Nhật ký lẩn trốn biển sâu ~ Chương 7-10

Quyển 1: Đảo Phấn Trắng
Chương 7

Tác giả: Mộc Tô Lý
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Mà lúc này lực chú ý của Hạ Xuyên lại không ở trên mặt Dennis.

Bên cạnh anh nằm ngổn ngang một đống đồ được lôi ra từ trong ba lô của Dennis, ánh mắt Hạ Xuyên đang dừng ở trên túi vuông có đường vân xanh trắng. Túi vuông này anh cũng không xa lạ gì, quen biết với Dennis mấy năm, anh cảm thấy thói quen đáng cổ vũ duy nhất của Dennis chính là đến đâu cũng đều mang bên mình túi vuông nhỏ này, bên trong đựng một ít thuốc thường dùng.

Hạ Xuyên không chút khách khí lấy cái túi kia lại đây, mở khoá kéo ra, vươn ngón trỏ thon dài tái nhợt tìm mấy cái ở bên trong, thỉnh thoảng cầm lấy một hộp chiếu lên ánh lửa để nhìn rõ.

Chọn chọn lựa lựa một hồi, rốt cục tìm được một ít lọ thuốc giảm đau cùng một hộp thuốc tiêu viêm ở bên trong.

“Thật kỳ quái, cái nơi gặp quỷ này, tín hiệu di động lại có thể —— ôi chao? Cậu lấy thuốc gì đấy? Cậu làm sao vậy, Xuyên?” Dennis giơ di động dự phòng, còn đang nghi hoặc muốn nói cái gì với Hạ Xuyên, kết quả vừa mới nói một nửa, đã chứng kiến Hạ Xuyên đang vặn mở nắp của lọ thuốc nào đó, đổ vào trong lòng bàn tay hai viên thuốc màu trắng lớn cỡ đậu tương.

Anh ta liền ngừng nói, quay đầu quét một vòng bên người, tìm được nước soda bị anh ta lấy ra, liên tục không ngừng vặn mở: “Này, nơi này có nước —— đậu má cậu ——”

Dennis còn chưa kịp đưa nước soda trong tay ra, đã thấy Hạ Xuyên dứt khoát ném hai viên thuốc vào miệng, cứ như vậy nuốt xuống.

“Nuốt không thế thật sự sẽ không nghẹn chết chứ? !” Dennis giơ nước, sững sờ nhìn Hạ Xuyên mấy giây, sau đó giựt lấy lọ thuốc trong tay anh, mắt nhìn: “Thuốc giảm đau? Cậu thật sự bị thương? Làm sao bị thương? Bị thương chỗ nào? Nghiêm trọng không?”

Mỗi lần anh ta hỏi cái gì thì đều bắn liên hồi, một câu tiếp một câu, hỏi đến mức lỗ tai người ta vang ong ong, cũng không biết trả lời câu nào trước, Hạ Xuyên dứt khoát không trả lời câu nào cả.

Trong cổ họng anh vốn đã nóng cháy đến hoảng, khô khốc vô cùng, vừa rồi ăn thịt cúc đá, lại nuốt khô hai viên thuốc đắng không nhỏ, trong cổ họng lại càng không thoải mái, anh cũng lười mở miệng tự mình chịu tội, mà là tiếp nhận chai nước soda nhỏ trong tay Dennis, uống một hớp nhỏ làm dịu cổ họng đang bốc lửa.

Sau đó lại mở hai bao con nhộng tác dụng tiêu viêm, dựa vào non nửa ngụm nước nuốt xuống.

Dennis: “… cậu lại uống thuốc gì? Hai loại uống cùng nhau không bị ảnh hưởng chứ? Cậu không nhìn xem tác dụng phụ với chú thích?”

Trong ba năm quen biết này, Dennis chưa từng thấy Hạ Xuyên sinh bệnh, nhưng từng thấy anh bị thương. Người này xử lý vết thương của mình, quả thực là qua loa đến mức ngay cả chó cũng nhìn không nổi.

Bất kể là bị thương do vũ khí nóng hay vũ khí lạnh, anh đều đổ ra hai viên tiêu viêm rồi nuốt, sau đó tiêu độc đơn giản cho miệng vết thương, động tác thô bạo, chỉ nhìn thôi cũng cảm thấy đau thay, thế nhưng anh lại ngay cả mày cũng không nhăn lấy một cái, giống như đang xử lý là vết thương của người khác. Sau đó ở chỗ vết thương quấn đơn giản hai vòng băng vải cho có.

Độ hảo cảm của Hạ Xuyên đối với loại đồ chơi băng vải này là cực thấp, bởi vì một khi quấn lên đều sẽ khiến hành động trở nên rất không linh hoạt. Cho nên nhiều nhất anh chỉ có thể chịu đựng hai ngày, chỉ cần miệng vết thương bắt đầu có xu thế kết vảy, anh sẽ tháo băng vải vướng víu xuống.

Đối với loại hành vi đem thuốc tiêu viêm làm “thuốc thập toàn đại bổ” này, Dennis từng cằn nhằn rất nhiều lần.

Chính anh ta cũng cảm giác đầu lưỡi mình sắp mọc kén, núi băng di động kia lại nghe tai trái ra tai phải, căn bản không để tâm, lần sau bị thương lại vẫn như trước—— ăn cơm chú ý bao nhiêu, thì uống thuốc qua loa bấy nhiêu, vĩnh viễn không thống nhất trên một đường ray.

Hạ Xuyên uống thuốc giảm đau cùng bao con nhộng tiêu viêm, lại uống hai ngụm nước soda nhỏ nhuận yết hầu, cảm giác cổ họng thoải mái hơn so với trước, lúc này mới mở miệng, tích chữ như vàng mà nói với Dennis: “Tín hiệu làm sao, nói tiếp.”

Dennis: “…” Hay thật, hỏi một đống vấn đề, một câu trả lời cũng không cho.

Có điều, anh ta cũng biết Hạ Xuyên luôn không quá thích nhắc đến tình huống thương tổn, vì thế cũng không tiếp tục truy hỏi. Bị Hạ Xuyên nhắc nhở như vậy, anh ta lúc này mới nhớ tới lúc trước đang muốn nói cái gì ——

Chỉ thấy Dennis giơ di động dự phòng trong tay lên, ở trước mắt Hạ Xuyên quơ quơ, để màn hình đối diện Hạ Xuyên, nói: “Thấy ô tín hiệu trên góc trái không, xin nhìn kỹ một chút, sau đó lớn tiếng nói cho tôi biết mẹ nó có phải đầy vạch không hả? Xác nhận một chút xem tôi có bị mù mắt hay không! Ở cái nơi gặp quỷ này, khắp thế giới chỉ có động vật tiền sử, rừng và biển nguyên thủy… lại có tín hiệu? Còn là đầy vạch? Mẹ nó quả thực là đang đùa tôi!”

