Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 8+9+10

Chương 8: Quý phi ban thưởng

Tác giả: Vi Nhĩ Y
Edit: Diệp Y Giai
Mục lục

“Y Uyển Nghi tỷ tỷ, muội muội lại có thể thấy được tỷ, thật sự là khiến muội muội kinh ngạc.” Tuyết Tu nghi ngồi xuống bên người Thiệu Vân Yên, nhìn thoáng qua Thiệu Vân Yên, lấy khăn che miệng cười.

Thiệu Vân Yên liếc mắt nhìn Tuyết Tu nghi, vén tóc mai cười nói: “Tu nghi muội muội sao lại kinh ngạc vậy? Bổn cung vẫn luôn ngồi ở chỗ này, chẳng lẽ Bổn cung gầy đến mức khiến người ta không nhìn thấy?”

Tuyết Tu nghi nghe xong đôi mi thanh tú hơi nhíu, nhìn nhìn Duyệt Quý phi. Thấy Duyệt Quý phi không có vẻ không thích, nên tiếp tục nói: “Muội muội không có ý tứ này, chỉ là hôm qua không nhìn thấy tỷ tỷ, nghĩ rằng thân mình tỷ tỷ không khoẻ, đang muốn chờ sau khi giải tán, đến cung Dục Tú thăm tỷ tỷ, thật không ngờ hôm nay tỷ tỷ đã đến đây rồi.”

Tuyết Tu nghi vừa nói như vậy xong, mọi người ngồi đây đều thay đổi sắc mặt. Đây chính là hoàng thượng miễn cho Y Uyển nghi người ta vấn an, hoàng hậu còn không nói gì. Ngươi có tư cách gì mà nói thế? Dù Đức Phi người ta có nói, nhưng tốt xấu người ta cũng là một trong tứ phi! Còn ngài đây? Chẳng qua chỉ là Lục nghi Tòng tam phẩm, thế nhưng lại có lá gan này, ngang nhiên khiêu khích người cấp cao hơn, chủ vị trong Lục nghi.

Duyệt Quý phi gắt gao nắm chặt quyền, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện lên một tia không vui, nhưng rất nhanh đã bị nụ cười ôn hòa thay thế. Âm thầm mắng: “Ngu xuẩn.”

Thiệu Vân Yên nhìn thoáng qua Tuyết Tu nghi Bàng Lâm, nhẹ nhàng cười. Bàng Lâm, ngươi vẫn là cá tính này. Đụng tới người không thể trêu vào, ngươi giả bộ nhu nhược, giả bộ đáng thương, biến thành thỏ trắng nhỏ vô hại. Nhưng với người cấp bậc thấp hơn ngươi, ngươi là gà mẹ biến thành vịt, đảm đương con sói đuôi to. Nhưng nàng thật sự không ngờ chính là, hiện giờ chức vị của nàng cao hơn nàng ta. Nàng ta lại vẫn dám nói ra lời như thế. “Mệt muội muội quan tâm rồi, thân thể Bổn cung không có chỗ nào không khỏe.”

Tuyết Tu nghi nhìn thấy Thiệu Vân Yên mềm nhẹ cười, còn tưởng rằng Thiệu Vân Yên sợ nàng ta, lại càng cao ngạo ở trước mắt nàng hừ một tiếng, xoay người ngồi xuống bên cạnh Thiệu Vân Yên. Bộ dáng đó tiếp tục khiến đám nữ nhân choáng váng, đầu óc của Tuyết Tu nghi này không dùng được à? Thiệu Vân Yên chỉ hơi cong khóe miệng khẽ cười, thần sắc trong mắt là không quan tâm, nội tâm lại một mảnh lạnh băng. Bàng Lâm, Tuyết Tu nghi. Sổ sách giữa chúng ta còn rất nhiều! Cho dù thêm một lần nữa, chúng ta cứ chậm rãi mà tính đi…

Sau khi Hoàng hậu thấy Tuyết Tu nghi ngồi xuống, treo lên nụ cười rất ôn hòa, nói với mọi người: “Các vị muội muội mới vào, hôm nay cũng đều đến lộ diện. Các muội từ nay về sau chính là chủ tử trong cung này, phải hầu hạ hoàng thượng thật tốt, để hoàng thượng có càng nhiều con nối dõi, các muội cũng sẽ thăng vị tấn phong. Chớ có tranh đấu vô vị, hại người còn không được lợi.”

Duyệt Quý phi che miệng lộ tươi cười sáng rỡ trên mặt, giữa lông mày mang theo vẻ quyến rũ phong tình vạn chủng, mắt hoa đào chớp chớp, rất câu hồn. Vui cười nhìn thoáng qua vẻ mặt ôn hòa của Diêu hoàng hậu nói: “Lòng dạ Hoàng hậu tỷ tỷ ngài rất tốt, các muội muội, chúng ta có vị hoàng hậu tỷ tỷ này, thật sự là phúc khí chúng ta.”

Duyệt quý phi luôn mồm gọi Diêu hoàng hậu là tỷ tỷ, trong mắt liếc nhìn chư vị phi tần lại mang theo một tia uy nghiêm kinh sợ. Thiệu Vân Yên đánh giá thần sắc Duyệt Quý phi, ngồi ở vị trí thấp nhất cũng không nói gì. Nàng là chủ vị thấp nhất, nơi này vốn không có chỗ cho nàng có thể nói chuyện, nên chỉ lộ ra nụ cười tao nhã, lẳng lặng nhìn mọi người.

