Miêu sinh doanh gia ~ Chương 25-29

Thiếu niên thiên phú thần kỳ
Chương 25

Tác giả: Trúc Diệc Tâm
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Lúc ban đầu Lâm Dịch khá mờ nhạt, diễn qua mấy vai không lớn không nhỏ, fans cũng có nhưng không nhiều lắm. Mới đầu nổi lên là bởi vì cậu ta nói chuyện thay Diệp Bạch, sau khi xoay chuyển lại hình tượng vô cùng có năng lượng tích cực. Khiến đông đảo fans chú ý đến cậu ta, đồng thời, cũng cảm thấy bộ dạng của ngôi sao trẻ này không tồi, kỹ năng diễn xuất tạm được.

Một phần này đều hướng đến nhân phẩm, nếu nói bị kỹ năng diễn xuất của Lâm Dịch thuyết phục, vậy thì hoàn toàn không có.

Bởi vậy…

Chỉ cần làm chút văn vẻ ở phương diện nhân phẩm, các fans rất nhanh sẽ bỏ đi. Mà lần này tuôn ra chính là việc cậu ta đổi người đại diện, có người chỉ trích cậu ta nổi rồi nên vứt bỏ người đại diện lúc đầu. Khắp nơi đều là cái gì mà nhân phẩm thấp kém, trước đó là bởi vì trong lòng biết sự tình sẽ xoay chuyển nên mới lên tiếng, căn bản không phải đứng ra nói vì bạn bè.

Diệp Bạch nhìn lướt qua là biết, đây là có người chủ đạo.

Sau đó hắn tùy tiện gọi một con quỷ du đãng ở trong bệnh viện, để đối phương tra xem địa chỉ IP của người đầu tiên phát tin. Đối phương có che lấp, nhưng ai có thể nghĩ đến có người sẽ dùng quỷ để phá giải, thế gian có hacker cao tới đâu quả nhiên cũng không ngăn cản được cước bộ của quỷ, bởi vậy dễ dàng tra ra thân phận của đối phương.

Diệp Bạch nghe báo cáo xong thì sững sờ một lúc.

Không ngờ là Khương Phi.

Gần đây sự tình tương đối nhiều, hắn lại quên mất ảnh đế này. Mà đối phương hiển nhiên sống cũng không tốt, bởi vì các fans không dễ quên giống Diệp Bạch, bọn họ công kích chửi mắng trào phúng. Thậm chí nếu không bởi vì ở chung cư tương đối xa hoa, cũng sẽ xuất hiện tình huống bị ngăn cửa không thể quay về nhà giống nguyên chủ lúc trước.

Nhưng cho dù như thế, sự nghiệp diễn của anh ta lại gặp phải xung kích rất lớn.

Khi đó Tinh Huy vì vãn hồi giá cổ phiếu đã huỷ bỏ hiệp ước với anh ta, đương nhiên dù không giải trừ thì trong thời gian ngắn anh ta cũng đừng mong tìm được phim để quay. Hơn nữa là do chính bản thân anh ta biến mình thành như vậy, đối phương không muốn anh ta bồi thường tiền thì quên đi, tự nhiên không có khả năng cho anh ta. Mà tiền kiếm được nhờ quay phim tuy không ít, nhưng anh ta lại luôn tiêu rất nhiều.

Tóm lại, quỷ du đãng bệnh viện tổng kết: “Hàng này tạm thời vẫn ăn được cơm tiệm.”

Nhưng hiển nhiên không có khả năng luôn được ăn, không có tiền thu, cho dù có gởi ngân hàng cũng không dùng được bao lâu. Mà bây giờ đương nhiên không có khả năng có người dùng anh ta để quay phim, những việc khác anh ta lại không làm, quan trọng nhất là anh ta còn đánh bạc. Trước kia còn có thể nói là đánh bạc nhỏ, tuy thua không ít, nhưng anh ta kiếm được cũng nhiều.

Còn hiện tại…

Bởi vì tâm tình không tốt Khương Phi dần dần nghiện đánh bạc, lại không còn nhiều tài chính để cung.

Ngày trước quỷ du đãng bệnh viện chỉ là tiểu thị dân[1], cơm tiệm trong miệng nó là cái loại một bữa cơm hai món rau một phần gạo mấy chục đồng, bởi vậy có thể thấy được Khương Phi đã sống nghèo túng đến mức nào. Mà vừa khéo lúc này, anh ta phát hiện trên mạng thậm chí có người kêu để Diệp Bạch đi quay phim, bọn họ nhất định sẽ xem, tự nhiên tức giận không thôi.

Lại xem Lâm Dịch lúc trước anh ta nhìn thôi cũng thấy chướng mắt, tên ngốc không biết ôm đùi đó lại cũng nổi lên.

Ở giới giải trí nhiều năm, Khương Phi tự nhiên có thể dễ dàng nhìn ra mấu chốt trong đó, bởi vậy vào một ngày nào đó gặp phải người đại diện trước kia của Lâm Dịch thì ánh mắt phát sáng nổi lên chủ ý. Vì thế hai người ăn nhịp với nhau, vừa bắt đầu đã vào đề, nói cái gì cũng muốn khiến Lâm Dịch ngã thảm hơn anh ta, vì thế mới thành bộ dáng ngày hôm nay.

Nhưng sự thật lại không hoàn toàn giống như Khương Phi nghĩ.

Người đại diện của Lâm Dịch vẫn muốn mang Lâm Dịch lần nữa, dù sao tên nhóc này luôn lanh lợi không gây chuyện, bình thường gọi anh dài anh ngắn, bưng trà rót nước cũng cố gắng chịu khó. Bởi vậy sau đó anh ta gọi một cuộc điện thoại cho Lâm Dịch, tỏ vẻ: “Chỉ cần cậu tiếp tục để cho tôi mang cậu, chúng ta ra mặt nói rõ đó chỉ là một hiểu lầm…”

Lâm Dịch không nói hai lời cúp điện thoại.

Người đại diện đương nhiệm đang tận chức tận trách quan hệ xã hội giúp cậu ta, Diệp Bạch bên này cũng không chút hoang mang, gọi điện thoại cho người đại diện kia, phát phần ghi âm.

Bản thân lại đăng lên weibo một lần.

Một câu ‘Người đang làm, trời đang nhìn, làm người đều chỉ cần chút mặt mũi?’ lúc trước hắn phát đã bị bạn mạng chuyển điên rồi, lần này lại vẫn chỉ có một câu đơn giản như vậy.

“Nếu anh đã vứt bỏ trước, vậy xin làm con ngựa tốt được không?”

Đám fans đều nghi hoặc đây là ý gì.

Sau đó phát hiện phía dưới có một file âm thanh, bấm vào mở ra chính là cuộc gọi ngày đó người đại diện gọi cho Diệp Bạch. Giọng điệu cực kỳ không tốt, cực kỳ ghét bỏ, còn trách hắn liên luỵ đến Lâm Dịch. Nhưng quan trọng nhất là lời nói oán giận như lẽ đương nhiên bảo muốn bỏ Lâm Dịch, cũng ám chỉ tất cả chuyện này đều do Diệp Bạch làm hại.

“Diệp đại đại thật sự có tài, cuối cùng tôi cũng xem hiểu câu nói kia rồi.”

“Lầu trên +1, ngựa tốt không ăn lại cỏ, cái người đại diện gì kia, xin chạy đi tìm nghệ sĩ nghe lời trong miệng anh đi, đừng gây hại cho bạn tốt nước X chúng tôi.”

“Lầu trên +10086”

“Thì ra vào lúc chúng ta không biết, Lâm Dịch phát biểu câu kia còn bị người đại diện ngăn cản, ngẫm lại khi đó có một bài weibo bị xóa, có phải do người đại diện đó làm không?”

Lập tức có một đống người tỏ vẻ đồng ý.

Bọn họ đều cho rằng có thể là Lâm Dịch cảm thấy một lần không đủ sâu sắc, không đủ sắc bén, hiện tại nghĩ lại có khả năng căn bản không phải do chính người ta xóa. Lập tức ôm lấy đồng tình rất lớn đối với Lâm Dịch, còn người đại diện nào đó lại bị phun cực thảm, tất cả mọi người cảm thấy anh ta bởi vì tư tâm của mình, suýt nữa cản trở bạn tốt nước X sinh ra.

Lâm Dịch biến thành người gánh vác áp lực giúp bạn bè, lúc trước cảm thấy nhân phẩm cậu ta không tốt làm màu đều biểu thị bản thân sai rồi.

“Anh có thể không làm, nhưng xin đừng ngăn cản người khác.”

Những lời này một khi phát ra, lập tức bị chia sẻ vô số lần, sau đó lại thêm đủ loại câu khác nhau xuất hiện.

Anh có thể cảm thấy những người mượn anh lộ phí về nhà là kẻ lừa đảo, nhưng xin đừng ngăn cản thiện tâm của những người khác, dù sao cũng rất có khả năng, bọn họ thực sự đánh mất ví.

Đương nhiên, nếu trước đó anh nhiều lần chứng kiến người này làm như vậy, xin đừng thương tiếc gì vạch trần anh ta, chúng tôi ủng hộ anh.

Anh có thể không đỡ ông cụ bị té ngã ở ven đường, nhưng xin đừng cảm thấy như vậy có khả năng bị lừa gạt mà ngăn cản người khác, nếu thiện lương, anh có thể dùng di động chụp lại toàn bộ lấy làm bằng chứng.

Dù sao, có thể ông cụ thật sự cần trợ giúp, thiện tâm nhất thời của anh sẽ cứu một sinh mệnh.

Đủ loại như thế, không bàn luận từng việc, nhưng weibo của Lâm Dịch cũng không hoàn toàn yên tĩnh trở lại. Có một số người cảm thấy Diệp Bạch có lòng quá tiểu nhân, việc này nói không chừng là ai tuôn ra, không nhất định là người đại diện kia. Lời này vẫn chiếm được một số người tán thành, nhưng còn chưa hoàn toàn truyền ra, đã bị một đoạn ghi âm đánh mặt.

Đó là một người đi đường phát.

Người đi đường này kể, lúc đầu khi ăn cơm nhìn thấy tiền ảnh đế Khương Phi, tương đối tò mò nên đặc biệt ngồi gần đó, sau đó thì nghe được những việc này, may mà ghi âm lại.