Nhưng ai ngờ sau khi Hạ Xuyên nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động một lúc, đột nhiên mở miệng nói: “Không tín hiệu.”

“Ha? !” Dennis trừng mắt nhìn, rút tay về cúi đầu ngoan ngoan nhìn màn hình, còn kém không móc tròng mắt ra trực tiếp dán ở trên màn hình.

Chỉ thấy chỗ biểu hiện tín hiệu trên góc trái của di động dự phòng kia, quả thật hiện ra ba chữ —— “Không dịch vụ” .

“Ể! Sao lại —— cho nên lúc trước chẳng qua là bởi vì vừa mới khởi động máy, trạng thái di động còn chưa kịp phản ứng?” Lúc Dennis nói chuyện, ánh mắt vẫn dính ở trên màn hình, đang buồn bực, lại thấy ba chữ “không dịch vụ” lóe lên hai cái, biến mất, tiếp theo vạch tín hiệu lại biến thành đầy vạch.

Dennis: “… Đây là cái tình huống gì?” Anh ta vừa dứt lời, vạch tín hiệu lại bắt đầu rối loạn —— một chốc thì một vạch, một chốc thì ba vạch, chốc nữa lại đầy vạch.

Ngắn ngủn không đến một phút đồng hồ, cả ô tín hiệu loạn lên giống như bị điên.

Hạ Xuyên thấy anh ta ngơ ngác nhìn di động, nửa ngày không có động tĩnh, nhíu mày, khàn giọng hỏi: “Sao vậy?”

Dennis cười gượng hai tiếng, dùng ngữ điệu cứng nhắc gần như không có phập phồng nói: “Ha ha, tôi cảm thấy đại khái là thật sự gặp quỷ rồi… Dù hiện tại nhận được cuộc gọi, tôi cũng sẽ không kinh——”

Anh ta còn chưa nói xong, di động dự phòng nắm trong tay đột nhiên bắt đầu rung “ông —— ông ——”.

“Ngạc… đâu…” Dennis từ trong cổ họng chen ra hai chữ cuối cùng, rồi sau đó tay khẽ run, di động “cạch” một tiếng rơi ở trên mặt đất, màn hình lóe lên ánh sáng, ở trên mặt đất không bằng phẳng của thạch động liên tục rung “ông ông”.

Hạ Xuyên liếc Dennis một cái, rồi đem ánh mắt dừng ở trên màn hình di động, bên trên hiện ra tên người gọi đến —— Gerrard · Vi Mặc.

Người này Hạ Xuyên cũng không xa lạ gì, so với tên này, anh càng quen tên gọi khác của người này hơn —— lão Ger cả ngày đều nghiêm mặt. Đây là hình dung mà mỗi lần Dennis nói về anh ta thì dùng đến, thậm chí không đến mười phút trước, Dennis mới nhắc tới anh ta.

Người này một ngày trước đó, tạm thời xem như là một ngày đi, vẫn như bọn họ ở trên chiếc du thuyền kia, sau đó cũng giống bọn họ, từ trong khoang thuyền thoát ra, rơi vào trong biển.

Bất đồng duy nhất chính là —— Hạ Xuyên và Dennis còn sống, mà Gerrard… Lúc này đại khái đã ngủ ở trong biển sâu.

Ở địa phương quỷ quái giống như thế giới sử tiền này, di động lại vẫn có tín hiệu, còn có thể thu được cuộc gọi đến, mà đầu bên kia lại đến từ một người chết…

Huyết sắc trên mặt Dennis gần như trong nháy mắt biến mất không còn một mảnh, gắt gao nhìn chằm chằm vào di động, lại sống chết không dám đưa tay ra.

Hạ Xuyên gan lớn không có biên giới quét mắt nhìn anh ta một cái, dứt khoát cầm lấy di động, bấm phím nghe, sau đó áp vào bên tai.

Tác giả: Tiểu kịch trường 【Đại khái có thể gọi là một trăm cách chết của nhân vật phụ nằm cũng trúng đạn:

Thâm Lam: ở cạnh lửa lâu thiếu nước, nghỉ tai nạn lao động một chương, chào.

Hạ Xuyên: …

Dennis: đặc biệt vậy cũng có thể?

Thâm Lam một đuôi: chậc —— lại mắc mớ gì tới anh à?

Dennis, hi sinh.

Chương 8

Dennis ở một bên bị hành động của Hạ Xuyên làm cho cả kinh hít ngụm khí lạnh, sau đó lại nghĩ nghĩ, ngừng hô hấp run rẩy tiến đến bên cạnh di động.

Sau khi điện thoại được kết nối, Hạ Xuyên cũng không lên tiếng, mà dùng gương mặt lạnh lùng không chút thay đổi nghe động tĩnh trong điện thoại——

Đầu bên kia điện thoại vốn là một mảnh lặng im như chết, giống như đang khiêu chiến năng lực chịu đựng của tâm lý con người, yên tĩnh làm cho người ta bất an không yên, cũng may là Hạ Xuyên cầm di động, nếu thay đổi thành Dennis, không chừng chưa đợi được đầu bên kia có động tĩnh, đã run rẩy đánh rơi điện thoại rồi.

Yên lặng khoảng chừng hơn mười giây, một tiếng điện lưu cổ quái đột nhiên vang lên, ti ti rầm rì có chút bén nhọn, khiến cho lỗ tai hết sức không thoải mái, Hạ Xuyên nghe xong chân mày đều chau lại.

Tiếng điện lưu kia lúc lớn lúc nhỏ, dường như bị tín hiệu chợt mạnh chợt yếu ảnh hưởng, đứt quãng ngừng lại.

Hạ Xuyên nhẫn nại tính tình chịu đựng tạp âm ma sát màng tai này, không nói lời nào nghe hết một lần, tiếp theo tiếng điện lưu kia như bị ấn nút tạm dừng đột nhiên gián đoạn, sau khi dừng một giây, âm thanh “Đô đô” vang lên.

