, cho nên……” Kiều nhan của Thiệu Vân Yên càng thêm ửng hồng, đôi môi khẽ mím của nàng lại lộ ra vẻ hoạt bát đáng yêu.

“Ha ha, thì ra nữ nhi Tể tướng đúng là người không thích đọc sách.” Lê Hoàng bỗng nhiên nở nụ cười, nhìn vẻ mặt quẫn bách của Thiệu Vân Yên mà tâm tình nhất thời vui sướng.

Thiệu Vân Yên còn đang muốn nói gì, liền nghe được thanh âm của Lê Hoàng.

“Được…… Văn Thuận Hỉ, thưởng.” Lê Hoàng tuy rằng kêu Văn Thuận Hỉ bên người đi thưởng, nhưng ánh mắt kia vẫn không dời khỏi người Thiệu Vân Yên, ánh mắt thâm thúy luôn chăm chú nhìn nàng.

Thiệu Vân Yên tiếp nhận Bạch ngọc Như ý nho nhỏ, quỳ xuống khấu tạ Lê Hoàng nói: “Thần nữ tạ hoàng thượng ban thưởng.”

“Miễn lễ……” Lê Hoàng nghe giọng nói của Thiệu Vân Yên, không khỏi vừa lòng gật đầu, mở miệng lần nữa nói: “Văn Thuận Hỉ, sai người đưa Thiệu tiểu thư hồi phủ.”

Văn Thuận Hỉ không khỏi cười nhìn về phía Thiệu Vân Yên, xem ra Thiệu tiểu thư này đã trúng ý hoàng thượng, sau này được phân vị tất nhiên sẽ không quá thấp. Không khỏi cung kính nói với Thiệu Vân Yên: “Mời Thiệu tiểu thư…… Chúng ta phân phó người phía dưới đưa ngài hồi phủ.”

Thiệu Vân Yên nhìn Văn Thuận Hỉ đứng trước mặt mình cung kính hành lễ liền cười ôn hòa nói: “Vậy nhờ Văn công công.”

Nhóm tú nữ ngoài điện thấy Thiệu Vân Yên cầm Bạch ngọc Như ý đi ra đã biết được đại khái, lúc nhìn thấy Văn Thuận Hỉ đi theo phía sau, tất cả mọi người đều có biểu cảm hiểu rõ. Tiểu thư Thiệu gia này, nhất định sẽ tiến vào hậu cung.

Thiệu Vân Yên lên xe ngựa mà thái giám mang đến, quay đầu lại nhìn thoáng qua hoàng cung, không khỏi gợi lên khóe miệng cười nói: Các bạn cũ của ta, chúng ta rất nhanh sẽ được gặp mặt thôi……

Tác giả có lời muốn nói: truyện sẽ được cập nhật thường xuyên mong mọi người ủng hộ Tiểu Y nhiều hơn. Tiếp đó là cấp bậc hậu cung trong truyện, trung hòa chế độ phi tần các triều đại. Cụ thể xem ở phía dưới:

Cấp bậc phi tần:
– Hoàng hậu một người
– Hoàng quý phi một người (Chính nhất phẩm)
– Quý phi hai người (Tòng nhất phẩm)
– Tứ phi (Vinh, Thục, Nhàn, Đức) (Chính nhị phẩm)
– Quý tần ba người (Tòng nhị phẩm)
– Lục phi (Chính tam phẩm)
– Lục nghi (Uyển nghi, Chiêu nghi, Tu nghi, Sung nghi, Thục nghi, Thuận Nghi) (Tòng tam phẩm)
– Lục tần sáu người (Chính tứ phẩm)
– Cửu phu nhân (Tiệp dư, Chiêu viện, Chiêu dung, Thục viện, Thục dung, Sung viện, Sung dung, Tu viện, Tu dung) (Tòng tứ phẩm)
– Quý nhân (Chính ngũ phẩm)
– Mỹ nhân (Tòng ngũ phẩm)
– Tài nhân (Chính lục phẩm)
– Lương nhân (Tòng lục phẩm)
– Bảo lâm (Chính thất phẩm)
– Thường tại (Tòng thất phẩm)
– Thái nữ (Chính bát phẩm)
– Sử nữ (Tòng bát phẩm)
– Canh y (Chính cửu phẩm)
– Thứ phi (Tòng cửu phẩm)

Advertisements

5 thoughts on “Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 1

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s