Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 6

Hậu cung đoạt vị ký

Chương 6: Gảy sai bàn tính

Một đêm chiến đấu kịch liệt, khi sắc trời hừng sáng, Lê Hoàng mới buông tha Thiệu Vân Yên, mặc cho nàng đi ngủ. Lê Hoàng cong khóe miệng nhìn Thiệu Vân Yên ngủ say, trong lòng rất thỏa mãn cùng vui sướng. Trước lúc đi vẫn không quên phân phó Mịch Nhi chiếu cố tốt cho Thiệu Vân Yên.

Lúc Thiệu Vân Yên tỉnh lại, đã gần chính ngọ. Nàng khẽ động thân thể của mình, cả người như nhũn ra, như muốn rời thành từng mảnh. Tuy nàng từng trải qua một lần, nhưng khi đó nào có thảm thiết như hiện tại? Nàng đây là thị tẩm sao? Quả thực là đang chịu đại hình.

“Tiểu thư, không cần sốt ruột đứng dậy. Lúc hoàng thượng gần đi đã dặn, nói tiểu thư hôm nay không cần đến cung Phượng Dương vấn an. Hoàng thượng sẽ thông báo một tiếng với Hoàng hậu nương nương.” Mịch Nhi đi đến bên người Thiệu Vân Yên, dùng khăn mặt chăm chú lau mặt cho Thiệu Vân Yên, cười nói.

Thiệu Vân Yên nhìn thấy cái dạng này của Mịch Nhi, nhíu mày nói: “Mịch Nhi. Bảo Lai Phúc bọn hắn nấu nước nóng, Bổn cung muốn tắm rửa, mệt mỏi quá…” Thiệu Vân Yên nghe trên người mình mùi mồ hôi bẩn, nhất thời nhăn lông mi lại.

Lai Phúc, Bảo Tường rất nhanh nhẹn, không được bao lâu đã mang bồn tắm tiến vào, muốn Thiệu Vân Yên sơ tẩy một phen thật tốt. Trở ngại trí nhớ đời trước, Thiệu Vân Yên không chịu để cho bất luận ai hầu hạ nàng tắm rửa. Trừ bỏ Mịch Nhi nàng đều không tin tưởng.

Ngồi ở trong thùng tắm nhất thời được làn nước ấm bao quanh, khó chịu cùng đau nhức trên người cũng dần dần biến mất. Mịch Nhi thấy ấn ký hồng hồng tím tím trên người Thiệu Vân Yên, mắt choáng váng, trong mắt đều là vẻ lo lắng, lôi kéo Thiệu Vân Yên hỏi: “Tiểu thư, có phải hoàng thượng đánh ngài không? Sao trên người ngài đều là tổn thương như vậy? Có đau hay không?”

Thiệu Vân Yên bị Mịch Nhi hỏi như vậy, lại không biết trả lời như thế nào. Mịch Nhi nàng ấy cũng biết thị tẩm là thế nào, sao lại không biết… Trên người nàng là cái gì? “Khụ khụ… Mịch Nhi à, đây không phải thương tổn.”

Mịch Nhi còn cau mày nghĩ, không phải thương tổn, không phải thương tổn… Nhất thời gương mặt đỏ lên, không nói được một lời lau người cho Thiệu Vân Yên.

Tắm rửa xong Thiệu Vân Yên cũng trút bỏ được mệt mỏi, sau khi dùng qua điểm tâm lót dạ, chuẩn bị đi ngủ bù. Nhưng sau đó, Văn Thuận Hỉ lại đến đây, lúc Thiệu Vân Yên nhìn thấy Văn Thuận Hỉ cầm ý chỉ minh hoàng kia đến, chỉ biết nàng không nghỉ ngơi được nữa rồi.

Văn Thuận Hỉ cười hì hì nhìn Thiệu Vân Yên đang vuốt tóc đi ta, vô cùng cung kính khom lưng chúc nàng: “Chúc mừng Thuận Nghi chủ tử, ta đây chúc mừng cho ngài trước, giờ tiếp chỉ đi.”

Thiệu Vân Yên nhìn cái dạng này của Văn Thuận Hỉ, cũng đã hiểu rõ ý tứ của Lê Hoàng. Giương lên mỉm cười, mang theo một đám hạ nhân quỳ xuống nói: “Thiếp thân tiếp chỉ.”

Văn Thuận Hỉ vẻ mặt tươi cười truyền ý chỉ, Lê Hoàng nâng Thiệu Vân Yên lên làm Uyển Nghi đứng đầu Lục nghi, cũng ban thưởng cho nàng chữ ‘Y’ làm phong hào. Y, ngụ ý là tốt đẹp. Chẳng lẽ nàng ở trong lòng Lê Hoàng rất tốt đẹp sao? Thiệu Vân Yên khẽ cong khóe miệng, hơi hơi cúi đầu với điện Chính Dương, tiếp nhận thánh chỉ, đứng lên hàn huyên với Văn Thuận Hỉ:

“Văn công công, vạn tuế còn có ý chỉ khác không?”