Anh lấy di động từ bên tai ra, mí mắt cũng chưa nâng, ném điện thoại vào trong lòng Dennis, nói với anh ta: “Đừng run, cúp rồi.”

Dennis luống cuống tay chân đỡ lấy di động, lúc này mới thoát khỏi trạng thái run rẩy, anh ta hít sâu một hơi, thoáng bình phục tâm tình của mình, lúc này mới lại lần nữa ấn mở ghi chép cuộc gọi gần đây, nhìn chằm chằm cái tên trên nhất, một tay vuốt ngực, giống như bệnh thần kinh thấp giọng tự thôi miên nửa ngày “Phim kinh dị đều là gạt người phim kinh dị đều là gạt người…”, sau đó chỉnh lại thần sắc, nghiêm trang nói với Hạ Xuyên: “Tôi cảm thấy có vấn đề.”

Hạ Xuyên: “Vấn đề gì? Nói.”

“Nơi này rất cổ quái, bất luận là di động nhảy loạn tín hiệu, hay là cuộc điện thoại quỷ dị vừa rồi kia, đều làm cho tôi cảm thấy… Nơi này dường như không đơn thuần là thế giới tiền sử đơn giản.” Dennis chậm rãi giải thích, như không tìm được từ hình dung thích hợp biểu đạt ý nghĩ của anh ta.

Ngược lại Hạ Xuyên nghe xong lời này, trầm mặc mấy giây mới nhịn được xúc động muốn cho anh ta một cái liếc mắt, thầm nói đây đúng là lời nhảm.

Giờ phàm là có mắt có đầu óc đều có thể phát hiện không thích hợp, còn cần vẻ mặt nghiêm túc nói “Tôi cảm thấy” à?

Con người ở dưới một vài tình huống khẩn trương rất dễ chập mạch đại não, Dennis hiện tại đại khái là đang bị vây ở trạng thái này, chỉ thấy anh ta khoa tay múa chân rất nhiều, nhưng lại không nghẹn ra được ý tứ anh ta muốn biểu đạt, cuối cùng đành phải buông tha mà nhún vai: “Được rồi, tin tức quá ít, chờ tôi tiếp tục quan sát xem xét đã.”

Nói xong, anh ta để điện thoại di động xuống, đem quần áo và ba lô ẩm thành một cục trên đất trải lên trên hòn đá cạnh đống lửa, lại một lần nữa nhét mọt thứ mình lục ra vào túi không thấm nước cất kỹ, sau đó cầm lấy hộp đen có bộ dáng cổ quái, chế tác không quá tinh xảo kia chơi đùa.

Hạ Xuyên nhìn anh ta lắc lư qua lại, cùng với tiếng vang lách tách nhỏ của đống lửa đang cháy, chỉ cảm thấy thuốc giảm đau và thuốc tiêu viêm vừa rồi nuốt vào dường như đang bắt đầu có tác dụng, cảm giác đau như cả người bị nghiền qua dịu đi không ít, dần dần trở nên không còn khó chịu.

Chuyện đã xảy ra trong một ngày qua vừa phức tạp lại cổ quái, cũng không phải trong nháy mắt là có thể để ý được rõ ràng, mà thế giới hiện tại bọn họ đang ở rốt cuộc có tình huống như thế nào, lại càng không thể hiểu biết toàn bộ nhanh như vậy được, hiện tại cho ra kết luận thì thật sự có hơi sớm.

Nhưng có thể khẳng định chính là, thạch động này tuy có thể làm chỗ tránh nạn, nhưng cũng chỉ là tạm thời mà thôi, bọn họ không có khả năng dừng lại ở trong này, cả ngày co rút không ra khỏi động.

Có lẽ là ngày mai, có lẽ là ngày mốt… Dù sao bọn họ vẫn phải lên trên bờ, suy cho cùng thì con người là sinh vật chân đạp mặt đất mới có thể an tâm.

Trước khi đối mặt với rất nhiều hung hiểm chưa biết đến, Hạ Xuyên quyết định vẫn nên thừa dịp tạm thời an toàn, nắm chắc thời gian dưỡng đủ tinh thần. Quan trọng nhất là, cần nhanh chóng điều dưỡng tốt lưng eo của anh—— ở thế giới này, trông cậy vào Dennis, cái loại ngay cả bắp thịt tìm khắp cũng không thấy mấy khối, thì không khác gì với chịu chết.

Bởi vì liên quan đến nghề nghiệp đặc thù, Hạ Xuyên với loại chuyện đi ngủ này có đầy kỹ năng—— một khi anh quyết định phải ngủ để dưỡng tinh thần, anh có thể trong vòng hai ba phút nhanh chóng để mình tiến vào giấc ngủ, sau đó tỉnh lại vào thời gian thích hợp.

Cho nên, mặc dù đau đớn trên người chỉ hơi dịu đi một chút, tuyệt đối không tính là thả lỏng và thoải mái, anh vẫn nhắm lại hai mắt rất nhanh đã ngủ thiếp đi.

Từ lúc gặp phải tai nạn chìm vào biển sâu, bất luận là trạng thái hôn mê hay là trạng thái giấc ngủ, Hạ Xuyên vẫn luôn mơ thấy cùng một cảnh tượng —— nhiều gương mặt người trắng bệch từ chỗ sâu trong biển dần dần nổi lên, lại ở gần mặt biển, lúc sắp bị Hạ Xuyên thấy rõ diện mạo, giống như bọt biển trong nước, hít thở một tiếng đã tản ra sạch sẽ, tiếp tục tìm cũng không thấy một nửa bóng dáng.

Ở trong hình ảnh không ngừng lặp lại luân phiên mấy lần, trong lúc ngủ mơ Hạ Xuyên mơ hồ nghe thấy tiếng gió gào thét, một tiếng đuổi theo một tiếng, liên tục không ngừng.

Hơn mười giây sau, Hạ Xuyên đột nhiên mở mắt ra, mắt anh có hơi nhạt, màu nâu xám, dưới ánh lửa nhảy nhót chiếu rọi lộ vẻ vừa thấu triệt vừa phát sáng, đẹp vô cùng, không có chút mờ mịt mới từ trong lúc ngủ mơ tỉnh lại.

Anh không giống như người vừa mới tỉnh ngủ, ngược lại giống như vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần suy nghĩ sự tình.