Bên trong là Khương Phi và người đại diện thương lượng hắc Lâm Dịch như thế nào.

Một phần này chính là Diệp Bạch ném cho người đại diện mới, đối phương dù sao cũng ở trong vòng luẩn quẩn này, hiểu được thứ này phát lúc nào, biên soạn nguồn gốc ra sao mới có thể tạo ra được hiệu quả tốt nhất. Mà hắn lấy được từ nơi nào, đương nhiên không phải sau này mới thu, mà là trực tiếp tạo hình ảnh trong đầu, tựa như lúc trước cho Mục Uyển xem tấm hình kia.

Kể từ đó… Mọi người tiếp tục không còn lời nào để nói.

Bọn họ sôi nổi tỏ vẻ Lâm Dịch rất đáng thương, có một người đại diện lòng dạ hiểm độc như vậy. Fans cậu ta tăng nhanh đồng thời cũng càng thêm chấp nhận cậu ta hơn trước. Mà Diệp Bạch bởi vì hai câu weibo kia cũng thường xuyên bị người chú ý, không ngừng có người nhắc đến hắn có thể đi làm diễn viên, giá trị nhan sắc cao lại có tài, bọn họ rất chờ mong đối phương đi diễn kịch.

Lâm Dịch cũng nhắc qua với hắn về chuyện này.

Diệp Bạch lắc đầu tỏ vẻ không có hứng thú, Diệp đại tiên luôn sống rất tùy ý, sao có thể chịu được phần khổ này, vạn nhất để cho hắn diễn một nhân vật ngày trước bị ức hiếp, hắn sẽ nhịn không được xé người.

Lâm Dịch khó hiểu, “Trước đó ông còn thấy rất hứng thú mà.”

“…” Diệp Bạch không nói gì nhìn cậu ta, “Lúc trước cảm thấy hứng thú là cảm thấy có rất nhiều tiền.”

Quả thật, nguyên chủ đối với giới giải trí cũng không có yêu thích gì, cậu sở dĩ do dự là bởi vì trong ấn tượng diễn viên kiếm được rất nhiều. Hiện tại thay đổi thành Diệp Bạch, hắn tự nhiên có biện pháp khác để kiếm tiền, đương nhiên không cần phải nhảy vào vòng luẩn quẩn đó nữa.

Người đại diện kia đã bị hủy.

Khương Phi cũng bị gánh chịu thịt người của quần chúng.

Cái này cũng chưa xong, rất nhanh đã có người phát hiện ra Khương Phi lại đánh bạc, còn nợ một khoản lớn. Gần như không cần Diệp Bạch động thủ, vị tiền ảnh đế này đã tự chơi mình xong rồi. Mượn vay nặng lãi? Là người ai cũng biết đó là một động tối, còn mượn của một dân cờ bạc, vậy càng không trong sạch.

Cứ gây sức ép như vậy lại qua thời gian vài ngày.

Cố Chiêu còn không tỉnh lại, Khâu Tử Húc lo lắng không thôi, nhưng mỗi lần chứng kiến vẻ mặt bình tĩnh của Diệp Bạch thì lại an tâm xuống. Đối phương vẫn luôn ở trong phòng bệnh không rời đi, nhưng cũng không nhàn rỗi, người đại diện dưới tay anh ta đã nói, ghi âm kia vẫn do Diệp Bạch phát. Trong nháy mắt Khâu Tử Húc còn cho rằng người này thật sự là thám tử tư, lắc đầu vội vàng vứt bỏ ý tưởng này.

Anh ta cũng không muốn lại bị đề cử thuốc bổ não.

Vốn là vấn đề mà một người xử lý thì rất khó khăn, vào chỗ Diệp Bạch lại giống như cái gì cũng không phải, Khâu Tử Húc thậm chí cảm thấy ngay cả đầu óc anh ta cũng không cần mang, cứ làm theo là được.

Nhìn xem…

Cố Chiêu hoàn toàn không có dấu hiệu muốn tỉnh, lại khiến một nhà Cố Như Hưng cho rằng đối phương đang âm mưu đưa bọn họ tiến vào ngục giam thế nào.

Ngay cả những người bên ngoài đó, cũng chỉ đoán là thương thế quá nặng mới không ra viện, thậm chí còn có người đoán là khuôn mặt bị hủy, cho nên mới không muốn gặp người, cả ngày phái bảo tiêu coi chừng.

Ngày hôm đó Khâu Tử Húc theo thường lệ lại đây lấy văn kiện, sau đó…

Trong phòng Cố Chiêu đang bị Diệp Bạch ‘bồi giường’ đè nặng, đối phương ngủ đến bất tỉnh nhân sự, thỉnh thoảng còn thỏa mãn cọ cọ. Tình cảnh này Khâu đại thiếu gia đã thấy rất nhiều lần, lúc phát hiện Diệp Bạch đang ngủ cũng có thể thần kỳ tránh đi vết thương mới không quản nữa, nhưng hiện tại… Cố Chiêu rõ ràng đã tỉnh, hơn nữa một bàn tay đang cầm một cái điện thoại di động lên xem.

Đây không phải là… di động của Diệp Bạch à?

Chương 26

Cố Chiêu tỉnh đã được một lúc, nằm lâu cả người mỏi nhừ không nói, trên người còn treo gối ôm hình người. Anh giật giật buông tha cho ý nghĩ ngồi dậy, vừa nghiêng đầu thì nhìn thấy di động Diệp Bạch để ở bên cạnh. Nói không rõ là cái ý tưởng gì, cầm lên nhìn xem, sau đó phát hiện bên trong chứa rất nhiều thứ liên quan đến anh.

Có chụp từ trên báo, có ghi lại trong TV, tóm lại đều là về anh.

Những thứ này phần lớn là nguyên chủ thu thập được, thứ liên quan đến người nuôi mèo nhà mình, Diệp Bạch đương nhiên không nỡ xóa bỏ, bởi vậy lúc này mới bị Cố Chiêu dễ dàng phát hiện.

Cửa chính vào lúc này bị đẩy ra.

Khâu Tử Húc nhìn tình cảnh khá là ấm áp trong phòng, lại nhìn Cố Chiêu cầm di động nghiêm túc mở ra xem, nhịn không được trêu chọc: “Đang kiểm tra à! Sau khi cậu bị thương cậu ta ngay cả phòng bệnh cũng không rời, chăm sóc ngày đêm.”

Cố Chiêu: “…”

Anh nhịn không được muốn xoa đầu phát đau, lại phát hiện lông mềm như nhung dưới tay, không phải chính là đầu của thiếu niên? Càng thêm không rõ tình huống, vì sao tai nạn xe cộ tỉnh lại trên thân lại có một người nằm đè lên?

Trong nháy mắt quả thực cho rằng mình đã xuyên qua.

Khâu Tử Húc mang đồ ăn đến để bên cạnh bàn, nhìn xem Diệp Bạch ngủ không hề có cảm giác, cảm thấy cậu ta tìm Dịch Văn Dịch Võ đến làm bảo tiêu chính là vì được ngủ an tâm hơn! Nhưng anh ta nào đâu biết rằng con mèo nhỏ luôn ngủ rất nông, chỉ khi ngủ ở bên người Cố Chiêu mới đặc biệt sâu hơn một chút, cũng không đến nỗi nghe được động tĩnh còn không tỉnh.

Diệp đại miêu lười đứng lên.

Ngày hôm qua xem văn kiện cả đêm, lại lên mạng tra xét rất nhiều thứ, lúc này đang rất mệt. Bởi vậy đương nhiên không cam lòng mở mắt, trái lại còn cọ xát vào trong lòng Cố Chiêu, ngửi thấy hơi thở quen thuộc tiếp tục ngủ. Mà ông chủ Cố nằm thẳng ở trên giường bệnh, xấu hổ phát hiện… không biết từ lúc nào tay thiếu niên đã tiến vào trong quần áo của anh, vừa rồi còn không tự giác sờ soạng hai cái.

Cố Chiêu: “… này?”

Anh chỉ chỉ thiếu niên trên người, sau đó nhìn về phía bạn tốt bên giường, ý tứ hết sức rõ ràng, “Đây rốt cuộc là thế nào?”

“Bạn trai nhỏ của cậu đó!” Khâu Tử Húc mang vẻ mặt bất đắc dĩ, “Đừng nói với tôi là cậu không nhớ nhá, kể từ lúc biết cậu bị thương, người ta vẫn luôn lao tâm lao lực chiếu cố cậu đấy.”

Cố Chiêu: “…”

Khâu Tử Húc nhìn ra không đúng, “Chẳng lẽ không đúng?”

“…” Cố Chiêu trầm mặc trong nháy mắt, trước tiên không trả lời, ngược lại hỏi: “Cậu ấy nói thế nào.”

Rốt cuộc đúng là một đôi, Khâu Tử Húc bĩu môi, hai người này ngay cả vấn đề để hỏi cũng giống nhau. Ngược lại anh ta cũng không gạt, hai ba câu nói đã tự thuật lại câu chuyện mà lúc ấy Diệp Bạch kể. Sau đó còn chậc chậc ra tiếng, “Có gì phải giấu, lại còn không nói với tôi, khiến cho tôi còn phải thử cậu ta rất lâu mới dám tin tưởng.”

Cố Chiêu không nói gì, nhịn không được hỏi tình huống gần đây.

Khâu Tử Húc nói rõ ràng, chẳng qua chuyện tai nạn xe cộ còn chưa tra ra đầu mối gì, chỉ có thể kéo dài. Đối phương làm rất sạch sẽ, cho tới hôm nay ngay cả tên lái xe bọn họ cũng chưa tìm được. Chuyện này hiển nhiên không đơn giản, nếu là tai nạn xe cộ bình thường, đụng vào người ta ít nhất cũng sẽ bối rối một trận, căn bản không có khả năng tránh thoát truy xét của bọn họ.

Cố Chiêu vốn cũng không có kỳ vọng quá lớn, nếu đối phương đã dám làm thì không có khả năng dễ dàng bị tra ra được.

Anh tương đối để ý vẫn là: “Công ty thế nào.”

