Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 3

Đừng quan tâm mấy cái tên búi tóc, trâm cài hay vòng tay hoa tai các kiểu con đà điểu :v cơ bản là bạn lười dịch nghĩa mà cũng rất khó để edit trơn được mấy cái tên ấy nên bạn dứt khoát để luôn nguyên tên tiếng hán :v
Hậu cung đoạt vị ký

Chương 3: Lập uy tiếp kiến

“Nương nương, nô tì chải cho ngài kiểu búi tóc gì đây? Ngày đầu ngài vào cung, còn phải tiếp đón mấy vị chủ tử đến bái kiến nữa.” Tuyết Hải đỡ Thiệu Vân Yên đến trước gương trang điểm ngồi xuống, thả búi tóc bởi vì vừa mới nghỉ ngơi mà hơi hỗn độn.

Thiệu Vân Yên nhìn thấy bản thân đầu tóc rối bù trong gương đồng, chỉ hơi gợi lên khóe miệng, ôn nhu nói: “Tuyết Hải tự ngươi xem mà chải đi, chỉ là đừng chải kiểu nào rườm rà quá.”

Tuyết Hải dùng lược nâng cằm, nghiêng đầu nhớ lại các loại búi tóc, ánh mắt chợt lóe liền nhẹ nhàng chải tóc cho Thiệu Vân Yên, còn vừa chải vừa nói: “Chủ tử ngài ngủ một giấc cũng thật lâu. Hiện giờ chúng ta sắp đến giờ dùng bữa tối rồi, cũng không thể chải quá rườm rà, vậy ta liền chải kiểu Triều Vân Cận Hương kế, thế nào?”

Thiệu Vân Yên hơi hơi vuốt cằm, Triều Vân Cận Hương kế không tệ, không chỉ đơn giản cũng không mất sự trang trọng, lại có thể cài hơn mấy cây trâm. Nghĩ đến đây, Thiệu Vân Yên nói; “Vậy như thế thôi!”

Tuyết Hải tay chân lanh lẹ chải tóc thật đẹp cho Thiệu Vân Yên, lại cài trên tóc nàng Như ý quyển vân kim trâm. Một bên của búi tóc cài vào hai Thạch anh châu bộ dao tinh xảo. Mà một bên còn lại là đeo Bạch Ngọc tạo hình hoa Ngọc Lan. Cả người lộ ra xinh đẹp không mất vẻ trang nghiêm, Tuyết Hải lại lấy từ trong hộp trang sức của nàng ra, khuyên tai Thúy điểu hàm châu vừa mới được hoàng đế ban thưởng đeo lên tai Thiệu Vân Yên. Lại nhẹ nhàng điểm lên trên trán của nàng ấn ký Tam hoa màu đỏ nhạt. Điểm thêm Tam hoa, nhất thời khiến cho Thiệu Vân Yên trở nên ý nhị mười phần, mỹ nhân khuynh thành.

“Nương nương thật sự rất đẹp. Như nô tì thấy thì so với Thục phi nương nương kia thật sự còn đẹp hơn.” Tuyết Hải nhìn thấy bộ dạng lúc này của Thiệu Vân Yên, lại không khỏi ngơ ngác xuất thần. Tuy nói bộ dạng Thiệu Vân Yên lúc này là do một tay nàng trang điểm cho, nhưng khi nhìn thấy vẫn khiến nàng không khỏi động tâm.

Thiệu Vân Yên liếc Tuyết Hải một cái, chậm rãi xoay người lại, trừng mắt nhìn Tuyết Hải nói: “Tuyết Hải, ở trong cung mà bàn luận về chủ tử chính là tội lớn. Thục Phi nương nương là thượng cấp của chủ tử ngươi, lời này nếu rơi vào trong tai Thục Phi, chủ tử ngươi là ta đây sẽ không còn ngày lành đâu.” Thiệu Vân Yên kỳ thật trong lòng có cao hứng, dù sao lời hạ nhân khen tặng nàng, nàng vẫn thích nghe. Nhưng nàng muốn bọn hạ nhân biết, có một số việc không phải bọn họ có thể bàn luận.

Tuyết Hải mới phát giác mình phạm lỗi sai, vội vàng quỳ xuống hướng Thiệu Vân Yên xin được trị tội, trên mặt mang theo không yên nói: “Chủ tử, nô tì biết sai rồi, xin chủ tử trừng phạt.” Tuyết Hải vào cung cũng được hai ba năm, nàng hiểu được ý tứ của Thiệu Vân Yên, xin được trị tội là biện pháp tốt nhất.

Thiệu Vân Yên phất phất tay, nhìn về nơi khác, thanh âm hơi nghiêm khắc nói: “Như vậy khấu trừ ngươi một tháng lương, còn có ngươi trở về nói với những tiểu tỷ muội của ngươi, còn cả các thái giám nữa, rốt cuộc vì sao khấu trừ lương tháng của ngươi.”