“Cậu đã tỉnh rồi?” Giọng nói của Dennis vang lên, Hạ Xuyên theo tiếng nhìn sang, chỉ thấy hàng kia đang bám ở cửa động cũng không biết đang nhìn cái gì, ngữ tốc nhanh hơn ngày thường không ít, thanh âm căng thẳng, nghe giống như hết sức khẩn trương, “Vậy thì tốt, có phiền phức sắp tới rồi.”

“Phiền phức gì?” Hạ Xuyên cau mày cẩn thận nghe trong chốc lát, chợt hiểu ý tứ của Dennis —— gió bão nổi lên, ở trên biển rất không an toàn.

“Động này quá thấp, mặt biển bên ngoài cách đáy động một khoảng rất nguy hiểm, nếu nổi gió bão, tạo ra sóng lớn đánh về bên này, chưa đánh được mấy cái thạch động đã bị ngập rồi, đến lúc đó chúng ta muốn rời khỏi thì rất khó, mùi vị ngâm nước ngạt thở mà chết thực sự quá khó chịu, đời này tôi không muốn lại trải qua một lần nữa.”

Nơi này thời tiết quả thực còn tuỳ hứng hơn cả Bermuda, thay đổi bất thường, trước khi Dennis mở miệng tiếng gió còn chưa lớn như vậy, Dennis nói xong một câu, tiếng rít bên ngoài ít nhất đã tăng mạnh gấp đôi, mặt biển bị gió bão bất chợt xảy ra quấy loạn một đoàn, sóng lớn một đợt tiếp một đợt, sóng biển trắng xóa nhiều lần từ cửa thạch động đánh vào, không có chút xu thế muốn giảm bớt nào, trái lại từng lớp sóng vượt qua nhau… Rất nhanh, trên nền đất của thạch động đã trải một tầng nước.

Nước dâng lên nhanh chóng, ban đầu chỉ có một tầng nước mỏng, qua hai lần sóng lớn đánh vào, cũng đã gần bằng nửa cẳng chân.

Thời gian chẳng qua cũng chỉ trong một cái nháy mắt, nếu thật sự tiếp tục theo tốc độ này, nhiều nhất chỉ cần ba bốn phút, là có thể dìm sạch hơn phân nửa thạch động.

Hạ Xuyên may mắn lưng eo của mình đủ mạnh, bị thương long đập đuôi qua lại có thể không gãy, đau thì đau, dựa vào tác dụng của thuốc, lại cắn chặt răng, ít nhất còn có thể đứng lên.

Đống lửa được Thâm Lam dựng trong động đã bị sóng đánh vào dập tắt, lúc này trong động là một mảnh tối đen, cũng may trước đó Dennis đã thu lại cái đống đồ linh linh của anh ta vào bán trong túi, cũng đỡ phải lần mò tìm đồ ở trong nước.

Nhưng người tỉnh rồi, đồ vật lại không có tác dùng gì, bởi vì bọn họ căn bản không tìm thấy thứ có thể trợ giúp bọn họ đi lên bờ.

Mắt thấy mặt nước càng ngày càng cao, sóng lớn vẫn không ngừng, tiếng gió bão rít gào trái lại càng lúc càng lớn, Hạ Xuyên bám lấy một tảng đá nhô lên ở cửa động, vươn đầu ra bên ngoài cửa động của thạch bích quét một vòng, sau đó quay đầu dứt khoát nói với Dennis: “Đi, trèo ra ngoài!”

“Trèo, trèo ra ngoài là có ý gì? !” Dennis bị hoảng sợ, đeo ba lô, cũng thò đầu ra thuận theo ánh mắt Hạ Xuyên nhìn vách tường ngoài thạch động, sau đó lấy một loại âm điệu sắp khóc nói: “Nhất định phải trèo à, đỉnh của thạch động này cao như vậy, vách tường ngoài thạch động không thấp, còn rung lắc như vậy, không cẩn thận nửa đường ngã xuống thì sao?”

Phàm là có phương pháp tị nạn tạm thời khác, Hạ Xuyên cũng sẽ không đề nghị như thế, nhưng bây giờ, trừ việc ra khỏi động dọc theo tường ngoài trèo đến nơi có địa thế cao tìm vật chắn dựa vào ra, không có con đường thứ hai có thể chọn.

Mắt thấy mặt nước đã gần tới eo, sóng lớn rất cao còn đang đánh về bên này, Hạ Xuyên đã thò nửa người ra ngoài động, lại nghe tiếng nước vang lên “Rầm” một tiếng, gương mặt ngũ quan anh tuấn của Thâm Lam đột nhiên nhô đầu ra từ trong nước, cả người vững vàng đứng ở bên cạnh Hạ Xuyên.

Hắn lau đi giọt nước trên mặt, lại lắc đầu, một phát bắt lấy cổ tay Hạ Xuyên, ngừng động tác của anh.

Hạ Xuyên bị hắn bất chợt xuất hiện khiến cho sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, đã nghe Thâm Lam lại có thể mở miệng, trong giọng nói trầm thấp mang theo một chút khàn khàn, phát âm có chút cổ quái nói một câu: “Đi, mang cậu lên bờ.”

“Còn… tôi…” Dennis bị bỏ quên trong khoảnh khắc đó đặc biệt muốn khóc, anh ta nhịn lại nhẫn, rốt cục không nhịn được nữa, nói với Hạ Xuyên: “Lúc trước hai người thật sự không quen biết à? Hay là tôi từng đắc tội anh ta sau đó mất ký ức?”

Hạ Xuyên: “…”

Tác giả: Tiểu kịch trường:

Dennis: lúc trước hai người thật sự không quen biết à? Hay là tôi từng đắc tội anh ta sau đó mất ký ức?

Hạ Xuyên: anh hỏi tôi tôi hỏi ai?

Dennis chỉ Thâm Lam: anh ta.

Hạ Xuyên: sao anh không tự mình hỏi?

Dennis: hề hề, sợ chết.

Hạ Xuyên: …

Thấy Hạ Xuyên vẻ mặt không nói gì, Dennis quyết định cả gan thử một lần.

Dennis: vì sao lần đầu tiên gặp mặt anh đã đối xử tốt với Hạ Xuyên như vậy?

Thâm Lam: anh quản cái rắm 【mặt cao lãnh】

Nói xong lại cho một đuôi.

