Nhật ký lẩn trốn biển sâu ~ Chương 5

Quyển 1: Đảo Phấn Trắng
Chương 5

Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Sau khi bắn một chuỗi dài, Dennis rốt cục hậu tri hậu giác phát hiện, trong thạch động dường như không có ai để ý đến anh ta, đành phải ngượng ngùng ngậm miệng, tha thiết mong chờ nhìn chằm chằm cúc đá cực đại mà Thâm Lam đang xử lý trong tay.

Đối với Hạ Xuyên kiệm lời ít nói, anh ta kỳ thật đã quen, dù sao cũng không phải là ngày đầu tiên anh ta quen biết Hạ Xuyên.

Từ ba năm trước công ty WES cần phải xử lý một nhóm thực nghiệm phôi thai quan trọng thì đã từng xài số tiền lớn thuê Hạ Xuyên, khi đó Dennis vẫn chỉ là một trợ lý nghiên cứu viên.

Anh ta vẫn luôn nhớ rõ bộ dáng cậu ta khi lần đầu tiên nhìn thấy Hạ Xuyên ——

Nổi bật giữa hai người Châu Á khác là làn da vô cùng trắng, ánh mặt trời chiếu đến, tưởng chừng như có thể xuyên qua, ngũ quan rất đẹp, lại bởi vì khuôn mặt luôn nghiêm lại, lộ vẻ lạnh lùng, tản ra khí tràng “người sống chớ tới gần” nồng đậm.

Cậu ta với vóc dáng một mét tám ba ở giữa một đám người Âu Mĩ cũng không tính là cao, lại bởi vì tỉ lệ cân đối, lộ vẻ rắn rỏi cao lớn. Một thân áo sơmi màu xám cùng quần âu thẳng thớm nhã nhặn lại gọn gàng, một chút trang sức dư thừa cũng không có.

Tóm lại, nhìn ngang nhìn dọc cũng không nhìn ra cậu ta là nhân vật có giá trị vũ lực rất cao, mà càng giống từ trong công ty thống kê bảo hiểm ở khu phố tài chính đối diện đi ra. Cứ hễ ngày nào có mặt cậu ta, mấy nữ đồng nghiệp của Dennis lại đặc biệt không bình thường.

Khi đó mỗi tuần Dennis sẽ đi phòng tập thể thao ra vẻ, cũng luyện được một thân cơ bắp cũng không tệ lắm, lúc mới đầu anh ta vô cùng hoài nghi Hạ Xuyên với “cánh tay còn không to bằng anh ta” là một kẻ chủ nghĩa hình thức, nên mắc bệnh thiếu não chạy tới thử Hạ Xuyên mấy lần, trở về đều lấy việc sai khớp cổ tay mà chấm dứt, còn chưa tiếp xúc, đã rắc rắc mấy tiếng, thanh thúy đến mức Dennis sắp khóc rồi, hơn nữa kéo dài không quá hai giây, quá trình vô cùng hình thức hóa ——

Dù sao Dennis lén lút tiến đến đánh lén, còn không chạm đến một sợi tóc, đã ôm cổ tay gào khóc nhảy ra, vẫn chưa nhảy được hai cái, giây tiếp theo cổ tay lại bị đụng đến, chênh lệch đó quả thực giống như Hạ Xuyên đang chơi đùa, đơn phương “bắt nạt bạn nhỏ” vậy.

Sau ba phen mấy bận, cuối cùng Dennis cũng nghe được một câu đánh giá duy nhất từ trong cái miệng tích chữ như vàng của Hạ Xuyên, lời ít mà ý nhiều —— có bệnh.

Không thể không nói lời đánh giá này không sai chút nào, Dennis đại khái có hơi bệnh, không phải gì khác, chính là có hơi hèn. Anh ta tin cái gì chẳng được, cố tình lại tin một câu tục ngữ phương Đông —— “Không đánh nhau thì không quen biết”, cũng không để ý người ta đánh là kỳ phùng địch thủ thế lực nganh nhau, còn anh ta là đơn phương bị đánh, cứ thế cảm thấy tính cách của Hạ Xuyên đặc biệt hợp khẩu vị của anh ta, vội vàng muốn kết giao làm bạn bè.

Một lần chính là ba năm.