Tuyết Hải quyệt miệng trong lòng vẫn là âm thầm vui sướng, nàng là Đại cung nữ bên người. Một tháng lương, chủ tử tùy tiện thưởng chút gì đó cũng đã hơn rồi. Mà nàng cũng hiểu được ý tứ của Thiệu Vân Yên.

Thiệu Vân Yên thấy Tuyết Hải biết vâng lời, một bộ dáng hiểu rõ, tâm tình không khỏi vui mừng, khóe miệng cũng chầm chậm gợi lên cười nói: “Tuyết Hải, ta thích người thông minh, cũng nhìn ra ngươi là người thông minh. Chính là ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng.”

Nàng đây là giết gà dọa khỉ, thuận tiện đánh động các nô tài phía dưới một chút. Trong cung không chấp nhận nhất chính là lắm mồm, nàng cũng không hy vọng bởi vì chuyện này mà cung nhân của nàng phải chịu phạt. Cho nên ngăn chặn từ gốc rễ, như vậy tốt hơn.

Lúc này đã vào tháng chín, thời tiết dần dần chuyển lạnh cho nên Thiệu Vân Yên đang chọn quần áo, lựa chọn một bộ váy dài màu đỏ có tà áo chéo, phối với thắt lưng màu vàng tơ bồi trên dây tơ sắc xanh nhạt. Áo choàng gấm đỏ nhạt, trên vai choàng lụa gấm màu vàng nhạt.

Mà ngoài điện Lưu Mỹ nhân sớm đã dẫn Tài nhân Tề thị và Bảo lâm Văn thị đợi từ lâu, các nàng đều không có nửa câu oán hận. Một là người ta phân vị cao, hai là gia thế tốt, chính mình cái gì so ra cũng kém hơn, giảm việc tự đòi mất mặt, không tốt hơn là gây nhiều họa?

Nhưng ba người vốn đã có chuẩn bị trong lòng, khi thật sự nhìn thấy Thiệu Vân Yên, cũng bị kinh trụ. Thiệu Vân Yên lúc này có vẻ phá lệ sáng ngời động lòng người, khiến các nàng đều quên lễ nghi, cứ sững sờ nhìn chằm chằm vào Thiệu Vân Yên.

Thiệu Vân Yên thấy bộ dáng này của ba người, nhưng thật ra có chút an tâm. Trí nhớ của nàng cũng không sai, ba người này đều an phận tính khí hiền hoà, cũng không đạt được bao nhiêu sủng ái. Tề thị từng sinh nữ nhi cho hoàng đế nhưng bị ôm đi, mà nàng ta lại không được thăng vị, vẫn luôn ở vị trí Tài nhân.

“Trên mặt Bổn cung có gì à? Sao nhìn Bổn cung như vậy?” Thiệu Vân Yên hơi nâng lên khóe miệng, một đôi tay mềm xoa mặt hỏi.

Vẫn là Lưu Mỹ nhân kịp phản ứng các nàng đã thất lễ trước lập tức ngoài miệng thỉnh tội nói: “Thuận nghi nương nương xin thứ tội, thiếp thất lễ rồi.”

Thiệu Vân Yên buông tay cười cười, ý bảo Thính Vũ đưa ghế đến cho ba người, trong mắt mang theo tươi cười hữu hảo nói: “Lưu Mỹ nhân nói gì vậy, có gì mà thứ tội?”

“Tạ Thuận nghi nương nương ban thưởng ghế ngồi.” Lưu Mỹ Nhân rốt cuộc có lý lịch sâu nhất, nhưng thật ra cũng không chối từ ngồi ở trên tú đôn, tinh tế nhìn Thiệu Vân Yên một chút nói: “Thuận nghi nương nương thực lộng lẫy, dung mạo bực này, thật sự là khuynh quốc khuynh thành.”

Thiệu Vân Yên mỉm cười, bưng chén trà bên cạnh lên, nhấp một ngụm, sau đó để xuống, lại nhìn về phía Văn Bảo lâm vẫn luôn cúi đầu không nói. Văn Bảo lâm là nữ tử lạc tịch, sau khi được hoàng đế trúng ý sủng hạnh, vui mừng hạ phong Bảo lâm, nhưng không qua bao lâu liền bị ném qua sau đầu. Kỳ thật Văn Bảo lâm cũng là nhân vật đáng thương mà thôi…

“Văn Bảo lâm làm sao vậy? Thân mình không thoải mái sao? Có muốn Bổn cung mời ngự y đến xem cho ngươi hay không?”

Văn Bảo lâm yếu ớt ngẩng đầu nhìn thoáng qua Thiệu Vân Yên, lại cúi đầu nói: “Dạ… Không có… Không có gì không thoải mái.”

Thiệu Vân Yên rất tò mò nhìn nàng, nữ tử này lúc trước cũng không phải là cái dạng này, mà là người quyến rũ động lòng, bằng không Lưu Ý Hiên sẽ vì một nữ tử lạc tịch mà hạ phong làm Bảo lâm? “Làm sao vậy? Ngẩng đầu lên nhìn ta!” Giọng nói Thiệu Vân Yên rất ôn hòa, nhất thời khiến Văn Bảo lâm như đứng giữa gió xuân.