“Rất tốt.” Khâu Tử Húc tỏ ra thoải mái, “Trừ việc phải kéo dài mấy danh sách cần cậu tự mình ra mặt, còn lại thì không chịu ảnh hưởng gì, ngay cả cổ phiếu cũng vô cùng ổn định.”

Cố Chiêu càng cảm thấy mình vừa xuyên qua.

Cả nhà kia tính kế mình xảy ra tai nạn xe cộ đương nhiên là vì kiếm lấy chỗ tốt, mà tuy anh không chết nhưng đã hôn mê vài ngày, công ty làm sao có thể còn ổn định như vậy. Phải biết những người dưới tay anh tuy năng lực cũng không tệ, nhưng chưởng quản nào thì chức vụ nấy, thiếu anh ở bên trên điều phối ra quyết định, rất nhiều thứ giống như thiếu mất một tầng. Tuy rằng Khâu Tử Húc không có khả năng ngồi yên không để ý đến, nhưng bạn tốt ở trong công ty rốt cuộc vẫn là người ngoài, rất nhiều chuyện không dễ nhúng tay.

Đây là cơ hội tốt nhất của cả nhà Cố Như Hưng, đối phương làm sao có thể buông tha?

Khâu Tử Húc nâng tay lấy văn kiện trên tủ đầu giường ra, nhịn không được tán thưởng: “Cũng không biết cậu đào đâu ra được cậu bạn trai như này, thật sự là báu vật, lên được phòng khách xuống được phòng bếp, không có gì cậu ta không làm được.”

“Hiện tại những người bên ngoài kia đều cho rằng cậu đã sớm tỉnh.”

Cố Chiêu: “…”

Nếu cho rằng anh đã tỉnh rồi đương nhiên không thể chỉ thả ra tiếng gió là được, nhất định phải có bằng chứng xác thực, nhìn văn kiện trong tay Khâu đại thiếu gia, anh mơ hồ hiểu ra rồi lại không thể tin được. Mãi đến khi cầm qua nhìn thấy chữ kí quen thuộc bên trên, lúc này mới xác định: “Cậu ấy dùng kiểu chữ của tôi để ký những văn kiện này?”

Khâu Tử Húc gật gật đầu.

“Cậu lại xem nữa đi.” Anh ta nói, “Không chỉ chữ viết, ngay cả quyết định cũng có phong cách của cậu, cho nên mới không ai hoài nghi.”

Cố Chiêu nhịn không được lấy ra lật lật, phát hiện quả thật như thế, dù là bạn tốt mười mấy năm là Khâu Tử Húc, cũng không nhất định làm được tương tự như vậy, nhưng thiếu niên tên Diệp Bạch này rốt cuộc làm như thế nào. Cho dù biết cậu góp nhặt rất nhiều tư liệu về anh, nhưng dù sao phần lớn đều là mấy cuộc phỏng vấn trên TV, vụ tai tiếng bát quái, có thể dựa vào những thứ đó hiểu biết được bao nhiêu?

Nếu quả thật có thể dựa vào những thứ này đã làm được đến điểm ấy, xem nhiều phỏng vấn của mấy doanh nhân thành đạt, không phải là mỗi người đều thành thổ hào à.

Khâu Tử Húc tiếp nhận một phần trong tay anh, lại đưa qua một phần khác, Cố Chiêu mới vừa mở ra đã thấy bên trong rơi ra một tờ giấy, bên trên rồng bay phượng múa viết: “Đem nó nện vào mặt quản lí Hách cho tôi.”

Cố Chiêu: “…”

Tiếp tục nhìn xuống, quả nhiên phần văn kiện này là do quản lí Hách Minh đưa lên.

Nhìn kỹ quả thật không đạt yêu cầu, nhưng theo anh lúc trước nhiều lắm cũng chỉ là ném văn kiện đi, lại phê bình bằng ngôn từ sắc bén một phen, đâu đến nỗi trực tiếp đập vào mặt? Anh là giám đốc công ty cũng không phải hoàng đế cổ đại, viên công người ta cũng có nhân quyền được không… Những người đó từ nơi nào nhìn ra trong này có bút tích của anh.

Khâu Tử Húc nhìn xong nở nụ cười.

“Hiện tại bên ngoài đều đang truyền tuy rằng cậu đã tỉnh, nhưng nhất định thương thế rất nặng, không cho người xem nói không chừng là bởi vì chân bị gãy, hoặc là mặt bị hủy. Tính khí táo bạo đều lấy văn kiện đập người phỏng chừng cũng là nguyên nhân này, tất cả mọi người đều đang đoán cậu cần bao lâu mới có thể đi ra khỏi bóng ma tâm lý, gồm một nhà Cố Như Hưng cũng tương đối chú ý điều này.”

Trầm mặc trong phút chốc, Cố Chiêu hỏi: “Bọn họ lại làm sao?”

Nếu là người ngoài còn dễ nói, dùng mấy bảo tiêu ngăn cản, nói vài lời khách khí chẳng hạn, cũng không còn người nào nhất quyết muốn vào xem anh rốt cuộc thế nào, nhiều lắm là lại đây bày tỏ tâm ý. Nhưng một nhà Cố Như Hưng, Cố Chiêu hiểu rất rõ, anh có mời một hàng bảo tiêu cũng phải xông tới, dù sao không ai có thể ngăn cản việc cha đến thăm con trai.

Nhắc tới đây, Khâu Tử Húc quả thực hưng phấn.

“Thật sự không phải tôi nói, kiến thức thủ đoạn của bạn trai nhỏ nhà cậu, tôi cảm giác cho tới nay mình thật sự là quá mức thân thiện.” Khâu đại thiếu gia nhịn không được nói: “Cậu không biết chứ, trong khoảng thời gian này quả thực rất trút giận, miễn bàn đến tôi, kể cả tinh thần của hai tên Dịch Văn Dịch Võ kia cũng vô cùng đầy đủ, mỗi ngày đều chờ đối phương đến đây.”

Cố Chiêu: “…”

Vì sao tỉnh lại dường như toàn bộ thế giới đều thay đổi!

Đang lúc bất đắc dĩ, bên ngoài lại có một trận tiếng bước chân hỗn loạn vang lên, cả người Khâu Tử Húc đều hưng phấn, “Đến đây, lại tới nữa, vừa lúc cậu xem xem hai tên kia ngăn cản người như thế nào.”

“Tôi muốn gặp Cố Chiêu.”

Giọng nói ngoài cửa rất yếu ớt, hoàn toàn không có điệu bộ của quý phụ nhân, “Chỉ gặp một lần, tôi có lời muốn nói với cậu ấy.”

“Ông chủ bảo hôm nay tâm tình không tốt, không tiếp khách.” Tiếng Dịch Văn tạm dừng trong nháy mắt, lại nói tiếp: “Ngài biết gần đây trạng thái ông chủ không được tốt, tâm tình không tốt rất thích đập người, làm ngài bị thương thì không ổn cho lắm.”

Cố Chiêu: “…”

“Tôi không sợ.” Phu nhân hiện giờ của Cố Như Hưng lập tức nói: “Tôi không sợ bị cậu ấy thương tổn đến.”

Lúc này là Dịch Võ tiếp lời, “Ngài không sợ nhưng chúng tôi sợ, ông chủ cũng không thể thực sự gánh tội danh đả thương người, nếu không sẽ bị mời đi cục cảnh sát uống trà.”

Cố phu nhân đã sắp khóc, “Tôi không vào, ở ngay tại cửa nói với cậu ấy hai câu được không.”

Ngoài cửa cãi nhau, Diệp Bạch ngủ không sâu, cuối cùng không thể nhịn được nữa trực tiếp bật dậy chạy về phía cửa, vừa mở cửa còn không đợi ba người bên ngoài kịp phản ứng đã bắt đầu chỉ: “Ồn cái gì mà ồn, ồn nữa giao bằng chứng cho cảnh sát để cho bọn họ tới bắt bà.” Chưa xong, hắn xoay người đóng cửa, lại vào lúc này thấp giọng nói thầm một câu.

“Nếu không phải giám đốc nói mẹ anh ấy báo mộng bảo chờ vài ngày, thì đâu phiền toái như này chứ.”

Sau đó…

Dịch Văn Dịch Võ đứng ở ngoài cửa nhìn thấy sắc mặt Cố phu nhân nhanh chóng trắng bệch, cả người trực tiếp té ngã trên đất giống như mất hết sức lực, hơn nửa ngày mới hoãn lại. Sau đó run rẩy rời đi, miệng còn nhắc: “Thật sự là cô ta, thật sự là cô ta, là cô ta đã trở lại, cô ta đã trở lại.”

Dịch Văn Dịch Võ: “…”

Không chỉ bọn họ mộng ảo, Cố Chiêu trong phòng cũng rất mê mang, vẻ mặt anh giật mình sững sờ nhìn Diệp Bạch lại muốn rúc vào trong giường, đối phương nhanh chóng hoàn hồn, sau đó dừng bước.

“Anh đã tỉnh thì tôi không cần ngủ gần như vậy nữa.”

Sau đó cao ngạo xoay người làm ổ trên ghế sôfa, vươn tay che miệng ngáp một cái, híp nửa mắt, bộ dạng vẫn rất mệt.

Cố Chiêu: “…”

Khâu Tử Húc quả thực không còn gì để nói, anh ta thầm nghĩ người không tỉnh cậu cũng không cần ngủ gần như vậy, gặp qua bồi giường nhưng chưa thấy qua ai như này, đổi lại tướng ngủ không tốt đã ép chết người bệnh trước rồi. Chẳng qua nói trở lại thì tướng ngủ của cậu bạn trai này của Cố Chiêu cũng không hề tốt, nhưng giống như trong mộng mọc thêm đôi mắt vậy, không hề chạm đến vết thương.

Giật giật khóe miệng, anh ta chuẩn bị cầm văn kiện rời đi, Khâu đại thiếu gia khéo hiểu lòng người cảm thấy đôi tình nhân người ta khẳng định có chuyện để nói.

Lại không nghĩ rằng khi anh ta đóng cửa nghe thấy Cố Chiêu hỏi: “Lần đầu tiên tôi gặp cậu là ở biển hoa hồng?”