“Y Uyển nghi, ngài chỉ cần thu thập một chút đi đến chính điện là được rồi. Còn nữa hoàng thượng có dặn, nếu ngày mai thân mình ngài vẫn khó chịu, thì có thể không cần đến vấn an hoàng hậu.” Văn Thuận Hỉ cung kính đáp. Hiện tại hậu cung phân vị không đầy, chủ vị lại càng chỉ có mấy người, nịnh bợ chút cũng rất có lợi.

Thiệu Vân Yên cười cười, trong ánh mắt trong suốt mang theo một chút cảm kích trả lời: “Mong Văn công công nhắn một tiếng với hoàng thượng, thân mình thiếp thân đã tốt, ngày mai là có thể đến cung Phượng Dương vấn an, thiếp thân đã chậm một ngày, há có thể không đi cho được?”

Văn Thuận Hỉ cười cười, hơi khom người với Thiệu Vân Yên, nói: “Lời Uyển nghi ta nhất định sẽ nhắn lại, chắc chắn hoàng thượng nghe xong lời Uyển nghi, nhất định sẽ rất vui mừng.”

Thiệu Vân Yên cười cười, đánh giá Văn Thuận Hỉ một chút. Sau đó vẫy tay với Tuyết Hải, muốn nàng ta mang hương bao được làm từ gấm hoa đến, đưa cho Văn Thuận Hỉ nói: “Văn công công hẳn là ưa thích hương bao, Bổn cung nơi này có một cái, liền thưởng cho ngươi đi.”

Văn Thuận Hỉ nhận lấy, để gần chóp mũi ngửi ngửi, liền thu vào trong lòng. Lúc nhìn về phía Thiệu Vân Yên, trên mặt chứa đầy tươi cười nói: “Uyển nghi chủ tử, hôm nay nên để hạ nhân dọn sạch đi, khí trời cũng dần lạnh rồi, ấm lô của chủ điện chủ yếu ở sườn điện, Uyển nghi nương nương phải để ý không bị lạnh.”

Thiệu Vân Yên gật đầu cười, đưa mắt nhìn theo Văn Thuận Hỉ, chậm rãi cong lên khóe miệng. Có Văn Thuận Hỉ này ở bên người hoàng đế ngược lại nhiều hơn một phần bảo đảm, Văn Thuận Hỉ tuy rằng chỉ là thái giám, nhưng cũng không thể đắc tội.

Sau khi Văn Thuận Hỉ đi rồi, Triệu Ngọc Trụ bắt đầu chỉ huy hạ nhân liên quan chuyển đến chính điện, Thiệu Vân Yên nhìn thân ảnh bọn thái giám bận rộn, thầm xem thường Lê Hoàng một chút, mới thị tẩm nàng một lần đã chuyển đến chính điện, lúc trước còn không phải muốn nàng trực tiếp vào ở chính điện, đây không phải hành hạ nàng à? Tuy Thiệu Vân Yên không cần tự thân động thủ, nhưng nàng cũng không có chỗ nghỉ ngơi.

Nhìn thấy một phòng hỗn độn, Thiệu Vân Yên nhẹ nhàng thở dài một hơi, liền tới chỗ của Lưu Mỹ nhân uống trà, Lưu Mỹ nhân nhìn thấy Thiệu Vân Yên đến đây, ngược lại rất chân thành đón vào.

Lưu Mỹ nhân năm nay hai mươi có lẻ. Là nữ nhân hầu hạ hoàng thượng sớm nhất, nhưng vẫn luôn không có con, ngay cả nữ nhi cũng không sinh hạ được, mới dẫn đến tầm tuổi này, mà phân vị vẫn thấp như vậy.

Lưu Mỹ nhân sai người mang trà Lục Ý lên, cười cười nói: “Uyển nghi nương nương đừng để bụng, nơi này của thiếp thân chỉ có loại trà này. Chẳng qua thiếp thân cũng rất biết pha trà.”

Thiệu Vân Yên nghe xong lời này, hơi ngẩn ra, sau đó không để ý bưng trà lên nhấp một ngụm, trong nước trà lộ ra chút đắng. Nhưng đắng mà không chát, xem ra pha trà rất có bản lĩnh. Đặt chén trà xuống, dịu dàng cười nói: “Lưu Mỹ nhân nói gì vậy? Bổn cung sao lại để bụng chứ? Bổn cung đây là mượn chỗ Mỹ nhân tránh một chút, giờ đang chính ngọ, ngược lại làm phiền Mỹ nhân nghỉ ngơi rồi.”

Lưu Mỹ nhân nghe Thiệu Vân Yên nói vậy, vội vàng lắc tay nói: “Uyển nghi nương nương đừng nói vậy, ngài đến nơi này của thiếp thân chính là vinh quang và may mắn của thiếp thân.”