“Tiện thiếp không dám ngẩng đầu, Thuận nghi nương nương, ngài đừng nóng giận.” Thân mình Văn Bảo lâm có chút run rẩy ngồi ở chỗ đó, một đôi tay ngọc vẫn luôn nắm thật chặt lấy quần áo.

Thiệu Vân Yên thấy bộ dạng này của Văn Bảo lâm, nhất thời thở dài một hơi, nhìn về phía Lưu Mỹ nhân cùng Tề Tài nhân nói: “Nhị vị muội muội về trước đi, Bổn cung muốn tâm sự với Văn Bảo lâm một lúc.”

Lưu Mỹ nhân nhìn nhìn Văn Bảo lâm có chút phát run, lại nhìn về phía Thiệu Vân Yên, che miệng nhẹ nhàng cười, sau đó hơi hành lễ với Thiệu Vân Yên nói: “Như vậy Thuận nghi nương nương, thiếp thân cáo lui trước.”

Tề Tài nhân thấy Lưu Mỹ nhân đã muốn rời đi, cũng đứng dậy hành lễ với Thiệu Vân Yên, theo đuôi Lưu Mỹ nhân mà đi. Thiệu Vân Yên nhìn theo hai người rời đi, mới hé mở môi mỏng mở miệng nói: “Bảo lâm muội muội vì sao sợ Bổn cung như thế? Chẳng lẽ Bổn cung là sài lang hổ báo?”

“Chính là… Chính là… Có người nói ngài… Nói ngài ghen tị…” Văn Bảo lâm cúi đầu nhỏ giọng nói.

Thiệu Vân Yên nhíu mày, ghen tị? Nàng bây giờ mới là ngày đầu tiên tiến cung, đã bị truyền đi thanh danh ghen tị rồi? Thủ đoạn này thật hay! Trước là các nô tài bên dưới, biết Thiệu Vân Yên nàng có một cái thanh danh ghen tị không tốt như vậy. Rồi sẽ đến tai mắt Lê Hoàng, kế sách này thật sự là không tồi.

“Như vậy ngươi cảm thấy Bổn cung là người như vậy sao?” Thiệu Vân Yên lúc này đã có vẻ lười nhác, cánh tay chống lên trên góc bàn, tay ngọc chống đỡ đầu, nhìn Văn Bảo lâm nói.

Văn Bảo lâm nhìn thấy bộ dạng lúc này của Thiệu Vân Yên, vẫn không dám xác định cái gì. Phải nói Văn Điềm Hương nàng là một người giỏi về sát ngôn quan sắc, bằng không cũng không có cách nào trở thành nữ tử trong cung. Nhưng nhìn thấy thần sắc này của Thiệu Vân Yên, lại không dám xác định. Nàng dù sao cũng cảm thấy được bề ngoài Thiệu Vân Yên ôn hòa hiền thục, nhưng lại có gì đó không nói được nên lời, chỉ đành lắc lắc đầu: “Tiện thiếp cảm thấy ngài không giống.”

“Vậy tại sao còn sợ Bổn cung như vậy?” Lúc này khóe miệng Thiệu Vân Yên đã muốn gợi lên, ngữ khí cũng trở nên nhẹ nhàng, nháy mắt với Văn Điềm Hương ngồi bên dưới hỏi.

Văn Bảo lâm thấy Thiệu Vân Yên như vậy, mấp máy miệng, do dự nói: “Thuận Nghi nương nương, vị trí ở trên tiện thiếp, tiện thiếp đối nương nương có loại tình cảm tôn kính.”

“Ngươi không cần sợ Bổn cung, nếu Bổn cung thân là chưởng cung nhân của cung Dục Tú này, các ngươi chính là người mà Bổn cung quản lý. Cho nên không cần phải lo lắng Bổn cung sẽ làm ra cái gì, ngươi hiểu chưa? Còn một điều, Bảo lâm muội muội, ta rất thích ngươi.” Thiệu Vân Yên ngồi thẳng người, chậm rãi đứng lên, đi đến trước mặt Văn Điềm Hương, thân thể khom xuống nói: “Nếu sau này ngươi muốn Bổn cung hỗ trợ, Bổn cung nhất định vui lòng làm người tốt.” Nói xong liền không đợi Văn Bảo lâm trả lời, liền nói với Tiêm Vân ngoài điện: “Tiêm Vân, truyền nha hoàn của Văn Bảo lâm tiến vào. Dìu chủ tử của nàng trở về.”

Văn Bảo lâm liếc nhìn Thiệu Vân Yên một cái, liền để thị tỳ Huyễn Chi ở bên người nàng nâng đỡ đi về điện bên cạnh cung Dục Tú. Thiệu Vân Yên nhìn Văn Điềm Hương rời đi, trong lòng nghĩ: Văn Điềm Hương, hi vọng ngươi sẽ không khiến Bổn cung thất vọng…

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s