“…” Diệp Bạch nhớ tới nguồn gốc đoạn này, nháy mắt mấy cái, vẻ mặt đương nhiên hỏi lại, “Bằng không, anh muốn tôi kể lại chuyện tình yêu của chúng ta cho Khâu Tử Húc nghe à?”

Khâu đại thiếu gia: “…”

Ngẫm lại, lúc trước anh ta còn trào phúng Dịch Văn Dịch Võ, mệt hai người còn từng làm qua nằm vùng, Diệp Bạch nói mình là ông chủ thám tử tư rõ ràng là nói dối cũng không nhìn ra. Bây giờ nhìn xem…

Anh ta tốt hơn chỗ nào, người ta bịa chuyện thôi anh ta cũng tin, cũng tin, cũng tin! ! !

Chương 27

Cố Chiêu và Khâu Tử Húc đều làm giàu từ nước ngoài, sau đó chậm rãi trở về nước. Người sau thừa cơ thu mua Tinh Khởi cũng cứu sống lại nó, nhưng vẫn làm việc chủ yếu ở nước ngoài, tạm thời nhập vào dòng họ do cha anh ta làm quản lý. Cho nên lúc ấy anh ta dám đánh cược như vậy, bởi vì có đường lui rộng mở, đến lúc đó anh ta tùy thời đều có thể ngóc đầu dậy.

Nhưng Cố Chiêu lại không giống, anh không có một dòng họ phát triển ở nước ngoài đã lâu, về nước cũng đã mang theo toàn bộ tài chính trở về.

Sở dĩ lựa chọn thành phố C, là bởi vì Mục Uyển ở nơi này.

Nhưng tương tự, nhà cũ của họ Cố cũng ở đây, một nhà Cố Như Hưng đương nhiên đều ở nơi này. Trước lúc trở về cũng đã biết sẽ có rất nhiều phiền toái, lại không nghĩ rằng những người này có thể vô sỉ đến vậy.

Không chỉ cổ phần ông nội lưu cho anh, ngay cả công ty của anh, những người đó cũng thương nhớ đến.

Tranh phong nhiều năm, Cố Chiêu tự nhiên biết những người này khó chơi thế nào, mà trong khoảng thời gian anh hôn mê, một mình Diệp Bạch gánh chịu hiển nhiên không hề dễ dàng. Dựa theo cách nói của Khâu Tử Húc, trong khoảng thời gian này cậu ta chỉ phụ trách làm chân chạy, phần lớn mọi chuyện vẫn là người thiếu niên kia một mình hoàn thành, mà trong lúc đó, đối phương thậm chí không ra khỏi phòng bệnh nửa bước.

Giờ phút này Diệp Bạch đang làm ổ trên ghế sôfa để ngủ, nhưng hiển nhiên là không ngủ được thoải mái, thỉnh thoảng còn trở mình bất mãn nhíu mày.

Nhớ tới bộ dáng đối phương nằm ở trên người mình ngủ say, Cố Chiêu nhất thời nhịn không được muốn ôm người lên giường. Anh dừng một chút để cho mình khôi phục lý trí, tựa vào đầu giường nhìn thiếu niên trên ghế sôfa. Đối phương rõ ràng vô cùng mệt mỏi, nhưng cho dù ngủ di động cũng đặt ở bên người, vừa có động tĩnh sẽ nhìn qua trước.

Khâu Tử Húc nói người ta rất lợi hại.

Đã làm được không ít chuyện, Tinh Huy thảm như vậy cũng có công lao của vị này.

Chủ tịch cuối cùng vẫn thương đứa nhỏ, đứa lớn rất có tài ở trong mắt ông cụ cũng là có thể giúp em trai, hiện xảy ra loại chuyện này. Thẩm Kỳ suýt nữa bị ông cụ nổi giận trực tiếp đoạn tuyệt quan hệ, nhưng hiện tại cũng không tốt hơn chỗ nào, khai trừ khỏi ban giám đốc, lại ngừng cấp toàn bộ chi phiếu, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi nhà chủ.

Ẩn nhẫn nhiều năm, cuối cùng đốn củi ba năm thiêu một giờ.

Trong đó ảnh hưởng mà thiếu niên phát ra lại chiếm tỉ lệ không nhỏ.

Khâu Tử Húc còn nhắc tới đối phương dường như đang đầu tư cổ phiếu, hơn nữa kiếm được không ít, đã trả hết tiền mà lúc trước mượn từ chỗ Lâm Dịch, còn cho thêm lợi tức, một bộ dáng khoe khoang giàu có.

Tựa vào đầu giường, Cố Chiêu cứ lẳng lặng nhìn Diệp Bạch như vậy.

Làn da của thiếu niên rất trắng, diện mạo rất đẹp, thậm chí cách xa như vậy cũng có thể nhìn thấy lông mi dài cong lên, thỉnh thoảng rung động khi trở mình, khiến lòng người ta như bị cào ngứa. Mím môi để cho mình không suy nghĩ miên man nữa, ánh mắt lại vẫn không buông tha, lại nghĩ tới những tài liệu rõ ràng đã thu thập nhiều năm kia.

Lần đầu tiên trong đời cảm thấy rõ rệt như vậy, ở nơi anh không biết tới, từng có một thiếu niên đang chú ý đến anh.

Khâu Tử Húc đẩy cửa tiến vào thì nhìn thấy đúng một màn này.

“Tôi nói… Lần sau tôi có nên gõ cửa không, luôn cảm giác quấy rầy các cậu thật sự không tốt chút nào.” Anh ta bỏ qua sô pha, đẩy xe lăn lên đầu giường, nhịn không được cảm khái nói: “Vạn nhất lần sau các cậu đang thân thiết, vậy…”

Cố Chiêu: “…”

Anh cảm thấy bạn tốt nghĩ hơi nhiều, hiện tại bọn họ căn bản không phải loại quan hệ này, không thấy từ lúc anh tỉnh lại thiếu niên này đã không còn ngủ ở trên giường nữa à. Cũng không biết sợ cái gì, như anh bây giờ có thể làm chuyện xấu gì không? Ông chủ Cố lắc đầu cảm giác mình nghĩ hơi lệch, nhất định là bị nam bát quái Khâu Tử Húc ảnh hưởng.

“Chờ cậu ta tỉnh là có thể đi rồi, thủ tục xuất viện đã làm xong.”

Cố Chiêu khôi phục vô cùng tốt, hiện tại trừ việc vẫn cần ngồi xe lăn ra, thật sự không còn vấn đề gì khác . Đương nhiên, tình huống cũng không phải chân bị gãy như bên ngoài đoán, mà thương gân động cốt một trăm ngày*, gãy xương một cái anh cũng đừng mong bước đi như bay. Nhìn độ cao giữa giường và xe lăn, ông chủ Cố chuẩn bị lấy tay chống lên.

(*: bị thương động vào gân và xương phải nghỉ ngơi ít nhất ba tháng.)

Thân thể anh vẫn luôn được rèn luyện, vốn không thành vấn đề.

Nhưng sự tình thường không như mong muốn, bởi vì lúc trước nằm quá lâu, cánh tay thực sự không có sức lực gì, bởi vậy tự nhiên thất bại. Khâu Tử Húc vừa muốn tiến lên hỗ trợ, chỉ thấy cái vị đang ngủ trên ghế sôfa kia đã bật dậy, vẻ mặt với biểu tình ‘Đúng là cách tôi không được’, sau đó lại đây dễ dàng ôm người lên xe lăn.

Khâu Tử Húc: “…”

Hiện tại anh ta tin tưởng, Khương Phi ngày đó nhất định là bị một cước đạp bay, đau đớn sau đó cũng có thể không phải là giả vờ.

Đối với không khí ấm áp lại có điểm quỷ dị bên này, một nhà Cố Như Hưng lại không hề tốt chút nào, bọn họ ở biệt thự cả đêm không dám tắt đèn. Nhưng dù không tắt, cũng vẫn sẽ có bóng dáng thổi qua, tóc dài bay bay, thỉnh thoảng có thể thấy mặt nghiêng vô cùng dịu dàng, cực kỳ giống Mục Uyển đã chết hơn mười mấy năm.

Kỳ thật quỷ bị đụng chết kia là quỷ nam.

Nhưng khi còn sống đối phương là học sinh trường nghệ thuật, mơ ước lớn nhất chính là có thể diễn kịch, sau khi chết có được một cơ hội như này đương nhiên rất chuyên nghiệp. Quỷ ăn hóa tuy không tính là cô nàng thời thượng, nhưng hoá trang đối với con gái mà nói thì đều không quá khó khăn, còn có một con quỷ bị đụng chết mỗi ngày muốn làm ngôi sao ở một bên chỉ đạo.

Hai quỷ không chuyên nghiệp gây sức ép ra lại có hiệu quả cũng không tệ lắm.

Đặc biệt quỷ này vốn là quỷ bị đụng chết.

Trên người có dấu vết bánh xe đè qua rõ rệt, thường thường đi đến nơi bị nó coi như studio, càng dễ dàng thể hiện ra trước máy quay phim (đám người Cố Như Hưng). Bởi vậy không quá mấy ngày bọn họ không chống đỡ được, bản thân Cố Như Hưng thì còn may, con gái ông ta lại bị vây ở trong trạng thái nửa điên, cả ngày điên điên khùng khùng đều không dám thả ra khỏi cửa.

Không những như thế, ngay cả người vợ luôn luôn cao quý tao nhã của ông ta cũng thần sắc tiều tụy.

Thậm chí có một ngày…

“Bà làm sao vậy?” Sắc mặt Cố Như Hưng vốn đã không tốt lại càng thêm không tốt, “Vẻ mặt như gặp quỷ… Không phải, sắc mặt này của bà là đã xảy ra chuyện gì, không phải đi ra ngoài tìm Cố Chiêu hỏi thăm tình hình à?”

Cố phu nhân thì thào: “Cô ta đã trở lại, cô ta thật sự trở về báo thù.”

Cố Như Hưng: “…”

Nhẫn lại nhẫn, ông ta rốt cục không nhịn nổi nữa nổi giận nói, “Bà có phải cũng điên giống con gái rồi không, người chết làm sao có thể trở về, lại nói nếu trở về thì đã sớm đến đây rồi, sao còn chờ tới hiện tại.”