Diêu hoàng hậu liếc Duyệt Quý phi một cái, không để ý đến Quyệt Quý phi mà tiếp tục nói: “Uyển nghi muội muội, Tu nghi muội muội, Tiệp dư muội muội, ba vị muội muội là phi tử cấp bậc cao nhất được tuyển chọn lần này. Phải làm gương cho các muội muội còn lại, nhất là Thiệu muội muội, muội đã là chủ vị một cung, cần phải quản lý tốt tạp vụ trong cung của mình.”

Thiệu Vân Yên nghe thấy mình bị điểm danh, khẽ gật đầu cười với Diêu hoàng hậu, ngữ khí kính cẩn nghe theo nói: “Thiếp thân tự nhiên khắc ghi dạy bảo của Hoàng hậu nương nương, quản lý tốt cung Dục Tú của mình.”

Diêu hoàng hậu gật đầu, trên mặt đều là tươi cười, rất thỏa mãn nói: “Chúng ta cũng biết Uyển nghi muội muội là một người hiểu được quy củ, Bổn cung cũng tự nhiên yên tâm.” Diêu hoàng hậu dứt lời, lại nhìn về phía Duyệt Quý phi ngồi ở một bên cười nhạt không nói, chỉ về phía nàng: “Duyệt muội muội, Uyển nghi muội muội lần đầu vấn an, muội có mang theo lễ vật gì không?”

Duyệt Quý phi bỗng nhiên sửng sốt, cười vỗ đầu nói: “Ai nha, xem trí nhớ muội này, đúng là đã quên mất việc hôm nay Uyển nghi muội muội tới vấn an. Lại chưa chuẩn bị tốt lễ vật.” Lúc Duyệt Quý phi nhìn về phía Thiệu Vân Yên, ý cười làm lành đầy mắt nói: “Uyển nghi muội muội, tỷ tỷ đi tới vội vàng, chưa chuẩn bị lễ vật cho muội muội. Đợi lát nữa chúng ta giải tán, tỷ nhất định sẽ để Đối Nguyệt đưa lễ vật đến cung Dục Tú cho muội.”

Thiệu Vân Yên nghe xong sắc mặt mang theo tươi cười chớp mắt, khẽ gật đầu với Duyệt Quý phi, chối từ nói: “Sao có thể phiền đến Quý phi nương nương được?”

Duyệt Quý phi khoát tay áo, rất không để ý nói: “Nào, đây tính là cái gì, vốn là tỷ tỷ không đúng, muội muội, cũng đừng từ chối nữa.”

Thiệu Vân Yên lộ ra một nụ cười mỉm cực kỳ ngọt, nói với Duyệt Quý phi: “Vậy thì tạ ơn Quý phi nương nương.”

Diêu hoàng hậu nhìn nhìn canh giờ, cũng nhẹ nhàng khoát tay áo, để tất cả mọi người tán đi.

Thiệu Vân Yên được Thính Vũ dìu, đi ở phía sau phi tử ra khỏi cung Phượng Dương. Nhìn thấy mặt trời bên ngoài đã rất lớn, thời gian cũng sắp đến chính ngọ.

Dứt khoát không nghĩ đến gì cái khác, ngồi trên bộ liễn trực tiếp về cung Dục Tú.

Ăn xong bữa trưa, Thiệu Vân Yên dựa ở trên giường quý phi, tiếp tục đọc《Yến quốc du ký》của nàng. Thính Vũ thì yên lặng bóp chân cho nàng. Thính Vũ biết chủ tử vấn an ở cung Phượng Dương, nơi đó dám ngồi thật à? Nửa ngồi lại càng khiến người ta mệt mỏi, nói vậy chân chủ tử đã mỏi nhừ rồi.

Thiệu Vân Yên thấy bộ dạng phục tùng của Thính Vũ, buông sách nhìn nàng ta nói: “Thính Vũ, ngươi cảm thấy hoàng hậu và Quý phi ai được sủng ái hơn?”

“Nương nương, nô tỳ không dám nghị chư vị nương nương.” Thính Vũ ngoài miệng đáp, trên tay lại vẫn là bóp chân cho Thiệu Vân Yên.

Thiệu Vân Yên khoát tay áo, ý bảo Thính Vũ không cần bóp, ngược lại cong khóe miệng cười nói: “Bảo ngươi nói ngươi cứ nói, Bổn cung sẽ không phạt ngươi.”

Thính Vũ nghe Thiệu Vân Yên nói xong, khẽ gật đầu, liếc nhìn Thiệu Vân Yên một cái, sau đó mắt đảo tròn đáp: “Nương nương, nếu quả thật phải nói, như vậy ai cũng nhìn ra, Quý phi được sủng ái hơn Hoàng hậu nương nương, nhưng vị trí của Hoàng hậu nương nương rất vững chắc…” Thính Vũ nói đến một nửa thì không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn chăm chú Thiệu Vân Yên.