Hạ Xuyên: …

Chương 9

Lúc trước ở trong thạch động chia thịt cúc đá kỳ thật đã thể hiện ra, chỉ là không rõ ràng như vậy, mà Dennis và Hạ Xuyên lúc đó một người cực đói, một người cực đau, lại bị biến cố liên tiếp quấy nhiễu khiến tin tức trong đầu rối rắm loạn thành một đoàn, căn bản không quan tâm để ý.

Nhưng hiện tại, lời này của Thâm Lam hiển nhiên là nói với một mình Hạ Xuyên, quản sống chết của một mình Hạ Xuyên, về phần Dennis, thì căn bản giống như không tồn tại, không tiến vào mắt Thâm Lam…

Đối với sự khác biệt này, đừng nói Dennis buồn bực, Hạ Xuyên cũng rất nghi hoặc.

Anh tự xưng có trí nhớ không tính là kém, hơn nữa đối với diện mạo người khác vô cùng mẫn cảm, cho dù là người gặp thoáng qua trên đường, chỉ cần anh liếc mắt một cái, lúc gặp lại trên cơ bản đều có thể nhớ tới. Người quen biết khi còn nhỏ, cho dù qua mười mấy năm, đối phương trưởng thành cao lớn, anh cũng có thể liếc mắt một cái là nhận ra.

Anh có thể xác định, trong trí nhớ mấy chục năm của anh, chưa từng gặp qua người nào có số hiệu như Thâm Lam, càng đừng nói giữa hai người sẽ có liên quan và ngọn nguồn gì.

Hạ Xuyên nhanh chóng hồi tưởng một vài chi tiết trong đầu, trên mặt lại vẫn không đổi sắc mặt như cũ, chỉ là động tác lắc đầu rất nhỏ về hướng Dennis, ý bảo mình cũng không rõ ràng lắm.

Dennis theo bản năng nhìn Thâm Lam, sau đó há miệng thở dốc, giọng nói cực nhỏ: “Hoặc là anh ta từng đơn phương thấy qua cậu?”

Hạ Xuyên vẫn lắc đầu: “Không biết.”

Bởi vì anh chống lại ánh mắt Thâm Lam, đó tuyệt đối không phải ánh mắt sẽ có lúc trông thấy người quen.

Khi Thâm Lam nhìn anh, trong ánh mắt mặc dù không có địch ý, nhưng cũng đồng dạng không chứa tình cảm, chỉ có tìm tòi nghiên cứu cùng tò mò đơn thuần nhất, xét đến cùng vẫn là đang nhìn một người lạ. Ngay cả lúc vừa rồi Thâm Lam nói “Mang cậu lên bờ”, trong ánh mắt cũng không hiện ra nhiều thứ tương tự giao tình gì đó, trái lại có chút…

Biểu tình của Dennis lúc nhìn cá cưng lại không đúng lúc nhảy vào trong đầu Hạ Xuyên.

Hạ Xuyên: “…” Đây đều là thứ loạn thất bát tao gì!

Anh không kiên nhẫn lắc bỏ thứ chợt lóe trong đầu đi—— đều là người hoạt bát, nhiều lắm Thâm Lam chiếm chút ưu thế trên thân thủ và thể trạng, cũng không đến mức dùng ánh mắt con người nhìn con kiến, con cá để nhìn anh và Dennis. Anh chỉ cảm giác bản thân tám phần là uống nhiều thuốc nên tác dụng phụ có hơi lớn, đầu óc không đủ thanh tỉnh.

Hạ Xuyên và Dennis trong lúc do dự chỉ nói hai câu, nước cũng đã tràn qua ngực.

Thâm Lam hiển nhiên nghe được đối thoại của bọn họ, ánh mắt của hắn từ trên người Hạ Xuyên chuyển đi, dừng ở trên thân Dennis, hết sức vô tình mà nhìn lướt qua.

Bộ dáng tội nghiệp đáng thương hiển nhiên không nổi lên tác dụng gì đối với hắn, chỉ thấy Thâm Lam không có diễn cảm gì thu hồi ánh mắt, bàn tay to lớn cầm lấy cổ tay Hạ Xuyên, ngay cả khí cũng không hít sâu một cái, đã lặn vào trong nước, làm thế muốn bơi ra ngoài.

Kết quả trong nháy mắt lặn vào trong nước, hắn thấy cái áo sơmi nửa rách quấn bên hông mình, dường như lúc này mới nhớ tới, đây là đồ lột từ trên người Dennis xuống, vì thế hắn phanh lại trong nước, trừng mắt nhìn, lại lần nữa thò đầu ra.

Chỉ là lực đạo trên tay hắn mạnh thái quá, quả thực không giống người bình thường có thể làm ra, dù là người có thân thủ rất tốt như Hạ Xuyên cũng rất khó ổn định thân hình, giữa lúc căng thẳng buông lỏng, theo quán tính bị mang ra cửa động, muốn túm lấy tay trái Dennis còn đang hung hăng cọ xát ở cửa động, đau rát, cũng không biết có bị tróc rách da hay không.

Thâm Lam bởi vì một cái áo sơmi miễn cưỡng che đậy thân thể mà đổi lại chủ ý, nhưng thái độ đối với Dennis lại không có chút biến hóa nào.

Chỉ thấy hắn làm một thủ thế với Hạ Xuyên đang ở trong nước, ý bảo anh chờ một chút, sau đó lặn vào trong nước hướng về phía cửa động vạch một cái đã dán lên trên thạch bích của cửa động, động tác trong nước của hắn còn tự nhiên hơn ở trên bờ, chỉ thấy tay trái hắn bắt lấy một tảng đá gồ lên bên động, đưa tay phải ra chuẩn xác túm được cổ chân Dennis ở trong nước, nhưng mà không nói hai lời, đơn giản thô bạo trực tiếp kéo Dennis từ bên động vào trong biển.

Dennis không kịp phản ứng bị lực đạo xảy ra bất chợt trên chân làm cho sợ tới mức kêu thảm một tiếng, kêu cha gọi mẹ ngã vào trong nước, uống một ngụm lớn nước biển mặn chát, ánh mắt bị nước vào cực kỳ đau rát, căn bản không mở ra được.

Hạ Xuyên nổi ở một bên chỉ thấy Dennis gào khóc thảm thiết một đường lăn ra khỏi động, rầm một tiếng ở trong nước, tóe lên vô số bọt nước, lúc tay không cẩn thận đụng tới Hạ Xuyên, coi anh trở thành cây cỏ cứu mạng mà ôm chặt lấy, dụng cả tay chân, giống như bạch tuộc tám vòi bấu víu trên người Hạ Xuyên: “Cứu —— ngao —— cứu mạng!”