Thanh niên đứng ở một bên cũng nói: “Cha nói đúng, mẹ là suy nghĩ quá nhiều.”

“Không… Không phải.”

Cố phu nhân run rẩy, “Người đàn bà kia tính tình rất tốt, trước kia em chính thức vào nhà nhục nhã thế nào cũng không dám cãi lại, bị hại chết không báo thù cũng là bình thường. Nhưng mà… Nhưng mà lần này chúng ta động đến Cố Chiêu, vì con trai năm đó cô ta có thể cường liệt ngăn cản Viễn Nhi nhận tổ quy tông như vậy, ai biết có thể trở về báo thù hay không.”

Cố Như Hưng: “…”

“Thật mà.” Cố phu nhân khóc nói: “Hôm nay em đi tìm Cố Chiêu thì nhìn thấy thám tử tư kia.”

Cố Viễn lại càng không tin, “Mẹ, thám tử tư còn có thể tra được quỷ?”

“Không phải, hai người không biết, lúc cậu ta đóng cửa đã oán giận một câu khiến cho em nghe được, cậu ta nói là mẹ Cố Chiêu báo mộng cho nó, bảo bọn họ chậm rãi tiếp tục tố cáo chúng ta.” Cố phu nhân vẻ mặt suy bại, yếu ớt nói, “Vì sao phải chậm rãi, cô ta khẳng định muốn báo thù thay con trai, cho nên mới muốn chậm rãi động thủ lần nữa.”

“A! ! !”

Phòng trong truyền ra tiếng kêu hoảng sợ của Cố Linh, “Đừng tìm tôi, đừng tìm tôi, không phải tôi hại bà, đều là cha và mẹ làm.”

Quỷ bị đụng chết phụ trách diễn kịch tận chức tận trách, quỷ ăn hóa thì phụ trách ghi lại toàn bộ truyền cho Diệp Bạch, hai người phân công rõ ràng làm đến khí thế ngất trời, một nhà Cố Như Hưng cũng sắp bị hù chết. Hơn nữa Cố phu nhân mang tin tức về, càng làm cho bọn họ vốn có lòng bất an lại càng thêm lo lắng, cuối cùng đành phải tự an ủi mình.

“Mọi chuyện làm rất sạch sẽ, không có khả năng bị phát hiện.”

Cố Như Hưng nặng nề gật đầu, “Đúng, Cố Chiêu bên kia không có bằng chứng, toàn bộ lời nói đều là lừa gạt, nói không chừng chuyện ma quái cũng đều do bọn họ làm ra, hiện tại  công nghệ cao…”

Cố Viễn không xác định nói: “Chúng ta gọi điện thoại cho người tài xế kia đi!”

Cố phu nhân vội vàng ngăn cản, “Không thể gọi.”

“Trước kia là sợ bị bọn họ thuận theo tra ra được, cũng vì chúng ta dễ cùng cởi bỏ quan hệ với người đó hơn, hiện tại lại nhất định phải gọi.” Cố Viễn nhịn không được nói: “Nếu lái xe không có việc gì, vậy chứng tỏ Cố Chiêu cũng không có bằng chứng, hết thảy đều là chúng ta tự mình dọa mình, mà nếu đối phương có chuyện… Không, người đó ẩn giấu mười mấy năm, không có khả năng lại bị phát hiện lúc này.”

Cố Như Hưng cũng gật gật đầu, “Gọi đi.” Nếu không thì không an tâm được.

Bên kia Diệp Bạch híp mắt, phát tin nhắn cho quỷ ăn hóa, đối phương lập tức hiểu được, từ cú điện thoại kia xác định vị trí tên lái xe, sau đó báo vị trí cho Diệp Bạch. Mà Diệp Bạch lại chuyển tay, ném di động của mình cho Cố Chiêu, bên trên hiện ra tin nhắn kia, đúng là tin do quỷ ăn hóa phát tới.

“Người tìm được rồi, trong một thôn nhỏ ở ngoài thành mười lăm dặm.”

Cố Chiêu híp mắt, cuối cùng vẫn không hỏi Diệp Bạch nơi phát ra tin tức, thông báo cho Khâu Tử Húc, hai người mang theo một đội nhân mã chạy về phía thôn nhỏ kia, đem người chắn tới cửa.

Lúc bọn họ đến đối phương dường như nghe được tiếng gió đang chuẩn bị chạy trốn.

“…”

Tên lái xe nhìn thấy bọn họ cũng không phản kháng, chỉ một mặt xám tro, “Tôi đã biết bọn họ gọi điện thoại đến, nhất định là đã xảy ra vấn đề gì, lại không nghĩ tới vẫn không kịp.”

Cố Chiêu cười lạnh một tiếng, “Đem người mang đi.”

Vì thế, ngay lúc một nhà Cố Như Hưng biết được tên lái xe hết thảy bình an, vừa mới yên lòng thì lại nhận được điện thoại của cục cảnh sát, đối phương thông báo nói cho ông ta biết, đã tìm được lái xe đụng vào con ông ta rồi. Ngẩn người, Cố Như Hưng cuối cùng nhớ tới hỏi, “Chuyện khi nào?” Đối phương nói: Vừa rồi, là Cố Chiêu tự mình dẫn người đưa vào.

Sắc mặt Cố Như Hưng nháy mắt trắng bệch.

Chương 28

Lúc đó nhà họ Cố đang mời đạo sĩ làm phép, bởi vì trong lòng yên ổn không ít, mọi người đều cảm thấy là do Cố Chiêu bày ra. Nhưng bọn họ thực sự không tìm được thiết bị hiện đại gì, bởi vậy không thể không cảm thấy tòa nhà có chút âm u. Cuối cùng Cố phu nhân ra mặt, mời một đại sư có chút nổi danh ở thành phố C tới làm phép.

Lão đạo sĩ một bộ tiên phong đạo cốt được người tín nhiệm, nói mấy câu cũng nói cho cả nhà họ Cố ngoan ngoãn thuận theo.

Nhưng đối phương làm sao hiểu được việc bắt quỷ, trên thực tế quỷ tham ăn cùng với quỷ bị đụng chết đang vây quanh ông ta, đại sư kia còn làm bộ xua tan hết thảy yêu ma. Nhưng Cố phu nhân tin, Cố Linh lại càng theo sát lão đạo sĩ không dám rời đi nửa bước, ngay cả Cố Viễn cũng chỉ khinh thường trong miệng, lại khá chú ý hành vi đuổi quỷ bên này.

Toàn bộ hành trình Cố Như Hưng đều đi theo, giờ phút này nghe điện thoại cũng cách đó không xa.

Lão đạo sĩ nghe thấy mấy chữ cục cảnh sát, nghĩ thầm những kẻ có tiền này quả nhiên cấu kết quan thương, nhưng lão vì kiếm tiền nên sẽ không nói như vậy. Chỉ cười cười, nói nếu quen biết với cảnh sát, vậy chắc chắn quỷ quái lại càng không dám làm gì. “Cảnh sát thân mang chính khí, luôn không sợ những yêu tà này, đến lúc đó mời người ta đến nhà ăn bữa cơm, hơn nữa lão đạo bố trí phù trận, chắc chắn trong nhà sau này cũng sẽ không có chuyện gì.”

Lão tự nhận những lời này nói ra đều có thể tiến thoái.

Đến lúc đó nếu nhà họ Cố không có chuyện gì kỳ quái đương nhiên là tốt, nếu có thì hoàn toàn có thể nói là quỷ quái quá mạnh mẽ, mời người không nhiều, sau đó lại đến một lần.

Dù sao những người này cũng chỉ là trong lòng có quỷ, lão giày vò như vậy an lòng lại đương nhiên không có việc gì.

Nhưng đại sư đánh giá lòng người trước giờ cực chuẩn lại hoàn toàn không dự đoán được, lời này vừa dứt Cố Linh phía sau giống như bị điên xông ra ngoài, Cố phu nhân cũng mang sắc mặt trắng bệch. Vốn việc lái xe bị tìm được bọn họ cũng đã mơ hồ cảm thấy, Cố Chiêu chắc chắn đã sớm biết, lúc trước không động đến là bởi vì Mục Uyển báo mộng, mà bây giờ…

Đạo sĩ nhắc tới chính khí trên người cảnh sát rất nặng, quỷ quái không dám dễ dàng tiếp cận.

Ngẫm lại nơi nào có cảnh sát nhiều nhất, còn không phải là cục cảnh sát à, chẳng thể trách Mục Uyển muốn báo mộng bảo Cố Chiêu chậm rãi. Thì ra là vào cục cảnh sát thì không có biện pháp tìm bọn họ trả thù, cho nên mới cần thả bọn họ ở bên ngoài.

Trong lòng có quỷ, nhìn cái gì cũng giống quỷ.

Càng đừng nói Diệp Bạch còn thật sự tìm hai con quỷ diễn trò với bọn họ, một con trong đó còn xuất thân học viện nghệ thuật, vốn còn tưởng rằng chết rồi thì giấc mộng khó có thể thực hiện, hiện tại lại có cơ hội đương nhiên vô cùng dụng tâm. Bởi vậy miễn bàn hai người phụ nữ, cho dù là Cố Viễn cũng có chút run run, có loại ý tưởng muốn tìm cảnh sát mang bên người làm bảo tiêu cho mình.

Cố Chiêu giao người cho cảnh sát.

Dù sao tuy dưới tay anh có nhân mạch, nhưng rốt cuộc không phải xã hội đen, đương nhiên không có khả năng tự mình giải quyết. Bởi vậy mang đi cục cảnh sát thẩm tra, đương nhiên cũng không bỏ sót lời khai. Nhưng mà cảnh sát còn chưa kịp xác minh, đã thấy tiểu thư Cố Linh nhà họ Cố tóc tai bù xù tiến vào, trong miệng còn hô: “Tôi muốn tự thú, tôi muốn tự thú!”

Ngồi ở cục cảnh sát, uống hai chén nước ấm, cảm xúc của Cố Linh vẫn còn có chút không ổn định, nhưng cũng may từ trong lời nói của cô ta có thể nghe ra, lối suy nghĩ của đối phương vẫn khá rõ ràng.

“Mục Uyển là cha và mẹ tôi hợp mưu hại chết.”