Thiệu Vân Yên cong khóe môi, khoát tay áo với Thính Vũ, ý bảo nàng ta đi xuống. tươi cười lúc này của Thiệu Vân Yên hết sức quỷ dị, Diêu hoàng hậu, Duyệt Quý phi… Đối với hai người kia Thiệu Vân Yên hoàn toàn không có hảo cảm, Diêu hoàng hậu cũng thôi. Nhưng Duyệt Quý phi, La Hân Duyệt, Thiệu Vân Yên nàng thề, nhất định sẽ không để đời này nàng ta được sống dễ chịu.

“Nương nương, Đối Nguyệt đưa quà tới.” Mịch Nhi cầm một hộp trang sức tinh xảo chậm rãi tiến vào, nhìn thấy Thiệu Vân Yên đang ngẩn ra, lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của nàng.

Thiệu Vân Yên nhìn về phía cái hộp kia, bỗng nở nụ cười lạnh lùng. Chậm rãi từ trên giường quý phi đi xuống, đứng ở cách đó không xa nhìn cái hộp, chợt híp mắt nói: “Mịch Nhi, Duyệt Quý phi đưa đồ tới, tất nhiên là vô cùng trân quý. Bổn cung đâu thể tùy tiện dùng được? Nói cho Triệu Ngọc Trụ cất thật kỹ cái hộp này đi. Hiểu rồi chứ?” Thiệu Vân Yên cắn chặt ba chữ cất thật kỹ, liếc nhìn Mịch Nhi một cái.

Đưa đồ tới? Thiệu Vân Yên nàng không phải tiểu nha đầu ngốc vừa đáng yêu lại đáng thương ở kiếp trước. Loại việc xấu xa ngấm ngầm nàng lại không hiểu ư? Cho dù La Hân Duyệt không hạ độc hay làm thành cái gì, thì nàng cũng không muốn buông tha. Thiệu Vân Yên nở nụ cười nhìn cung Noãn Ngọc phía Tây, nàng thề sẽ không để cho nàng ta có cơ hội tổn thương mình một lần nữa.

“Tiểu thư…” Mịch Nhi ôm hộp nhìn bộ dạng Thiệu Vân Yên mà ngây ngốc, tiểu thư của nàng sao lại có bộ dáng này?

Thiệu Vân Yên nhìn thoáng qua Mịch Nhi, khẽ thở dài nói: “Mịch Nhi, cái gì ngươi cũng không nhìn thấy, nhớ kỹ, nếu ngươi theo giúp ta vào cung, thì phải học cách thay đổi sắc mặt, và che dấu tình cảm trong nội tâm, hiểu không?”

Mịch Nhi mãnh liệt gật đầu, Triệu công công cũng từng nói qua với nàng, nàng phải bảo vệ tiểu thư thật tốt. “Vâng, Mịch Nhi đã biết. Mịch Nhi đem cái hộp này khóa vào trong tư khố.”

Thiệu Vân Yên nhìn thân ảnh Mịch Nhi đi xa, che giấu tươi cười lần hai. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ hiện lên một tia ngoan lệ. Vở kịch hay, chúng ta chậm rãi trình diễn…

Tác giả: hoàng hậu và quý phi đã làm gì? Mọi người đoán thử đi.

Chương 9: Quạt bắt đom đóm

Những ngày gần đây Thiệu Vân Yên rất thanh nhàn. Ba người trong cung nàng cũng không tạo ra được bọt sóng gì, cho nên nàng rất nhàn nhã hưởng thụ thời gian hiện tại.

Đám cung nhân đều bị Uyển nghi nương nương của các nàng làm cho bối rối, hoàng thượng vốn đã có sủng phi, vạn nhất quên nương nương thì phải làm sao? Ẩn Hương làm Đại cung nữ cũng thường xuyên theo hầu bên người Thiệu Vân Yên, nhìn thấy bộ dạng thảnh thơi mỗi ngày của nàng, không khỏi thở dài một hơi, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Nương nương, dù sao người cũng nên đi dạo một chút đi, cho dù chúng ta không có mục đích gì, tốt xấu cũng giãn gân cốt mà.”

Thiệu Vân Yên nằm ở trên giường quý phi, vẻ mặt thanh thản, ăn trái nho do Mịch Nhi lột vỏ cười nói: “Đi ra ngoài cũng không có việc làm, Bổn cung cũng lười nhìn đám tiểu chủ tử cấp thấp, ở nơi đó tranh đoạt một cuộc gặp ngẫu nhiên với hoàng thượng. Chẳng bằng nhàn rỗi ở trong cung.”

“Nhưng mà nương nương à, hoàng thượng đã bao ngày chưa tới cung Dục Tú của chúng ta rồi, ngài không lo lắng à?” Mịch Nhi lột vỏ nho xong đưa cho Thiệu Vân Yên, cau mày hỏi.

Thiệu Vân Yên nghe lời nói của Mịch Nhi, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại. Nàng hiểu tính khí Lê hoàng, hắn thích chủ động với nữ nhân của hắn. Kiếp trước nàng cũng từng làm mấy việc này. Phải, được sủng ái vô cùng nhanh, nhưng sẽ trở thành bia ngắm, kiếp này nàng không cần làm cái loại chuyện đó. Nam nhân này nha, càng không chiếm được lại càng muốn đoạt lấy, nàng không vội.