Trên thực tế trong ba năm này, Hạ Xuyên luôn như thần long thấy đầu không thấy đuôi, liên hệ với Dennis cũng không tính là nhiều, mười lần có đến chín lần đều là Dennis đi tìm anh, còn lại một lần là vô tình gặp được, có thể đối với Hạ Xuyên mà nói, hai người bọn họ càng giống như quen biết hời hợt, nhưng trên thực tế, cho dù chỉ ở mức độ hời hợt, thì anh cũng đã cứu mạng Dennis rất nhiều lần.

Huống chi, lấy tính cách và hành tung không thấy được bóng dáng của Hạ Xuyên, cái gọi là “quen biết hời hợt” của anh căn bản cũng đã đến đỉnh rồi.

Chỉ là, trong cuộc sống có một tên núi băng, còn rất biết tiêu nóng hạ nhiệt độ, nhiều hơn một người, thì vẫn có chút đông lạnh đến hoảng…

Dennis yên lặng ngắm Thâm Lam đang ngồi dựa thạch bích, vị này nhìn qua có vẻ tám lạng nửa cân với Hạ Xuyên, tựa hồ cũng là một tên không thích để ý người khác. Lúc ánh mắt của anh ta quét đến vải trắng quấn quanh hông của Thâm Lam thì hơi ngừng một chút, không hiểu sao lại cảm thấy có chút quen mắt.

Anh ta vừa nhìn vừa sờ sờ thân trần của mình, cảm giác mình đã nghèo túng thành thế này rồi, còn bị cướp sạch một bộ quần áo, quả thực là cực kỳ tàn ác…

Nhưng khi anh ta thấy trên mặt Thâm Lam mang theo khí tức hung hãn, một đường nhìn đến cơ ngực rắn chắc sung mãn cùng cơ bụng có màu như socola, đành phải sờ cái bụng thịt hai năm đã hợp nhất lãnh thổ, lặng lẽ chấp nhận.

Sau khi nhìn chằm chằm cúc đá đang tỏa hương chảy chảy nước miếng nửa ngày, anh ta rốt cục phát hiện chỗ không thích hợp——

Anh ta vốn tưởng rằng Hạ Xuyên tha anh ta vào trong thạch động này thì có thể tạm thời an thân, đuối nước lại tiêu hao lượng lớn thể lực, có chút mệt nhọc quá độ, nên mới nằm mãi một chỗ lười động, hơn nữa trong động ánh lửa chiếu rọi, chung quanh đều là một mảnh vàng ấm, nhìn không rõ sắc mặt người ta có phải đang tái nhợt hay không.

Dennis từ trong mê hoặc của đồ ăn phục hồi lại tinh thần thì vừa nghĩ đã buồn bực, tâm phòng bị của Hạ Xuyên rất nặng, ở cái địa phương quỷ quái chim không thèm ỉa này, sẽ yên lòng nằm đó, nhìn một người lạ xử lý đồ ăn? Xử lý xong rồi cậu ta sẽ ăn?

Vì thế anh ta loạt xoạt chuyển tới bên cạnh Hạ Xuyên, có chút bận tâm nhìn anh, nói: “Có phải cậu không thoải mái không, Xuyên?”

Lúc này trong cổ họng Hạ Xuyên vừa khô vừa chát, còn tràn đầy mùi máu tươi, lười mở miệng, nên ý tứ gật đầu một cái, sau đó nâng lên ba ngón tay phải, xua xua, ý là “Ngồi chỗ nào thì trở lại chỗ đó, đừng chắn ánh sáng”.

Dennis theo bản năng nghe theo, vừa mới quay đầu dịch chuyển từng bước, lại như nghĩ tới cái gì dừng lại động tác, quay đầu nhìn về phía Hạ Xuyên: “Đúng rồi! Trước khi tôi bất tỉnh, cách rất gần chỗ chúng ta không phải có một thương long nổi lên à?! Cậu kéo tôi vào trong thạch động này thế nào? Chẳng lẽ thương long không đói bụng, nổi lên phơi nắng, phơi đủ rồi thì chìm trở về?”

Nhắc tới thương long, Hạ Xuyên lại cảm thấy đau đớn sau lưng trầm trọng hơn, nhịn không được nhíu mày, anh vừa định xua tay tiếp tục đuổi Dennis “tự vạch áo cho người xem lưng” lần nữa, chợt nghe hai tiếng thanh thúy “răng rắc” từ bên cạnh truyền tới.

Hai người theo tiếng nhìn qua, chỉ thấy Thâm Lam đã dùng tay không bẻ vỡ xác ngoài rắn chắc của con cúc đá, gọn gàng linh hoạt, ngay cả giọt máu cũng không đổ, đã lấy được thịt giấu ở trong vỏ cúc đá.