Thâm Lam nhìn lên trời liếc trắng mắt, kéo hàng kia từ trên người Hạ Xuyên xuống, sau đó cũng không để ý anh ta giãy dụa, nghiêng nghiêng đầu về hướng Hạ Xuyên, bật ra một từ: “Thở.”

Hắn phát âm vẫn rất cổ quái, hơn nữa âm điệu rất thấp, giống như không quá thích phí sức để nói chuyện, hơn nữa Dennis giãy dụa ở một bên cùng tiếng sóng biển rất lớn, làm cho người ta gần như không nhận ra hắn đang nói cái gì. Nhưng Hạ Xuyên chỉ trong nháy mắt đã hiểu rõ ý tứ của hắn, gật đầu hít sâu một hơi khí lớn.

Dưỡng khí vừa mới tiến vào miệng, Hạ Xuyên đã cảm giác trên cổ tay mình căng thẳng, một cỗ lực đạo rất lớn kéo anh rẽ sóng mà đi ở trong biển. Vô số bọt sóng và bọt nước bắn ra lao thẳng tới mặt của anh, khiến cho anh căn bản không có cách nào mở mắt ra.

Bởi vì nhắm hai mắt, anh không nhìn thấy cảnh tượng chung quanh, chỉ có thể nghe được tiếng rẽ nước không ngừng bên tai cùng với thét chói tai đứt quãng của Dennis —— chỉ bằng cảm giác sóng biển đập vào mặt, anh đã có thể cảm giác được tốc độ bơi của Thâm Lam khi mang theo bọn họ quả thực nhanh đến đáng sợ, giống như anh và Dennis căn bản không phải bị một người kéo lấy bơi về phía trước, mà là bị một động cơ chân vịt trên nước đẩy mạnh về trước.

Sau khi qua một lúc, anh rốt cục hiểu được vì sao trước khi xuất phát Thâm Lam lại đặc biệt nhắc nhở anh hít sâu một hơi, bởi vì vị trí Thâm Lam bơi sâu hơn người thường, hơn nữa anh gần như không cảm giác được Thâm Lam có động tác ngoi lên mặt nước hít thở, từ đầu đến cuối, anh và Dennis đều không có cơ hội để miệng mũi ra ngoài nước hít dưỡng khí. Chỉ dựa vào một hơi khí trước khi xuất phát để chống đỡ.

Có điều không khí ở thế giới lạ này có lượng hàm dưỡng dường như cao hơn thế giới bình thường một chút, Hạ Xuyên cảm giác thời gian chống đỡ bằng một hơi khí của mình kéo dài hơn so với bình thường.

Khi anh rốt cục bắt đầu có cảm giác ngạt thở, bắt đầu có chút không thể khống chế mà lo ngại, anh chỉ cảm thấy Thâm Lam dồn sức kéo lấy anh, tiếp đó hông của anh bị người ta ôm lấy, cả người thẳng đứng lên.

Anh mãnh liệt hít một ngụm khí lớn, nâng tay lau nước trên mặt. Trong nháy mắt thẳng đứng lên, dưới chân anh theo bản năng vạch nước, để cho mình nổi ở trên mặt nước.

Có thể di động, chân của anh dường như đụng phải thứ gì đó kỳ quái, vật kia vô cùng rắn chắc, cảm giác chân đánh vào bên trên, giống như đụng phải bắp thịt vô cùng cường tráng, nhưng lại có chút bất đồng, xúc cảm trơn tuột, có hơi lạnh.

Hạ Xuyên khẽ ngừng động tác lau nước trên mặt, theo bản năng cúi đầu nhìn qua, nhưng bóng đêm đen tối, gió bão không ngừng, mặt biển đều là bọt sóng bị đánh thành mảnh vỡ, khiến cho anh không thấy rõ dưới biển là cái gì.

Đụng tới cá à? Nhưng cũng không đến mức bị chân anh đụng mấy cái còn không bơi ra đi?

Khi anh đang nghi hoặc vạch nước động chân, lần này lại không đụng tới cái gì.

Lúc này Thâm Lam đã buông tay anh ra, bơi hai bước sang bên, sau đó nâng ngón tay chỉ. Hạ Xuyên theo phương hướng ngón tay của hắn nhìn sang, chỉ thấy cây cối tối tăm rậm rạp vô biên, cách bọn họ không xa kéo dài thẳng đến chân trời —— bọn họ lên bờ rồi.

Bởi vì Thâm Lam đột nhiên dừng lại, Dennis nửa chết nửa sống đạp lung tung trong nước lại gào khóc mấy tiếng: “Trời ạ! Đừng… a… Đừng buông tay! Tôi, tôi không biết bơi… Ngao…”

Bật ra hai chữ lại uống vào một ngụm nước, quả thực làm cho người ta không đành lòng xem.

Hạ Xuyên túm anh ta qua, bơi về phía trước hai bước, sau đó vỗ vỗ vai anh ta lạnh giọng nói: “Câm miệng, duỗi thẳng chân.”

Dennis kêu khóc căn bản không nghe lọt lời Hạ Xuyên nói vào tai, kết quả chỉ thấy Thâm Lam ở một bên không kiên nhẫn chậc một tiếng, lắc lắc đầu, dường như rất khó chịu cái loại tạp âm decibel rất cao này. Hắn lặn vào trong nước tìm một lúc, sau đó ló đầu ra, không nói hai lời, dứt khoát đem cái thứ giống như con ốc tròn trên tay trực tiếp nhét vào trong miệng Dennis.

Dennis: “…” Anh ta bị hành động đột nhiên xảy ra làm cho cả kinh, theo bản năng đạp dưới chân, kết quả đạp lên một mảnh đất mềm.

Chương 10

Từ trong nước lảo đảo đi lên bờ, ba người vừa đi vài bước, tìm khối đá lớn cản gió ở bờ biển dựa vào trì hoãn một lúc.

Đương nhiên, chủ yếu là Hạ Xuyên bị thương cùng Dennis nửa chết nửa sống cần trì hoãn một chút, về phần Thâm Lam chân chính ra lực, thì giống như không có việc gì, lưng dựa tảng đá khoanh cánh tay. Hai mắt của hắn trong đêm tối trôi nổi một ánh sao sáng, xoay chuyển ánh mắt nhìn chằm chằm cánh rừng phía trước, không biết đang cân nhắc cái gì.