“Nương nương, chúng ta nói sai cái gì rồi ư?” Mịch Nhi nhìn thấy Thiệu Vân Yên nhíu lông mày, không khỏi lo lắng Thiệu Vân Yên tức giận, cũng lên tiếng hỏi. Trong giọng nói tràn đầy lo lắng.

Thiệu Vân Yên lập tức nở nụ cười, tươi cười sáng rỡ ở trên mặt nàng hết sức hài hoà. Tay ngọc nhẹ nhàng chọc trán Mịch Nhi, cười mắng: “Mịch Nhi, Bổn cung nhìn ngươi đúng là nương nương không vội cung nữ gấp. Trông mong hoàng thượng đến như vậy à?”

“Đó là đương nhiên, nương nương ngài được sủng ái, chúng ta cũng uy phong nha?” Mịch Nhi hơi nâng cằm lên vẻ mặt đắc ý cười nói.

“Hai nha đầu các ngươi, nói thật cho Bổn cung. Có phải muốn ra khỏi cung Dục Tú đi dạo không?” Thiệu Vân Yên sao lại không rõ tâm tư hai người này? Cũng được, như ý nguyện của bọn họ là được, ra ngoài đi dạo cũng không tệ, dù sao mùa thu cũng sắp đến rồi.

“Nương nương thật thông minh…”

Thiệu Vân Yên khẽ gợi khóe môi lên cười, ánh mắt cong giống như trăng non. Lúc này nhìn ra, tâm tình rất tốt. Hai nha đầu vừa thấy có hi vọng, lập tức cướp lời nói: “Nương nương, cảnh sắc đình Hồ Tâm rất không tệ, nếu nương nương có thể…”

“Ẩn Hương, bình thường nhìn ngươi rất quy củ, vừa nhắc tới yêu cầu, sở thích cũng không nhỏ. Thế nhưng muốn đi đình Hồ Tâm ngắm cảnh.” Khóe miệng Thiệu Vân Yên giương lên, giọng nói cũng rất bình tĩnh, làm cho người ta không đọc được là nàng đang vui hay đang giận.

Ẩn Hương cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: “Nô tì từng nghe người ta nói qua, đình Hồ Tâm bên đó có đom đóm…”

Thiệu Vân Yên đảo tròn đôi mắt, nhất thời lòng ham chơi nổi lên, lập tức từ trên giường quý phi ngồi dậy. Ngón tay nhỏ dài chọc chọc khuôn mặt trắng noản của chính mình, cười nói: “Vậy được. Ẩn Hương, xong bữa tối, ngươi mang theo Thính Vũ, Tiêm Vân đi ra ngoài với ta.”

Mịch Nhi nghe thấy Thiệu Vân Yên muốn đi bờ hồ bắt đom đóm, trong lòng cũng ngứa lên. Lôi kéo tay áo Thiệu Vân Yên, nhỏ giọng nói: “Nương nương, người ta cũng muốn đi.”

Thiệu Vân Yên hơi liếc Mịch Nhi một cái, nhìn nhìn Ẩn Hương nói: “Ẩn Hương, ngươi nói xem, chúng ta có nên mang Mịch Nhi theo không?”

Ẩn Hương nhìn ra, đây là chủ tử cố ý trêu Mịch Nhi, cũng kiên định nói: “Không mang theo, Mịch Nhi sẽ dọa đom đóm chạy mất.”

Thiệu Vân Yên nhìn Mịch Nhi nghịch ngợm cười, một bộ dáng rất bất đắc dĩ, cong môi nói: “Mịch Nhi à, không có cách nào, không phải Bổn cung gây trở ngại nha. Nếu ngươi mất hứng thì đi tìm Ẩn Hương đi.”

Mịch Nhi nghe xong nhất thời ai oán nhìn Ẩn Hương, một đôi mắt ngậm nước, lộ ra thủy quang trong suốt, tỏa sáng lấp lánh. Cứ nhìn chằm chằm Ẩn Hương như vậy, khiến Ẩn Hương thật sự không đành lòng nói: “Mịch Nhi, ngươi đi đi… Ngươi là cung nữ thiếp thân, ngươi đi đi…”

Thiệu Vân Yên vui vẻ nhìn các cung nữ vui đùa ầm ĩ, còn chính nàng thì hớn hở lột nho. Nàng sao lại không biết bao nhiêu ngày rồi Lê hoàng chưa tới? Tròn bảy ngày. Bảy ngày này, nàng thật ra nghe Du Đậu Tử báo tin tức tới. Trong bảy ngày Duyệt Quý phi thị tẩm bốn ngày, Tuyết Tu nghi hai ngày, Diêu hoàng hậu mới một ngày. Nghĩ đến đây, Thiệu Vân Yên hơi nhếch khóe miệng, mức độ sủng ái của Duyệt Quý phi không thấp, đầu óc cũng rất tốt. Sao lại cố tình giúp đỡ tiện nhân Tuyết Tu nghi kia đây? Nàng là người tốt mà… Thiệu Vân Yên dám khẳng định, Tuyết Tu nghi kia nhất định là trèo lên cành cao Duyệt Quý phi này, mới có thể được đến hoàng thượng yêu thích. Nhưng mà, Tuyết Tu nghi chỉ biết đâm dao sau lưng, nàng rất thích nhìn Duyệt Quý phi tự lấy đá đập chân mình.