Hạ Xuyên từng thấy qua hoá thạch của vỏ cúc đá trong viện bảo tàng, chứ chưa từng thấy qua trong vỏ con cúc đá đến tột cùng là có bộ dáng gì.

Hiện tại Thâm Lam lấy toàn bộ thịt của con cúc đá ra, hắn nhìn thấy đầu tiên chính là một đống xúc tu tròn ở phía dưới…

Bởi vì bị lửa nướng qua một chút, những xúc tu này đã cuốn cong lên, cuộn vòng lại dây dưa cùng một chỗ, ngắn đi một đoạn, khiến cái đầu bên trên càng có vẻ to lớn, tỉ lệ có hơi bị lệch—— nhìn tổng thể, như có họ hàng gần với bạch tuộc hoặc là cá mực, ngay cả mùi thơm sau khi nướng chín, ngửi vào cũng có chút giống.

Dennis yên lặng lau khóe miệng: “Tôi chỉ từng thấy qua bức tranh phục dựng con cúc đá, còn chưa thấy qua bộ dạng của nó sau khi nướng chín…”

Hạ Xuyên lại liếc nhìn thịt của con cúc đá kia một cái, sau đó yên lặng quay mặt đi.

Thâm Lam mang theo thịt cúc đá nhìn trước sau một vòng, xác nhận nướng tốt rồi, liền đứng lên, bước đến trước mặt Hạ Xuyên.

Rõ ràng có một khoảng đất trống có thể đặt chân, hắn lại không chiếm, lại cố ý đúng lý hợp tình vẻ mặt thản nhiên chen đến giữa Hạ Xuyên và Dennis, cứ thế ngăn cách Dennis ra sau lưng, một bộ “căn bản không tồn tại người này”, rồi sau đó giơ thịt con cúc đá cực đại trong tay lên, quơ quơ trước mặt Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên vẻ mặt một lời khó nói hết.

Đầu Thâm Lam rất cao, cơ thể lại rắn chắc, Dennis bị ngăn ở phía sau hoàn toàn bế tắc, đành phải gian nan ló đầu ra, trông mong mà nhìn chằm chằm thịt cúc đá kia, giải thích thay Hạ Xuyên: “Người này ấy mà, đồ trông xấu xấu cậu ta sẽ không ăn, nhất là loại cá mực bạch tuộc có đầu lớn, có xúc tu, trong giảo hoạt lại có hơi ngốc…”

Thâm Lam nghe vậy, thịt cúc đá đung đưa trong tay hắn bỗng ngừng một chút.

Dennis tiếp tục bổ sung: “Quan trọng nhất là mấy cái giác hút trên xúc tu kia, cậu ta nhìn thấy sẽ hoảng, nhìn nhiều một chút là muốn nạo toàn bộ chúng nó đi…”

Thâm Lam: “…”

Hắn bắt lấy một cái xúc tu kéo thẳng nhìn thoáng qua, sau đó trong tay nhanh chóng lật mấy lượt, cũng không biết hắn làm như thế nào, chờ Hạ Xuyên quay mặt qua, đã thấy Thâm Lam cầm xúc tu trơn bóng không mang theo giác hút lung lay trước mặt anh hai cái, ý bảo anh ăn.

Giác hút đâu?

Hạ Xuyên có chút buồn bực, chỉ thấy Dennis phía sau Thâm Lam vẻ mặt ngây ngốc trừng mắt.

Anh từ ánh mắt Dennis nhìn qua, chỉ thấy trong tay anh ta đang cầm một đống xúc tu bị tước, tất cả đều là mặt mang giác hút…

Hạ Xuyên: “…”

“Làm, làm thế nào vậy… Trong tay anh mang theo lưỡi dao à?” Dennis há to miệng, xách một cái trong đó lên, chỉ thấy bóng loáng sạch sẽ, giống như bị thứ gì sắc bén gọt ra trong tức khắc vậy.

Không ngoài dự kiến, câu hỏi này vẫn không được Thâm Lam trả lời.

Dennis cũng không rối rắm việc bản thân không được để ý tới, thật vất vả mới được thưởng ăn chút gì trước mặt tổ tông này, anh ta lại đói không chịu được, cũng không chọn cái nào có vệ sinh có gia vị hay không, lập tức cầm một cái lên bắt đầu ăn.