Chiếc áo sơmi rách nửa vẫn vòng ở bên hông Thâm Lam, cũng không biết hắn thắt nút thế nào, tại trong biển rẽ sóng bơi đi lâu như vậy, lại không bị lỏng ra. Nhưng bởi vì ngâm đầy nước biển, vải dệt đều dính ở trên người hắn, dính rất chặt. May mắn đang đêm khuya, lại gặp gió bão, vô cùng âm trầm, không có ánh mặt trời gì, bằng không cái áo sơmi này có quấn hay không đại khái cũng không có gì khác biệt.

Có điều lực chú ý của Hạ Xuyên đương nhiên không ở trên áo sơmi, mà là trong lúc nghỉ ngơi liếc chân Thâm Lam vài lần.

Cao như vậy, chân Thâm Lam tự nhiên vừa dài vừa thẳng, đường nét cơ thể vô cùng đẹp, lộ vẻ cân xứng lại rắn chắc, chứa đầy sức mạnh. Lưng hai bàn chân trần trụi của hắn có gân cốt rõ ràng, mắt cá chân nhô ra, sau xương có chỗ lõm rõ rệt, nhìn qua rất gầy, lớn hơn Hạ Xuyên và Dennis một vòng.

Chân như vậy quả thật thích hợp bơi lội, tốc độ bơi nhanh cũng có thể lý giải.

Nhưng mà… nhanh hơn nữa cũng không thể nhanh giống như motor đi?

Hạ Xuyên nghiêng đầu liếc mắt nhìn về hướng mặt biển xa xa, ở nơi tầm mắt anh có thể nhìn thấy, sóng trắng gào thét, căn bản không nhìn thấy phiến đá ngầm lúc trước bọn họ dừng chân, tự nhiên cũng không tính ra khoảng cách.

Dennis nửa co quắp giống như chó chết, ngồi dựa trên đất, thường thường còn nắm mũi ho ra hai ngụm nước, sau khi chứng kiến hành động của Hạ Xuyên, cũng nhịn không được thò đầu từ bên tảng đá lớn nhìn về sau, sau đó chậc chậc nói: “Vừa rồi bơi khoảng hơn trăm mét đi, bọt nước đánh vào trên mặt cũng không khác với đạn dược, đánh đến tê rần.”

Thâm Lam khoanh cánh tay ở một bên quay đầu từ dưới mí mắt nhìn anh ta một cái, không phản bác cũng không đồng ý, lại tiếp tục nhìn chăm chú vào cánh rừng của hắn.

Nhưng Hạ Xuyên lại tính toán ở trong lòng——ngày thường thời gian lặn tự do của anh, hít sâu một hơi đi xuống trở lên, có thể kiên trì hơn ba phút một chút. Lần này thời gian đến bờ vừa mới bắt đầu cũng chỉ có chút cảm giác lo ngại. Chiếu theo lời Dennis nói bơi hơn mấy trăm mét, trừ đầu trừ đuôi lấy giá trị giữa, coi như năm trăm mét, ba phút đã bơi xong cũng quá khoa trương rồi, càng khỏi nói trên biển có gió có sóng, mà trên tay Thâm Lam còn kéo hai tên đàn ông một mét tám mấy.

Huống chi, lực đạo bọt nước đánh vào mặt dọc theo đường đi, cùng xúc cảm dòng nước xuyên qua từ bên người mà nói… Hạ Xuyên bằng kinh nghiệm nhận định, tốc độ của Thâm Lam hẳn còn nhanh hơn so với tính toán mới rồi.

Đây là tốc độ người thường có thể đạt tới à?

Hạ Xuyên nhịn không được liếc nhìn Thâm Lam một cái —— người này quả thực toàn thân đều là câu đố.

Thâm Lam mang theo một thân câu đố trần truồng rốt cục hết kiên nhẫn, hắn đứng thẳng thân thể, từ trên cao nhìn xuống Dennis, chân phải giật giật, đại khái là muốn nhấc chân đá anh ta hai cái ý bảo anh ta có thể đứng lên động động gân cốt, nhưng ngẫm lại lại lười chạm vào anh ta, vì thế chân dài trực tiếp bước, từ trên đùi Dennis vượt qua, đi tới bên người Hạ Xuyên, vỗ vỗ bờ vai của anh, sau đó nâng tay chỉ về hướng cánh rừng kia, nói: “Đi vào.”

Phát âm trúc trắc cùng thói quen bật từng từ một của hắn, vừa nghe chính là rất lâu không mở miệng nói chuyện nhiều.

Hạ Xuyên cũng không phải cảm thấy cổ quái hoặc buồn cười, có thể nghe hiểu là được. Nhưng bản thân Thâm Lam lại giống như có chút để ý, căn bản có thể sử dụng tứ chi động tác ra dấu, thì kiên quyết không mở miệng, lộ vẻ đặc biệt tích chữ như vàng.

Nhưng nói ít cũng không ảnh hưởng trọng lượng trong lời nói của hắn.

Hắn có năng lực mạnh thân thủ tốt, thoạt nhìn thời gian sinh hoạt ở địa phương cổ quái này cũng không ngắn, có chút kinh nghiệm, còn không có địch ý rõ ràng. Cho nên với đề nghị và phương thức lúc trước của hắn, Hạ Xuyên đều chưa từng phản đối.

Nhưng lần này, Hạ Xuyên lại không hề làm theo lời hắn nói động thân đi về hướng trong rừng.

Dennis ôm cái ba lô hoạn nạn kia, vịn khối đá lớn đứng lên, không chú ý dưới chân, còn bị một tảng đá gồ lên vấp một cái, lảo đảo về hướng cánh rừng hai bước. Kết quả vừa mới đứng vững, đã lại nuốt nước miếng lui trở về.

Thâm Lam quay đầu, khó hiểu nhìn về phía Hạ Xuyên, lại dùng ngón tay chỉ cánh rừng, hiển nhiên không rõ hai người này vì sao bất động.

“Này… đây là cánh rừng ban ngày chúng ta nhìn qua à?” Dennis yên lặng ngẩng đầu lên, nhìn vào trong rừng cây, giọng nói như là nặn từ trong cổ họng ra.