Sau bữa tối, Thiệu Vân Yên đổi lại áo ngực quần tơ đơn giản cùng đôi vạt váy dài áo ngắn, dưới chân một đôi giày thêu nhẹ nhàng. Mái tóc như vẩy mực của nàng cũng để Ẩn Hương búi cho nàng thành Đơn loa kế, trên búi tóc cũng chỉ có một cây trâm ngọc mà thôi. Vừa nhìn qua, lại không giống trang phục của chủ vị một cung, trái lại trông như trang một cung nữ nhất đẳng.

Thiệu Vân Yên nhẹ quay người lại, dưới ánh mắt kinh ngạc của mấy nha hoàn, chậm rãi mở miệng nói: “Sao? Không quen à?”

“Không phải… Nương nương, người thế này thật ra rất là thanh lệ thoát tục, nhưng có phải đơn giản quá không?” Ẩn Hương lắc Song loa kế của mình, trên đầu vang lên tiếng châu đinh đương rung động.

Thiệu Vân Yên chỉ chớp đôi mắt to nói: “Nếu để người nhìn thấy Uyển nghi nương nương Bổn cung đây, lại có thể giống như tiểu hài tử đi bờ hồ bắt côn trùng, sẽ thành trò cười cho mọi người, như này tốt hơn.”

Kỳ thật lời này của Thiệu Vân Yên cũng chỉ nói vậy thôi. Sẽ không ai đến bên này xem nàng rốt cuộc đang làm gì. Trong cung điện phía đông, đầu cung chính là cung Phượng Dương của hoàng hậu, trong cung của chủ điện, cũng chỉ có Vinh phi ở cung Ninh Thọ, Kỳ phi ở cung Chung Túy mà thôi. Vinh phi không phải vị chủ thích gây chuyện, Kỳ phi đã lớn tuổi, thân thể không tốt. Ai sẽ chú ý đến nàng đây? Nếu như muốn nói ra lý do Thiệu Vân Yên nàng ăn mặc như thế, chỉ có một, đó là… dễ bắt côn trùng.

Vì thế lúc màn đêm buông xuống, trăng sáng vừa lên, chỉ thấy cung Dục Tú có mấy tiểu nữ tử đi ra ngoài, hướng về phía bờ hồ.

Thiệu Vân Yên nhìn thấy bên hồ có rất nhiều ánh lục quang đang bay, lòng ham chơi bỗng nổi lên, lấy khăn tay ra nhào vào một đám côn trùng nhỏ. Thật cẩn thận dùng tay khăn chụp qua, côn trùng cảm thấy bên người truyền đến gió nhẹ di động, rất nhanh đã bay đi. Liên tiếp vài lần đều không bắt được côn trùng, trên khuôn mặt xinh đẹp của Thiệu Vân Yên thoáng hiện lên vẻ thất vọng.

Mịch Nhi tiến đến bên người Thiệu Vân Yên đưa cây quạt nhỏ trong tay ra nói: “Nương nương, ngài dùng cái này thử xem?”

Thiệu Vân Yên tiếp nhận quạt, tiếp tục đuổi theo ánh lục quang đang bay. Lúc một con côn trùng nhỏ bị Thiệu Vân Yên chụp trên mặt đất, trên gương mặt mỹ lệ của nàng, nhất thời hiện ra tươi cười xinh đẹp động lòng người, chỉ vào côn trùng cười nói: “Mịch Nhi, Ẩn Hương. Ta bắt được, bắt được rồi nè.”

Một màn này lại bị Lê hoàng dạo bước đến bên hồ nhìn vào trong mắt. Tươi cười rạng rỡ của Thiệu Vân Yên khiến tâm tình Lê hoàng nhất thời tốt lên. Trong lòng khẽ cười nói: “Thì ra nàng nói mình ham chơi không thích đọc sách là thật…”

Lúc này Thiệu Vân Yên hoàn toàn không biết Lê hoàng đang đứng cách nàng không xa, hiện tại trong lòng nàng đều là đèn lồng đom đóm trong tay Mịch Nhi, khóe miệng thường thường giương lên. Thiệu Vân Yên không nhìn thấy Lê hoàng, không có nghĩa là những người khác không nhìn thấy. Ẩn Hương đang nhìn nhìn bốn phía, thì chứng kiến Lê hoàng đang dùng vẻ mặt mỉm cười nhìn bọn họ. Ẩn Hương đang muốn quỳ xuống hành lễ, lại bị Lê hoàng chặn lại.

Lê hoàng thật ra muốn nhìn xem Thiệu Vân Yên rốt cuộc đặt bao nhiêu tâm tư trên cái đèn vải nhỏ, lặng lẽ đi đến gần Thiệu Vân Yên, ở sau lưng nàng khóe môi cong lên khẽ cười nói: “Ái phi thật hăng hái…”

Thiệu Vân Yên đột nhiên nghe thấy giọng nói của Lê hoàng, thân mình khẽ run lên, dưới chân đứng không vững thẳng tắp ngã vào trong hồ. Nhất thời hù cho nàng sợ kêu ra tiếng, đèn đom đóm trong tay cũng rơi xuống mặt đất.