Người này có một đặc điểm, ăn cái gì cũng đều có dáng vẻ ăn rất ngon, khiến người ở cùng anh ta cũng nhịn không được cảm thấy hơi đói.

Hạ Xuyên nhìn hai mắt, nâng cánh tay có chút nặng lên, tiếp nhận xúc tu không có giác hút thoạt nhìn có vẻ đẹp hơn trong tay Thâm Lam, há mồm cắn một miếng.

Anh vốn tưởng rằng đồ được tùy tùy tiện tiện nướng ra như vậy mùi vị tuyệt đối làm cho người ta không dám khen tặng, nhưng thực tế ăn vào miệng rồi, hương vị lại không tệ, cũng không biết có phải bởi vì nguyên nhân thể lực tiêu hao quá nhiều, lại đói bụng rất lâu hay không.

Thâm Lam thấy anh cuối cùng cũng nguyện ý ăn một chút, liền hai ba cái tước sạch sẽ xúc tu còn lại, lưu cho Hạ Xuyên và Dennis, chính mình thì mang theo đầu con cúc đá vòng qua đống lửa đi về hướng cửa động.

Hạ Xuyên nhìn bóng lưng của hắn bị ánh lửa chắn hơn phân nửa, rồi sau đó nghiêng thân một cái, cứ như vậy nhảy ra cửa động, tiếp theo liền nghe thấy một tiếng “rầm” vào nước.

Nhưng mà nghe tiếng bọt nước kia lại có vẻ kỳ quái… Luôn cảm thấy người bình thường vừa lặn vào trong nước, tựa hồ không có bọt nước lớn như vậy, huống chi, nhìn tư thế Thâm Lam kia, thuỷ tính tuyệt đối tốt không phải bàn, vậy càng không nên có động tĩnh lớn như vậy.

Dennis ngậm một cái xúc tu nướng trừng mắt ngốc ở nơi đó, ngây người một lúc lâu, anh ta mới trở mình đứng lên, vội vàng chạy đến cửa động, sau khi nhìn xung quanh hai cái, khuôn mặt trắng bệch lùi về, lòng còn sợ hãi vỗ vỗ ngực, nói với Hạ Xuyên: “Trời ạ! Bên ngoài cửa động chính là biển… Nhìn không tới bờ, ánh trăng đặc biệt lớn, tôi liếc mắt nhìn qua đều là ánh sáng trôi nổi, căn bản không tìm thấy bờ ở nơi nào, cậu kéo tôi tới đây như thế nào vậy? Còn nữa người vừa rồi là ai? Anh ta là người câm à? Sao có cảm giác không biết nói… Anh ta nhảy vào trong biển như vậy thật sự không có vấn đề gì chứ? Ngày mai chúng ta có thể chứng kiến một xác chết trôi ở trên biển hay không? !”

Hạ Xuyên: “…”

Sự thật chứng minh, xác chết trôi bọn họ không nhìn thấy, bởi vì một lát sau, khi hai người giải quyết xúc tu của con cúc đá khổng lồ không còn bao nhiêu, thì có tiếng nước rất nhỏ, mái tóc màu nâu đậm quen thuộc của Thâm Lam lại xuất hiện ở cửa động.

Hắn lại biến mình thành thủy quỷ, cả người ướt đẫm nhỏ từng giọt nước, mỗi bước một dấu chân bằng nước vòng qua đống lửa, đi tới trong động, tiện tay ném một thứ gì đó đen như mực trong tay đến trước mặt Hạ Xuyên và Dennis.

Tác giả: Tiểu kịch trường:

Dennis: toàn bộ con cúc đá, lớn gần một mét …

Hạ Xuyên: ừm.

Dennis: ăn hết tất cả, ngày mai nổi ở trên biển chắc là hai người chúng ta…

Hạ Xuyên: … anh có thể câm miệng.

Thâm Lam ngắt đầu con cúc đá ném vào trong biển.

Thoạt nhìn con cúc đá lớn một mét nháy mắt chỉ còn lại có một phần ba lúc đầu.

Dennis: … cái này đặc vậy hàm lượng nước có hơi lớn nha!

Thâm Lam đẩy ba phần tư cho Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên: …

Dennis: … nhân tính đâu? TAT

Thâm Lam trong một giây biến thành thương long: xin lỗi, không phải người.

Advertisements

4 thoughts on “Nhật ký lẩn trốn biển sâu ~ Chương 5

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s