Mặc dù anh ta nói rất hàm hồ, Hạ Xuyên lại biết anh ta đang chỉ cái gì —— ban ngày bọn họ từ trên đá ngầm tỉnh lại, lúc khó tin nhìn thấy Thương long, trong rừng cây phía sau cách bờ biển không xa từng truyền đến tiếng kêu của khủng long, tương tự hỗn hợp thể của tiếng voi rú cùng tiếng sư tử gào. Còn chứng kiến một đầu khủng long từ trong rừng chạy ra…

Hạ Xuyên “Ừ” một tiếng, bỗng nhiên dừng lại, lại lắc lắc đầu nói: “Có lẽ không phải.”

Trong thời tiết này, vừa không có sao lại không có ánh trăng, rất khó phân biệt rõ phương hướng, quỷ biết có phải cánh rừng ban ngày ẩn hiện khủng long kia không.

Nhưng cho dù không phải cùng một mảnh rừng cũng không đại biểu cho cái gì. Chưa từng nghe nói qua cùng một mảnh đất, một cánh rừng sản sinh ra nhiều khủng long, một cánh rừng khác lại rất dân dã thích hợp an cư lạc nghiệp.

Hạ Xuyên một chút cũng không cảm thấy, vào ban đêm thị lực bị hạn chế, liều lĩnh xông vào rừng rậm nguyên thủy chưa biết rõ là cử chỉ sáng suốt gì, trái lại khả năng tặng cho khủng long bữa ăn khuya lại càng lớn hơn.

Vì thế anh lắc lắc đầu với Thâm Lam, dứt khoát cự tuyệt nói: “Ban đêm đi vào quá mức mạo hiểm.”

Dennis yên lặng lui hai bước về phía sau Hạ Xuyên, đứng vững lập trường: “Cánh rừng này nhìn qua rất dọa người, quỷ biết đi vào sẽ đụng tới cái gì, vẫn nên chờ ban ngày rồi nói sau.”

Hai người dựa vào đá ngầm cản gió ngồi xuống lần nữa, rất có tư thế muốn ở chỗ này chịu đựng một đêm.

Thâm Lam chớp mắt nhìn nhìn bọn họ, lại nhìn nhìn cánh rừng, ánh mắt tới tới lui lui nhiều lần, rốt cục nhịn không được dùng khẩu âm trúc trắc, nói: “Nơi này lạnh.”

Hạ Xuyên không biết vị trí phong thủy nơi này tính thế nào, hướng nam hay hướng bắc, vị trí nằm ở chỗ nào. Nhưng nhiệt độ ban ngày quả thật thấp hơn Bermuda một chút, buổi tối cũng lạnh hơn không ít. Lúc trước ở trong động có lửa còn may, hiện tại đi lên bờ biển, chỉ trông vào một tảng đá lớn chắn gió, quả thật không được việc.

Bọn họ vừa rồi ở trong biển một đường lội tới, trên người đều ướt đẫm, lúc này dán trên làn da, dính bẩn lạnh băng, rất không thoải mái.

Nhưng lạnh vẫn luôn tốt hơn so với mất mạng.

Thâm Lam chỉ chỉ cánh rừng lại nói: “Đang sợ cái gì?”

Dennis nhịn không được nói: “Khủng long. Anh không biết, ban ngày lúc bọn tôi tỉnh lại ở trên đá ngầm, còn không tin mình đến nơi địa phương quỷ quái này, kết quả quay đầu đã thấy một đầu Thương long nổi trên mặt nước, cách bọn tôi không đến năm mét! Còn có một đầu có điểm giống Sa xỉ long[1], ngay tại trong rừng cây cạnh bờ biển!”

Anh ta dường như còn sợ Thâm Lam không lĩnh hội được cái loại cảm giác nguy cơ này, lại cường điệu nói: “Sa xỉ long chính là cấp bậc sát thủ đất liền! Trong khu vực nó sinh sống không có gì có thể đối kháng với nó! Còn Thương long… Thương long đó! Thương long chính là đỉnh của chuỗi thức ăn trong động vật biển, cơ bản vào mắt của nó chẳng khác nào lên thực đơn cho nó, cái gì cũng dám ăn! Tôi lúc ấy cũng sắp bị dọa ra nước tiểu rồi…”

Thâm Lam: “…”

Không biết có phải là ảo giác hay không, Hạ Xuyên chỉ cảm thấy biểu tình của Thâm Lam có chút một lời khó nói hết, giống như bị đau răng.

Nhưng chỉ vài giây, biểu tình của Thâm Lam lại khôi phục bình thường, sau đó hắn giật giật môi, hiếm khi nói một câu dài: “Sa xỉ long mà thôi, hình như có một đầu, phần lớn vẫn là vài thứ khác, không có gì phải sợ.”

Dennis: “…”

Hạ Xuyên: “…” Được rồi, lần này đến phiên bọn họ đau răng.

Tác giả: ngày hôm qua bị dì ngược, tôi lương tâm phát hiện không ngược Dennis ở tiểu kịch trường →_→

Tiểu kịch trường: Hạ Xuyên giật giật khóe miệng: cái gì gọi là Sa Xỉ Long mà thôi…

Thâm Lam: ý tứ chính là sợ cái rắm.

Dennis: cay thật! Còn chính là! Còn mà thôi! Còn sợ cái rắm! Thật sự giáp mặt tôi cũng không tin anh tiểu chậm hơn tôi!

Thâm Lam trong một giây biến thành thương long: ừ, so đi.

Dennis: …

Hạ Xuyên: …

Dennis: Xuyên… lục, lục túi tôi một chút.

Hạ Xuyên: … tìm cái gì?

Dennis: giấy tã.

Hạ Xuyên: …

______________________________

[1] Sa xỉ long: Carcharodontosaurus là một chi khủng long Carcharodontosauridae ăn thịt sống cách nay 100 đến 93 triệu năm, vào cuối tầng Albia tới đầu tầng Cenomania của kỷ Creta. Được mệnh danh là sát thủ trên đất liền, Carcharodontosaurus dài 13 m và nặng từ 10 đến 15 tấn. Carcharodontosaurus to hơn T.Rex nhưng lại có bộ não nhỏ hơn. Tuy nhiên, cấu trúc răng đặc biệt có khía như răng của cá mập khiến con mồi có thể không chết vì cú cắn nhưng chết vì mất máu quá nhiều. 1 cái chết từ từ và đau đớn.
Carcharodontosaurus_BW

Advertisements

9 thoughts on “Nhật ký lẩn trốn biển sâu ~ Chương 7-10

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s