Lê hoàng bị một màn bất chợt này hù sợ, tay mắt lanh lẹ giữ chặt Thiệu Vân Yên, kéo vào trong lòng. Mới tránh xuất hiện cảnh tượng giai nhân rơi xuống nước. Trong lòng Thiệu Vân Yên lại đang thình thịch đập loạn, nàng hoàn toàn bị hù sợ. Lê hoàng xuất hiện ở sau lưng nàng từ lúc nào? Hiện giờ không phải hắn đang ở điện Chính Dương ư?

Mượn trí nhớ kiếp trước, Thiệu Vân Yên nhớ rõ biên thành sắp có chiến sự, Lê hoàng hẳn phải rất phiền lòng mới đúng. Sao còn có tâm tư chạy đến bên hồ dọa nàng? Nếu nàng biết hôm nay Lê hoàng trở về, đánh chết nàng cũng sẽ không rời khỏi cung Dục Tú.

Lê hoàng thấy sắc mặt Thiệu Vân Yên mang theo hoảng sợ và tái nhợt, trong lòng có chút đau lòng, ôm Thiệu Vân Yên hỏi: “Ái phi không sao chứ? Là trẫm không đúng, dọa đến ái phi, thân thể có chỗ nào không thoải mái không?”

Thiệu Vân Yên khẽ lắc đầu, nàng cũng không phải Tuyết Tu nghi, thân thể nào có mảnh mai như vậy? Nhưng vẫn dựa vào Lê hoàng ủy khuất nói: “Hoàng thượng, thiếp thân không sao, chỉ là… Thiếp thân rất sợ…”

“Không sợ… không phải là không rơi vào nước à, đừng sợ đừng sợ…” Lê hoàng nhìn thấy gương mặt tái nhợt của mỹ nhân, đau lòng không thôi. Nói đến thương tiếc mỹ nhân thì ai cũng kém hắn, nhìn thấy tư sắc Thiệu Vân Yên như thế, trên mặt lại là ủy khuất và tái nhợt, tự nhiên cũng thấp giọng an ủi.

Thiệu Vân Yên bị Lê hoàng ôm chặt, cúi đầu nhỏ giọng nức nở nói; “Còn có… đom đóm… đom đóm của thiếp thân bay mất rồi… Thiếp thân rất vất vả mới bắt được.”

Nhắc tới đom đóm trong đầu Lê hoàng chợt nghĩ, nàng đang bắt côn trùng à? Nàng là đang đuổi côn trùng… “Không sao, nếu ái phi thích thứ này. Ngày mai trẫm trả lại cho nàng một cái, được không ái phi?”

Thiệu Vân Yên nghe thấy Lê hoàng muốn bồi cho nàng một cái, nhất thời mắt sáng rực lên, lôi kéo tay áo Lê hoàng nói: “Hoàng thượng, cám ơn ngài…”

“Ha ha, hiện tại ban đêm ẩm ướt. Ái phi, chúng ta đừng đứng ở bên hồ nữa, chúng ta đến cung nàng được không?” Lê hoàng sang sảng cười, lập tức xoay ngang ôm lấy Thiệu Vân Yên đi về hướng cung Dục Tú.

Cung nữ thiếp thân đi theo Thiệu Vân Yên tự nhiên rất vui vẻ, hoàng thượng đi đến cung chủ tử, nhất định là muốn chủ tử thị tẩm, đây là chuyện tốt.

Nhưng lại khổ cho Văn Thuận Hỉ, Văn Thuận Hỉ nhìn thấy Thiệu Vân Yên bị Lê hoàng ôm đi, xoa xoa mồ hôi trên trán nghĩ, hoàng thượng, nô không muốn đi điện Chính Dương lấy long bào…

Thiệu Vân Yên ở trong lòng Lê hoàng chậm rãi gợi lên khóe môi, thầm nghĩ: Đây là ngươi tự mình tới, Bổn cung cũng không làm cái gì đâu… Lê hoàng.

Chương 10: Hương thơm hoa chanh

Lê hoàng một đường ôm Thiệu Vân Yên trở về cung Dục Tú, cũng bất chấp các cung nữ thái giám vấn an, cứ như vậy ôm nàng đi thẳng vào trong tẩm điện.

Thiệu Vân Yên cũng biết Lê hoàng này sắp sửa làm chuyện gì, ôm cổ Lê hoàng nhẹ nhàng từ chối, miệng còn nũng nịu nói: “Hoàng thượng, quá sớm, trước đừng…”

Lê hoàng mặc cho Thiệu Vân Yên giãy dụa, ngược lại cúi đầu dùng miệng che lại miệng nhỏ đỏ hồng của Thiệu Vân Yên, ngăn chận lời Thiệu Vân Yên sắp thốt ra. Thiệu Vân Yên nhất thời sắc mặt đỏ lên, trên gương mặt xinh đẹp hơi lộ ra màu đỏ xấu hổ và giận dữ, mặc dù sống lại một đời, nàng rốt cuộc vẫn cần thể diện, Lê hoàng này làm trò ngay trước mặt đám hạ nhân, cứ như vậy hôn nàng, nhất thời khiến Thiệu Vân Yên tương đối bảo thủ đỏ mặt.