Đang cầm chén nước ấm, Cố Linh run rẩy nói, “Mẹ tôi lúc ấy mang thai tôi một lòng muốn tiến vào nhà họ Cố, cha tôi lại muốn để cho anh trai tôi nhận tổ quy tông, vì thế cũng không thể nói rõ ai hơn ai, hai người ăn nhịp với nhau cùng làm.” Dừng một chút, cô ta bổ sung, “Ông lái xe là người mà vừa rồi bị các anh bắt được, ông ta ở trong thôn nhỏ đó trốn mười tám năm.”

Cô ta vốn chưa tới hai mươi tuổi, là lần này bị dọa vô cùng tàn nhẫn.

Chưa xong, cô ta lại cầu xin những cảnh sát kia, “Các anh bắt tôi lại đi, lần này thương lượng với lái xe đụng vào Cố Chiêu, tôi cũng có phần. Chuyện mười tám năm trước tôi không tham dự, không thể định tội, nhiều nhất được tính là biết mà không báo. Lần này Cố Chiêu không chết, nếu là mưu sát không thành thì không cần đền mạng, nhưng vẫn phải giam lại vài năm, mau giam tôi lại đi!”

Cố Linh nghĩ rất rõ ràng, cô ta mới mười tám tuổi, còn không muốn chết.

Nếu Mục Uyển không vào được cục cảnh sát, vậy cô ta tự nhốt mình vào đó, cho dù chết già ở bên trong cũng còn hơn là bị người hại chết. Về phần cha mẹ, cô ta chỉ có thể xin lỗi, ai bảo bọn họ âm mưu đâm chết một người còn gọi quỷ trở về báo thù. Làm việc không sạch sẽ, sớm nên làm xong chuẩn bị cho mọi việc phát sinh sau đó.

Mục Uyển hiển nhiên không có khả năng từ bỏ ý đồ, cô ta làm như vậy cũng là vì tốt cho bọn họ.

Mọi người cùng nhau tiến vào ngục giam.

Cố Linh cười đến âm u, cảm thấy như vậy là giải quyết được hết thảy, Cố Chiêu cũng đã không thể uy hiếp bọn họ nói muốn đưa bọn họ vào, Mục Uyển cũng không thể tiến vào báo thù.

Mấy cảnh sát phụ trách thẩm vấn cô ta liếc mắt nhìn nhau, cho người đeo còng tay đưa vào.

Mà bên kia Cố Như Hưng mới kịp phản ứng không thấy con gái, nghĩ đến cảm xúc đối phương gần đây không ổn định, muốn phái người đi ra ngoài tìm. Ông ta cảm thấy sự tình đã đủ nguy rồi, hiện tại chỉ có thể trông cậy vào tên lái xe tuân theo hứa hẹn không khai bọn họ ra, nhưng nhớ tới cú điện thoại mấy giờ trước, ông ta lại có chút bất an.

Quả thực hận không thể trở về lúc đó không gọi cú điện thoại kia.

Hiện tại Cố Linh cứ chạy đi như vậy tất nhiên khiến cho ông ta càng thêm đau đầu, “Vội vàng tìm người trở về, gần đây cảm xúc con bé không xong, vạn nhất ở bên ngoài nói lung tung cái gì thì phải làm sao.”

Sau đó thì không có ai đáp lại ông ta.

Lão đạo sĩ đã choáng váng, kinh nghiệm nhiều năm khiến cho lão cảm thấy sự tình có điểm không đúng. Mà Cố Viễn đã sớm bị lời nói kia dọa sợ, giờ phút này chỉ đáp lại hai tiếng xong không còn động tĩnh. Trừ Cố Linh ra, Cố phu nhân sợ tới mức thảm nhất, lúc này đang mang vẻ mặt tái nhợt ngã ngồi dưới đất, sợ tới mức không ngừng thì thào: “Chuyện không liên quan đến tôi, chuyện không liên quan đến tôi.”

Cố Như Hưng đành phải tự mình đi ra ngoài.

Nhưng ông ta còn chưa kịp ra cửa, đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát vang lên, ngay sau đó một đội cảnh sát tiến vào. Đối phương gọn gàng linh hoạt trình giấy tờ giấy chứng nhận, sau đó lấy tội danh có dính líu đến việc mưu sát mà bắt ông ta lại. Tiếp đó Cố phu nhân thất hồn lạc phách trong sân sau, cùng với Cố Viễn đang dại ra tự nhiên cũng trốn không thoát, cùng bị dẫn tới cục cảnh sát.

Tình huống này, trái lại khiến Cố Chiêu và Khâu Tử Húc đang chờ xem mà choáng váng.

“Cậu cũng biết, toàn gia Cố Như Hưng kia luôn giống như phòng bị cái gì, dáng vẻ như quốc vụ viện cũng không quan trọng bằng bọn họ.” Khâu đại thiếu gia nhịn không được biện bạch cho mình, “Thật sự không phải tôi không hỏi thăm ra được, mà là quân địch rất giảo hoạt… Nhưng gần đây trạng thái của bọn họ thật sự không tốt, chẳng lẽ là bị lời phát biểu kia của cậu bạn trai nhà cậu hù sợ?”

Cố Chiêu quét mắt nhìn anh ta một cái, lắc lắc đầu.

Cố Như Hưng cũng dám phạm vào đại án giết người, hơn nữa mười mấy năm sau còn muốn phục chế một lần, sao có thể bởi vì mấy câu nói đã bị hù đến.

Nhịn không được, Cố Chiêu nhớ tới bộ dáng Diệp Bạch nhẹ nhàng ném di động cho anh, tung tích của tên tài xế kia do chính thiếu niên tra được, chẳng lẽ Cố Linh bị hù thành như vậy cũng là do thiếu niên làm?

Nhưng mà, làm như thế nào?

“Bất luận thế nào, một nhà cặn bã này của cậu cuối cùng cũng được thanh lý sạch sẽ.” Khâu Tử Húc nhẹ nhàng thở ra, “Sau này tôi rốt cuộc không cần lo lắng ngày nào đó phải đến nhặt xác cho cậu rồi.”

“Đúng rồi, cậu bạn trai kia nhà cậu đâu.”

Diệp Bạch đang hội đàm với quỷ.

Trên bàn bày một đại đội tiramisu, Diệp Bạch và quỷ ăn hóa hỏa tốc càn quét, ăn vô cùng thoả mãn. Quỷ bị đụng chết thích nhất là diễn kịch, không có ham muốn gì lắm đối với đồ ngọt, hơn nữa lúc còn sống cũng muốn bảo trì dáng người, cho nên càng không thích loại đồ ăn dễ bị béo phì này. Nhưng bên trong có linh khí do Diệp Bạch gia tăng, rất có lợi đối với quỷ…

Quỷ bị đụng chết do do dự dự cầm lấy một cái, an ủi mình:

“Thuốc tốt ngọt miệng lợi cho bệnh, nhịn, nhịn.” Chưa dứt, còn nói, “Dù sao đã chết rồi, không có khả năng mập được nữa, cũng không có dáng người đẹp.”

Một bên quỷ ăn hóa suýt nữa cười phun.

Diệp Bạch động tác nhanh chóng, quỷ ăn hóa cũng không dám yếu thế, hai người tranh giành, lúc một cái bánh ngọt cuối cùng tiến vào bụng, Cố Chiêu và Khâu Tử Húc vừa vặn đi tới.

Hai người: “…”

Khâu Tử Húc quả thực choáng váng, “Đều… đều ăn hết?”

Một đống vỏ bánh là như nào đây? Mở ra ném đi cũng không nhanh được như vậy, hơn nữa nhiều thứ thế này đều chạy đi đâu, gầy như vậy thật sự ăn được hết à?

Thần sắc Cố Chiêu chợt lóe.

Tên nhóc này rất thích đồ ngọt, ăn được rất nhiều, vả lại rõ ràng dưới tay không có người nào, lại có thể tra ra được rất nhiều thứ. Lúc ngủ đặc biệt thích cong người lại, còn không tự giác thích cào sô pha… Anh biết những thói quen nhỏ đó không chứng tỏ được gì, nhưng tên của anh trong điện thoại đối phương lại bị đổi thành ‘Người nuôi mèo’, mà ngày hôm qua, đối phương còn tỏ thái độ muốn cho anh nuôi.

Lúc đó, Diệp Bạch nói với vẻ mặt đương nhiên.

“Lần này là nhờ có tôi.” Diệp đại miêu nghĩ ra một biện pháp tuyệt hảo để ở lại bên người Cố Chiêu, hắn nói thế này: “Làm ân nhân của anh, anh phải chịu trách nhiệm nuôi tôi.”

Như vậy cũng không phải là hắn mặt dày mày dạn bấu víu lấy người ta không buông, mà là hào phóng cho đối phương cơ hội báo ân.

Diệp đại tiên cảm giác mình rất thông minh, nhưng căn bản không biết đối với Cố Chiêu hắn chỉ là đang bán ngu, hoàn toàn không có khôn khéo như ở bên ngoài. Bởi vậy, một đời trước còn có thể nói là bị một câu ‘Không phải người’ của Dương Siêu bán, lần này lại tự mình triệt triệt để để bán bản thân đi không hề dư thừa chút nào.

Có một số việc là không thể không hoài nghi.

Hơn nữa trong điện thoại của con mèo nào đó còn có một tấm ảnh chụp Cố Chiêu tương đối rõ ràng, đó là lúc ấy Diệp Bạch tạo ra từ trong đầu để cho Mục Uyển xem, nhưng Cố Chiêu nhớ rất rõ ràng… Thời gian đó, bối cảnh đó, anh rõ ràng không bị người chụp được, cũng không cảm thấy đèn flash, cho nên cũng thành một bằng chứng quan trọng.

Khâu Tử Húc đương nhiên không biết những việc này, anh ta chỉ ngạc nhiên không kềm chế được.

“Rốt cuộc cậu tìm được cậu bạn trai này thế nào.”

Không biết lần thứ bao nhiêu anh ta hỏi Cố Chiêu câu này, “Nói cho tôi biết tôi cũng không đoạt với cậu, nhiều nhất cũng đi tìm một người, cơ mà là nữ tính, ngẫm lại tôi vẫn thích thân thể mềm mại của con gái hơn.”