Thiệu Vân Yên không nói gì, chính là cái miệng nhỏ uống trà Lục Ý, uống chút một, Lưu Mỹ nhân nhìn thấy Thiệu Vân Yên uống như vậy liền nói: “Hoàng thượng từng nói qua thiếp thân rất có bản lãnh pha trà, nương nương cảm thấy kỹ thuật của thiếp thân thế nào?”

Thiệu Vân Yên sửng sốt, lập tức cười nói: “Bổn cung không hiểu pha trà, nhưng hiểu được cách uống, nếu hoàng thượng từng tán thưởng, thì kỹ thuật của Lưu Mỹ nhân ngươi đương nhiên là rất tốt.” Thiệu Vân Yên kỳ thật đã có chút không vui, nhưng cũng không biểu hiện ở trên mặt.

Lưu Mỹ nhân không nghe ra được ý tứ trong miệng Thiệu Vân Yên, ngược lại tiếp tục nói: “Nếu nương nương thích, thì có thể thường xuyên đến đây, thiếp thân nguyện ý chiêu đãi nương nương.”

Thiệu Vân Yên mỉm cười, ánh mắt ngậm xuân thủy càng lộ vẻ xinh đẹp, khiến Lưu Mỹ nhân không khỏi cảm thán nói: “Bộ dáng Uyển nghi nương nương kiều diễm xinh đẹp thế này, chẳng thể trách được hoàng thượng yêu thích mà.”

Trong giọng nói của Lưu Mỹ nhân mang theo vị chua nhàn nhạt, Thiệu Vân Yên nghe xong, tú mi khẽ nhíu. Nhưng lại lập tức cười, đối với Lưu Mỹ nhân nàng thật ra không phải không thích. Nàng ta phân vị thấp, xuất thân lại không tốt, cũng không hại nàng, nàng hoàn toàn không cần phải cùng một Mỹ nhân cấp thấp tranh luận cái gì.

Lưu Mỹ nhân thấy Thiệu Vân Yên không nói chuyện, nhìn thấy Thiệu Vân Yên lúc này khẽ cong khóe miệng, ngược lại có chút bất an mơ hồ. Vừa rồi nhìn thấy gương mặt Thiệu Vân Yên xinh đẹp động lòng người, liền nhịn không được ngữ khí chua chua. Nhưng nàng lại quên, trước mặt nàng không phải là Tề Tài nhân, lại càng không là Văn Bảo lâm, nàng ta là Thiệu Vân Yên, Uyển nghi nương nương. Nàng lo lắng vạn nhất Thiệu Vân Yên tức giận một cái, cuộc sống của nàng sẽ càng thêm khó khăn.

“Uyển nghi nương nương, lời thiếp thân vừa mới nói, ngài ngàn vạn lần đừng để tâm, thiếp thân không phải cố tình.” Lưu Mỹ nhân nắm chặt chiếc khăn trong tay, nhìn chằm chằm Thiệu Vân Yên, trong mắt mang theo lo lắng mơ hồ.

Thiệu Vân Yên liếc mắt nhìn nàng ta một cái, nhẹ nhàng dùng khăn lau miệng, khóe miệng giương lên, nhìn về phía Lưu Mỹ nhân nói: “Bổn cung không để ý!” Nàng hà tất phải để ý những việc này? Thiệu Vân Yên thầm nghĩ. Cùng một Mỹ nhân phân cao thấp, đây là chuyện mà kẻ ngu mới làm.

“Vậy nương nương…” Lưu Mỹ nhân còn muốn nói gì. Nhưng lại bị Thiệu Vân Yên đứng dậy cắt đứt, Thiệu Vân Yên chỉ nhìn thoáng qua Lưu Mỹ nhân liền nói với Mịch Nhi: “Mịch Nhi, chúng ta trở về đi. Chắc Tiêm Vân bọn họ cũng thu thập xong rồi.”

“Vâng, nương nương.” Mịch Nhi đi đến bên người Thiệu Vân Yên đỡ Thiệu Vân Yên đi ra khỏi điện Hàm Xuân của Lưu Mỹ nhân.

Lưu Mỹ nhân nhìn thân ảnh rời đi rất xa của Thiệu Vân Yên, một tia hy vọng cuối cùng ở trong lòng sụp đổ. Nàng vốn nghĩ đến việc bám vào Thiệu Vân Yên, có thể có cơ hội một lần nữa đạt được thánh sủng, bởi vậy có thể thấy được, nàng xong rồi…

Thiệu Vân Yên được Mịch Nhi đỡ từng bước rời khỏi, trong lòng thầm cười lạnh, muốn dựa vào nàng để một lần nữa đạt được sủng ái của hoàng đế à, thực xin lỗi, bàn tính của ngươi gảy sai số rồi, Lưu thị…

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: y, nhớ nhung yī. Nghĩa gốc: tốt đẹp.

Lê Hoàng ban cho Vân Yên phong hào này cũng là cảm giác nàng rất tốt đẹp… Hay là trên giường cảm giác vô cùng…

Advertisements

One thought on “Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 6

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s