Lê hoàng không biết ý nghĩ trong lòng Thiệu Vân Yên, cảm thấy trên mặt nàng là đang đỏ hồng thẹn thùng. Không khỏi mặt rồng cực kỳ vui mừng. Môi mỏng khêu gợi cũng hơi nhếch lên, một đôi mắt hoa đào lại càng tràn đầy nhu tình, trong con ngươi đen thâm thúy chỉ dừng ở trên mặt Thiệu Vân Yên.

Vào phòng ngủ Lê hoàng không trực tiếp thả Thiệu Vân Yên xuống giường, mà là để nàng lên trên giường êm, cánh tay dài duỗi ra kéo giai nhân vào lòng, nhẹ nhàng hôn xuống trên trán Thiệu Vân Yên thương tiếc mắng: “Nghĩ thế nào mà lại đi đến hồ bắt côn trùng? Vạn nhất ngã xuống thì sao?”

Thiệu Vân Yên chui vào trong lòng Lê hoàng, trong mắt hàm chứa ủy khuất nhàn nhạt nói: “Hôm nay thiếp thân đọc sách mà! Trên sách viết thơ, khơi gợi lên lòng bắt côn trùng của thiếp thân, thiếp thân vừa cao hứng thì quên mất thân phận. Hoàng thượng không cho thiếp thân đi bắt côn trùng ạ? Hay là hoàng thượng giận rồi ư?” Thiệu Vân Yên nói xong, nâng đầu nhỏ xinh đẹp lên, một đôi mắt lấp lánh thủy quang.

Lê hoàng nhìn tiểu nha đầu trong lòng, rất bất đắc dĩ cười, khẽ lắc đầu nói: “Trẫm không tức giận… Nhớ kỹ, lần sau đừng chạy đến bên hồ, quá nguy hiểm. Nếu ái phi rơi xuống nước, trẫm sẽ đau lòng.”

Thiệu Vân Yên gật gật đầu, khóe miệng cong lên, trên mặt mang nụ cười mỉm vui sướng. Nhưng trong lòng lại âm thầm phun Lê hoàng một cái, lời ngon tiếng ngọt thật dễ nghe, lúc trước nàng bị tiện nhân kia khi dễ, sao không thấy ngươi đau lòng? Cũng đúng, ngươi lúc đó không phải đang sủng ái tiện nhân Lâm Xảo Nghiên kia à? Mình sớm bị chán ghét mà vứt bỏ thì sao có thể rơi vào kết cục tốt? Nghĩ đến cuối cùng Thiệu Vân Yên thế nhưng tự giễu cười, cũng trách nàng khi đó rất ngốc, mới tin vào tình yêu của thiên tử.

Lê hoàng nhìn thấy Thiệu Vân Yên mỉm cười ngọt ngào, hai má lúm đồng tiền lộ ra rõ ràng mười phần, khiến Lê hoàng không khỏi muốn niết lấy. Cảm giác chạm tay lại càng thêm mềm nhẵn non mịn hơn lần trước, không khỏi hơi động tâm, vuốt gương mặt trắng nõn của Thiệu Vân Yên cười nói: “Da thịt ái phi lại tốt hơn so với lần trước rất nhiều, dùng thứ tốt gì à? Hơn nữa khắp người lại có mùi thơm thanh u.”

Thiệu Vân Yên cúi đầu cười yếu ớt, thoáng nhìn qua Lê hoàng, nghịch ngợm cười nói: “Đương nhiên là thứ mà hoàng thượng thưởng cho thiếp thân rồi, hoàng thượng yêu thương thiếp thân như thế, thiếp thân thật sự cảm kích vô cùng.”

Lê hoàng khẽ nhíu mày rậm, thưởng cho nàng cái gì? Lê hoàng vỗ vỗ đầu, cuối cùng không nghĩ ra được, hỏi Thiệu Vân Yên: “Mùi thơm trên người ái phi rất quen thuộc, trong lúc nhất thời trẫm không nghĩ ra.”

Thiệu Vân Yên híp mắt cười đắc ý, lông mi nhỏ dài chớp động, lúm đồng tiền khắc ở trên mặt rất đáng yêu. “Thiếp thân hái hoa lá cây chanh trong viện xuống, để bọn họ cầm đi nấu nước, thiếp thân vẫn luôn dùng nước đó rửa mặt, gội đầu… Cho nên mùi thiếp thân trên người thật ra là mùi thơm của hoa chanh.”

Lê hoàng nghe Thiệu Vân Yên nói xong, lại cảm thấy rất tò mò, không khỏi cười hỏi: “Ái phi làm thế nào biết được?”

“Thiếp thân đọc sách nha, còn nữa, thiếp thân cũng không phải quá thích những đóa hoa linh tinh kia đâu, không thơm bằng hoa chanh này. Thơm mà không tục, thanh thanh không nồng đậm. Hơn nữa thiếp thân cảm thấy dùng nước này để tắm, làn da trắng nõn trơn nhẵn rất nhiều!” Thiệu Vân Yên chớp mắt cười nói. Nàng cũng muốn cảm ơn Lê hoàng, nếu không năm đó ngươi phong cho mỹ nữ nước khác làm phi, Thiệu Vân Yên nàng làm sao biết được hoa này còn có thể sử dụng như vậy đây?