Cố Chiêu: “…”

Anh nghĩ đến hình ảnh bạn tốt ôm một con mèo cái, cảm thấy quá đẹp làm cho người ta không đành lòng nhìn kỹ.

Chương 29

Hai người Cố Chiêu và Diệp Bạch cứ như vậy tiến đến với nhau, ông chủ Cố mới đầu cảm giác mình cũng chỉ nhìn đối phương nhiều một chút, dù sao đó cũng là một người mang hoa đi mộ viên thăm mẹ. Sau đó… một ngày nào đó anh xảy ra tai nạn xe cộ, thiếu niên này giúp anh ổn định tình thế, tiếp đó ở gần nhà anh như lẽ đương nhiên.

Thái độ của đối phương quá mức tự nhiên, làm cho anh hoàn toàn không có ý tưởng mình nên phản đối.

Không đúng! ! !

Cố Chiêu lắc lắc đầu, đổi lại người khác cho dù làm được những điều này, anh cũng sẽ không thỏa hiệp. Trước kia cũng không phải không có người chụp ảnh anh, thầm mến anh, thổ lộ với anh, nhưng hoàn toàn không có cái loại cảm giác mừng thầm này. Cuối cùng anh suýt nữa cho rằng mình quá mức nông cạn, bởi vì giá trị nhan sắc của thiếu niên quá cao mới đặc biệt nhìn với con mắt khác.

Nhưng… người đều biến thành mèo rồi, anh vẫn không có ý nghĩ đuổi đi.

Thôi, cứ như vậy đi!

Sự nghiệp của Diệp Bạch đã cất bước, thỉnh thoảng đi ra ngoài uống trà với Lâm Dịch, phần lớn thời gian vẫn làm ổ ở nơi của Cố Chiêu. Vẫn duy trì thói quen mỗi tháng đi thăm Mục Uyển một lần của nguyên chủ, khác biệt chính là hắn sẽ mang theo Cố Chiêu. Người phụ nữ đó vẫn dịu dàng tươi đẹp như vậy, có thể thông qua Diệp Bạch nói chuyện với con trai khiến toàn thân bà đều không ngăn được toát ra cảm giác hạnh phúc.

Chuyện lúc trước Cố Chiêu bị tai nạn xe cộ, đương nhiên không được đề cập tới.

Đây cũng là nguyên nhân Diệp đại miêu lúc trước tình nguyện tìm quỷ bị đụng chết hoá trang hỗ trợ, cũng không muốn đi mời Mục Uyển. Hiệu quả tất nhiên sẽ rất tốt, nhưng việc này chắc chắn sẽ làm bà càng thêm lo lắng cho con của mình, cũng sẽ rời khỏi nơi thanh tịnh này. Cho nên Diệp Bạch tình nguyện phiền toái một chút, cũng không muốn quấy rầy cuộc sống an ổn yên tĩnh của đối phương.

Dù sao, quỷ rời khỏi nơi mình sinh ra ý thức quá xa sẽ không có lợi.

Thành phố C ở thế giới này có chút tương tự với thế giới kia, thậm chí ba gian cửa hàng mặt tiền mà một đời trước Diệp Bạch vừa ý cũng vẫn nguyên tại chỗ, hắn đi tìm ông chủ thương lượng mua lại, toàn bộ dùng để mở cửa hàng bán hoa.

Bảo vật trấn giữ cửa hàng là một bó hoa hồng màu lam, nở ra vô cùng diễm lệ.

Còn nhớ một đời trước ba gian cửa hàng này cuối cùng cũng vào trong tay hắn, cũng không phải bởi vì ông chủ sau nó đột nhiên nói muốn bán, mà là hắn phát hiện chủ cửa hàng chính là Cố Chiêu. Đối phương nói đó là nơi mà mẹ anh năm đó nhìn trúng, sau này cho anh làm quà tặng, mãi đến cuối cùng toàn bộ sản nghiệp của anh đều quyên góp ra ngoài, lại chỉ để ba gian cửa hàng mặt tiền kia cho con trai của Cố Ngữ.

Cho nên đời này Diệp Bạch vẫn mua lại.

Mục Uyển thích hoa hồng màu lam, cũng thích hoa, nên hắn mở ra ba gian cửa hàng bán hoa.

Những ngày sau này nhàn nhã mà vui mừng, trên mạng fans Diệp Bạch vẫn rất nhiều, nếu không phải bởi vì lúc trước xoay chuyển quy tắc ngầm, thì là bởi vì một việc mà sau này hắn làm. Diệp Bạch vẫn giống như đời trước giúp đỡ cô nhi viện, phát triển sự nghiệp từ thiện của hắn, khác biệt chính là lần này còn thêm Cố Chiêu.

Bọn họ không thu lưu cô nhi, hoặc là đi đẻ thay lấy một đứa, mà là lựa chọn giúp đỡ càng nhiều cô nhi hơn.

Về phần vấn đề lúc tuổi già, cho dù Cố Chiêu thực sự có một ngày sẽ biến thành lão hồ đồ, Diệp đại tiên cũng hoàn toàn có thể ‘gắng gượng’ chăm sóc anh, dù sao hắn là hồn tiên, dù thân thể trở nên già nua, cũng sẽ không thật sự hồ đồ. Cho nên thay vì nhận nuôi một đứa trẻ truyền của cải xuống, không bằng dùng những thứ này đi giúp đỡ càng nhiều trẻ em hơn.

Sự tích này khiến rất nhiều người càng thêm thích hắn.

Đối với anh em Thẩm Kỳ lúc trước muốn quy tắc ngầm hắn cũng càng thêm chán ghét, bình thường đều phải nói ra mấy câu lên án, chẳng qua được cường điệu nhắc đến vẫn là Thẩm Kỳ tâm cơ thâm trầm.

Hiện tại Thẩm Kỳ sống tương đối thê thảm.

Lại nói anh ta được xem là người có năng lực, đầy đủ lực nhẫn nại, nếu dưới tình huống bình thường dù mất nhà họ Thẩm trợ lực, muốn leo ra khỏi hố sâu cũng không tính là quá khó khăn. Nhưng hỏng nỗi là có việc quy tắc ngầm trước đó phá hủy, dân chúng cảm thấy anh ta tâm cơ thâm trầm, nên có rất nhiều thương gia vừa ý năng lực của anh ta cũng không dám dùng.

Hơn nữa đối phương dù sao cũng lo lắng, vạn nhất thu giúp xong lại bị cắn lại một cái thì phải làm sao.

Bởi vậy càng sống càng vô lực.

Lúc đầu còn có thể tìm được công tác thỏa đáng, sau đó thì chỉ có thể đi công trường chuyển gạch, nhưng thân thể của anh ta luôn được chiều chuộng, làm việc này đương nhiên kém hơn những dân công đào đất kiếm thức ăn. Dần dần thân thể càng ngày càng kém, người cũng không còn xuân phong đắc ý như trước kia, chỉ có thể hao mòn chính mình trong năm tháng, trở nên càng ngày càng thảm.

Anh ta vẫn cảm thấy là có người nhằm vào anh ta, xác thực cũng không phải là nghĩ nhiều.

Diệp Bạch và Lâm Dịch đương nhiên không có thời gian rỗi, bọn họ biết người ta đã không còn có năng lực hại bọn họ là đủ rồi, người nhằm vào anh ta là tổng giám đốc lúc trước của Tinh Huy. Lúc đó bởi vì tư tâm của Thẩm Kỳ, làm hại đứa con út càng ngày càng không nên thân không nói, còn để cho ông trong sự kiện lần đó bị một cổ đông kéo xuống ngựa.

Nói cha Thẩm không oán là không thể, tự nhiên không có khả năng nhìn thấy Thẩm kỳ càng sống càng tốt.

Mà cậu em trai Thẩm Huy, đã không có gia thế kiêu ngạo hơn người, trong nhà lại vẫn có chút tài sản nhỏ. Hơn nữa trải qua chuyện lần đó, ngược lại hiểu ra rất nhiều lí lẽ, tuy rằng không có khả năng thay đổi thành tinh anh, nhưng cũng không hồ đồ như lúc trước. Dưới sự dạy dỗ cẩn thận của cha Thẩm, coi như là ông chủ nhỏ, mặc dù không đủ giàu có, nhưng vẫn mạnh hơn Thẩm Kỳ nhiều.

Chúng tiên trên trời nhìn thấy kết cục này, cùng lắc đầu cảm khái thật sự không giống.

Ngoảnh lại nhìn cảnh tượng bạn tiên nào đó lúc trước hạ phàm, bởi vì không có ảnh chụp mà bị Mục Uyển vội vã muốn nhìn Cố Chiêu giữ lại, cho nên tự nhiên không bị Cố Chiêu và Khâu Tử Húc phát hiện. Tuy sau đó Lâm Dịch phát weibo được Khâu đại thiếu gia chú ý tới, nhưng đúng lúc Cố Chiêu xảy ra tai nạn xe cộ, nên không có tâm tư quản một nghệ sĩ coi như là thuận mắt này.

Mà bạn tiên và Lâm Dịch thiếu trợ lực, hai người cũng không phải người có thể gánh vác mọi chuyện, sự tình bị xử lý vô cùng rối loạn.

Đương nhiên lúc đầu cũng không tệ lắm.

Bạn tiên và Lâm Dịch hẹn Thẩm Huy ra biểu lộ không muốn nhận quy tắc ngầm, cũng không có ý muốn vào giới giải trí, xin đối phương rộng lòng giúp đỡ. Nhị thế tổ Thẩm Huy là nhị thế tổ, nhưng rốt cuộc vẫn chú ý đến việc anh tình tôi nguyện, thấy bọn họ nói như vậy cũng không khó xử, trở lại nói với anh cả nhà mình.

Sau đó thì lại nhìn trúng một cô gái khác, tâm tư vòng vo, hoàn toàn quên mất bạn tiên.

Sự tình vốn nên chấm dứt ở đây, nhưng cố tình không đúng ý Thẩm Kỳ, anh ta một lòng muốn đưa em trai mình đi lên một con đường như vậy, sao có thể dễ dàng từ bỏ ý đồ. Vì thế anh ta hoặc là không làm, đã làm thì làm cho xong, nên đã cho người ta thiết kế bạn tiên đi quán bar, lại tìm người đến diễn. Mưu cầu muốn cho em trai nhà mình phát hiện, cậu trai này rõ ràng là đang dục cự hoàn nghênh với mình, giả bộ vẻ mặt đơn thuần, sau lưng lại vô cùng phóng đãng.