Lê hoàng khẽ gật đầu, trong mắt hàm chứa ý cười. Tuy rằng Thiệu Vân Yên hái kỳ thảo phiên quốc đưa tới, nhưng hắn cũng không tức giận, ngược lại ôm Thiệu Vân Yên nở nụ cười, dùng cằm cọ tóc Thiệu Vân Yên, ánh mắt ôn hòa nói: “Nếu ái phi thích, vậy trẫm cho phép nàng tiếp tục hái xuống. Nhưng mà ái phi, chúng ta có phải nên tính một chút, tội lúc trước nàng hái hoa không đây?” Khóe miệng Lê hoàng hơi giương lên, nhìn ra tâm tình của hắn rất tốt.

Thiệu Vân Yên nghe Lê hoàng nói xong, ra vẻ giật mình nũng nịu kêu lên: “A, chẳng lẽ thiếp thân phạm lỗi sai à?”

Lê hoàng nghe lời nói của Thiệu Vân Yên, lại nhìn nhìn con ngươi hơi giật mình của nàng, cong ngón trỏ gõ đầu nàng một cái, nghiêm mặt nói: “Đó là chủng loại quý báu của phiên quốc nước Khê Lan đưa tới, lại bị nha đầu nàng hái đi làm hương liệu, nàng nói xem có phải sai hay không?”

Trên mặt Thiệu Vân Yên mang theo thần sắc hối hận, quỳ ngồi ở trước mặt Lê hoàng, nũng nịu nói: “Hoàng thượng, thiếp thân thật sự không biết hoa đó rất quý báu, trên sách không nhắc đến, hoàng thượng… nếu ngài tức giận, đừng chịu đựng, ngài phạt thiếp thân là được!” Thiệu Vân Yên nói xong, một bộ hiên ngang lẫm liệt nhìn Lê hoàng.

Lê hoàng rất nghiền ngẫm nhìn Thiệu Vân Yên một bộ hiên ngang lẫm liệt kỳ thật lại sợ muốn chết trước mặt, mày rậm hơi nhăn lại, nghiêm mặt nói: “Ái phi thật sự nguyện ý bị phạt? Nhưng sẽ rất đau đấy!”

“Thiếp thân… thiếp thân nguyện ý. Nhưng cầu hoàng thượng đừng đánh mông thiếp thân, trừ mông ra, đánh đâu cũng được!” Thiệu Vân Yên cắn chặt răng, bất chấp nói.

Lê hoàng khẽ nở nụ cười, sợ đánh đòn? Lê hoàng bị lời nói của Thiệu Vân Yên làm cho khóe miệng nhếch lên, nhưng vẫn muốn tiếp tục trêu Thiệu Vân Yên: “Ài, việc này không dễ làm… Trẫm nghĩ nếu da thịt mềm mại của ái phi bị roi làm tổn thương thì trẫm vẫn thật không nỡ. Ài! Vẫn đánh bằng roi đi…”

Thiệu Vân Yên vừa nghe nhất thời mím môi, mắt to lập lánh nước mắt, níu lấy tay áo Lê hoàng nói: “Hoàng thượng không bằng phạt thiếp thân chép sách, hoặc là phạt quỳ… Thiếp thân đã lớn như vậy rồi, hoàng thượng đừng giống phụ thân phạt thiếp thân như lúc nhỏ được không? Có thể không, thiếp thân xin ngài đó.”

Lê hoàng thấy đôi mắt lấp lánh nước mắt của Thiệu Vân Yên, rốt cục nở nụ cười, cánh tay dài duỗi ra kéo Thiệu Vân Yên lã chã chực khóc vào trong lòng. Vuốt đầu nhỏ của nàng nói: “Được rồi, đừng khóc, trẫm không thật sự muốn phạt nàng, không khóc không khóc.” Lê hoàng bất đắc dĩ cười cười, thì ra tiểu nha đầu này lúc bé bị Thiệu tướng đánh đòn? Phương thức trừng phạt nữ nhi của Thiệu tướng thật đúng là độc đáo!

Thiệu Vân Yên nghe Lê hoàng nói xong, nâng đầu nhỏ lên nhìn Lê hoàng hỏi: “Thật sự?”

“Thật sự… Nhưng mà, ái phi à. Nàng thật sự phạm lỗi sai, không phạt nàng thì trong lòng trẫm oán khí khó tiêu!” Lê hoàng cười cười, đưa tay rút trâm ngọc trong búi tóc của Thiệu Vân Yên ra, nhất thời tóc dài như vẩy mực trút xuống, mềm mại như tơ.

Thiệu Vân Yên mấp máy miệng, chớp mắt nói: “Được, thiếp thân nhận phạt…”

Lê hoàng nghe được điều muốn nghe, nhất thời khóe miệng cong lên, cánh tay dài ôm lấy Thiệu Vân Yên đi về phía giường nói: “Phạt nàng thị tẩm…”

Advertisements

4 thoughts on “Hậu cung đoạt vị ký ~ Chương 8+9+10

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s