Lại không nghĩ rằng ngày ấy Thẩm Huy bởi vì có việc không tới, người phát hiện bạn tiên biến thành Cố Linh.

Cô nàng vừa gặp đã yêu.

Sau đó là một loạt dây dưa không rõ, bán tiên tất nhiên là không muốn, nhưng hắn hoàn toàn không ngăn cản được Cố Linh. Trong lúc Cố Chiêu tỉnh lại, sau đó sinh ý càng làm càng lớn, một nhà Cố Như Hưng lại nổi lên ý xấu.

Lần này bọn họ bị bắt được nhược điểm.

Mấy người nhà họ Cố tự nhiên không biết, đó vốn là hố Cố Chiêu đào, ngược lại là hoài nghi có người mật báo. Bán tiên thường xuyên tiếp xúc với Cố Linh, lại thường đi thăm Mục Uyển tự nhiên thành đối tượng hoài nghi hàng đầu. Về sau tình huống càng lúc càng không tốt đã nhốt người lại, đối với việc này Cố Linh mặc dù biết người ta oan uổng, lại tư tâm không ngăn cản.

Cô ta muốn cho bán tiên một giáo huấn, để cho đối phương thuận theo cô ta, lại không ngờ không đợi cô ta làm gì, cả nhà họ Cố đều bị bắt vào ngục giam. Đáng thương bán tiên tự nhiên bị người quên mất, đợi đến khi Lâm Dịch phát hiện không phải người ta đi ra ngoài chơi mới đi tìm, giày vò một hồi người đã sớm chết.

Đói chết.

Mỗ đại tiên nhìn bạn tiên làm ổ ở bên cạnh mình, nhịn không được đau lòng đứa nhỏ này. Cảm giác đói chết tất nhiên khó chịu hơn một đao mất mạng rất nhiều, mặc dù tốt hơn Tưởng Tuyên bị cắt miếng trong viện nghiên cứu không chỉ một chút, nhưng vẫn phải nhịn vài ngày như vậy. Cho tới bây giờ, tiểu tử này trước kia cũng không coi nặng việc ăn uống còn thường xuyên cầm đồ lấp đầy miệng.

Có điều nhìn kết cục của đám người Thẩm Kỳ dưới hạ giới, hắn có cảm giác như được trút giận.

Mới đầu Cố Như Hưng cùng với vợ bị bắt xong còn mạnh miệng, sau đó thì khai ra toàn bộ, còn thừa dịp hắt hết nước bẩn lên người đối phương, muốn tội danh trên người mình giảm nhẹ một chút. Làm vậy chẳng những không có lợi, ngược lại còn khiến cảnh sát tra ra mấy vụ án khác, bởi vậy cả hai đều bị phán quyết vô hạn, kiếp sau chỉ có thể ở trong ngục.

Sống trong ngục giam cũng không dễ chịu.

Chỗ Cố phu nhân còn đỡ, Cố Như Hưng ở cùng một phòng với một tên hung ác.

Cuộc đời này đối phương hận nhất là đàn ông ngoại tình, lúc ấy vào tù cũng là bởi vì phế bỏ con rể đi tìm tiểu tam, hiện nhìn thấy Cố Như Hưng không chỉ ngoại tình còn hại chết vợ trước, sao có thể bỏ qua. Mặc dù nói có nhân viên cảnh sát đang nhìn, nhưng ở nơi nhân viên cảnh sát nhìn không tới, góc chết của máy giám thị, phương pháp hành hạ người của đám lọc lõi ở ngục giam này rất nhiều.

Về hai người Cố Viễn và Cố Linh.

Khi Mục Uyển xảy ra sự cố một người tám tuổi, một người còn ở trong bụng chưa sinh ra, hiển nhiên không có quan hệ gì. Mặc dù nói sau đó có tham dự vụ án của Cố Chiêu, nhưng dù sao người không chết, bởi vậy giam vài năm là được thả ra. Nhưng chỉ vài năm sau thế giới đã khác với mấy năm trước, hai anh em cũng phải thích ứng một lúc.

Cố Linh vào tù khi mới vừa thi lên đại học, lúc đi ra cũng đã tầm tuổi tốt nghiệp đại học.

Trường đại học năm đó đương nhiên không có khả năng thu cô ta.

Niên đại này sinh viên có mặt khắp nơi, cô ta mới có kiến thức trung học, lại không có tay nghề, căn bản không tìm được một công việc tốt. Mà Cố Viễn lại đã ngoài ba mươi, trước kia học quản lý công ty hoàn toàn không dùng được, thứ khác anh ta lại không hiểu, trong lúc nhất thời công việc cũng thành vấn đề lớn nhất.

Trước kia luôn có bạn bè mời ăn cơm, hiện tại muốn mời lại không ai đến.

Hai anh em từng nghĩ tới việc muốn trở về tìm Cố Chiêu, dù sao năm đó bọn họ đều có thể mặt dày mày dạn nuốt tài sản của người ta, hiện giờ sắp sống không nổi nữa nào cần giữ thể diện. Nhưng bọn họ căn bản không tìm thấy người, tiếp tân không truyền lời cho bọn họ, bảo vệ trị an sẽ đuổi bọn họ đi, dù chắn ở cửa công ty cũng không phân rõ đâu là xe của đối phương.

Cố Chiêu thói quen không lộ mặt, lại thường xuyên có ông chủ khác lại đây bàn luận, bọn họ căn bản không biết nên cản xe nào.

Dưới loại tình huống này, Cố Linh bị Cố Viễn bán.

Có khắc khẩu nguyền rủa kịch liệt nữa cũng không thay đổi được kết quả, hơn nữa việc này khiến cho bọn họ ăn được bữa cơm no đầu tiên từ lúc ra tù tới nay, sau đó Cố Linh liền trầm mặc. Đại tiểu thư nhà họ Cố ăn trên ngồi trước trước kia, đã cúi xuống cái đầu cao ngạo, đi vào nơi làng chơi mà lúc trước cô ta xem thường nhất. Có đôi khi cô ta cũng sẽ hối hận, nếu lúc ấy không đi tự thú…

Cha mẹ sẽ không ngồi tù, có phải cô ta cũng sẽ không thảm như vậy không!

Mà hoàn toàn khác với bọn họ, Cố Chiêu và Diệp Bạch sống tương đối thoải mái, hai người thỉnh thoảng sẽ lấy thân phận doanh nhân thành công, nhà từ thiện nhận phỏng vấn ở trên TV. Mà có đôi khi người chủ trì cũng sẽ bát quái hỏi một ít chuyện giữa đôi chồng chồng này, dù sao cũng có không ít fans vẫn rất thích xem điều này.

Cố Linh có đôi khi sẽ ở trong phòng của khách sạn nhìn thấy những điều đó trên TV.

Một ngày này, cô ta tắm rửa xong đi ra, thì thấy gã đàn ông mướn phòng đang chăm chú xem màn ảnh ti vi, được chiếu bên trên chính là tin tức phỏng vấn của Cố Chiêu và Diệp Bạch.

Người chủ trì đang hỏi: “Các anh năm đó là ai theo đuổi ai trước, hoặc là nhất kiến chung tình?”

Diệp Bạch cầm lấy microphone, thản nhiên tuyên bố, “Đương nhiên là anh ấy theo đuổi tôi trước.” Người này ở trong lễ đính hôn của Cố Ngữ hôn hắn, sau đó đối với hắn… cũng không biết là trước kia thừa dịp hắn không hiểu chiếm bao nhiêu tiện nghi, đương nhiên là đối phương theo đuổi hắn trước.

Cố Chiêu: “…”

Rõ ràng là sau khi anh bị tai nạn xe cộ tỉnh lại thì phát hiện trên giường mình có thêm một người, hơn nữa lúc trước người này còn lặng yên góp nhặt nhiều tài liệu của anh như thế, sao hiện tại sự thật lại biến thành như vậy?

Chẳng qua nhìn dáng vẻ người yêu ngẩng đầu vẻ mặt đắc ý…

Ông chủ Cố cầm lấy microphone thừa nhận: “Ừ, là tôi nhìn trúng em ấy trước.”

_________________________________

[1] Tiểu thị dân (小市民) là từ dùng để chỉ những người thuộc tầng lớp không giàu có nhưng cũng không quá nghèo khó, nói nôm na thì đó là tầng lớp tiểu tư sản như ở VN mình gọi thời xưa. Nhưng từ “tiểu thị dân” ở TQ hiện tại thường được dùng để chỉ một loại tư tưởng và thái độ sống của một tầng lớp người lấy bản thân làm trụ cột, thường ích kỷ và bo bo giữ mình, tham cái lợi trước mắt, tính toán chi li, lòng ghen tị cao, tâm hư vinh lớn, thường đúng núi này trông núi nọ và hay tin tưởng vào những lời đồn đãi thất thiệt. (Nguồn: https://noirgladia.wordpress.com/2016/02/21/mlqa-chuong-3/ )

_____________________________________

Giời ạ, hôm nọ nghịch ngu QT cái lỗi mọe chương trình luôn QAQ tải mấy bản QT về dùng mà ứ thích bằng cái cũ, tại dùng quen rồi ý OTL~

Lại nói, mọi người đọc truyện thấy có lỗi mà không thấy khó chịu à? ._.
Tui mắc 1 cái bệnh rất chi là thần kỳ nhé =)) Ví dụ đang edit 1 câu nào đó, bằng cách thần kỳ nào đó tự dưng quên phéng mất nửa câu trước nhảy qua edit luôn nửa câu sau, nên tui toàn bị edit rớt chữ thôi =)) Thỉnh thoảng tui vẫn lên soát lại lỗi các thứ các thứ, cơ mà thề là tui soát bao nhiêu lần nó vẫn có lỗi, lại chẳng hiểu bằng cách thần kỳ nào đó mà nó cứ thoát khỏi đôi mắt cận của tui .-.

Advertisements

13 thoughts on “Miêu sinh doanh gia ~ Chương 25-29

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s