Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 6

Chương 6
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

“Khụ khụ khụ… Tâm Nhi, em nhắm mắt lại đi, anh muốn thay quần áo.”

“Không cần phiền toái như vậy, em ra ngoài chờ các anh là được!”

Trần Tâm nói xong, liền bước ra bên ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

“Hệ thống, hiện tại tôi có thể mua đồ không?”

“╮[╯▽╰]╭ cô muốn mua đồ, có thể mua. Hiện tại thương trường đang làm một hoạt động: Mua thuốc đã gặp qua là không quên được + quản lý tài chính chỉ cần 250 tích phân là được, cô cần không?”

“Tôi hình như không có tích phân, mua như thế nào.”

“Nhân loại ngu xuẩn, bản hệ thống nói cho cô biết là vì cái gì này. Bởi vì người chơi mới có thể nợ tích phân nha, đến sau tình tiết vở kịch kết thúc thì có thể khấu trừ phần tích phân mà người chơi đã nợ là được, muốn mua không?”

“Mua.” Đã gặp qua là không quên được cùng với quản lý tài chính vừa vặn là hai thứ mà bản thân cần, để bảo trì Trần gia không phá sản, nhất định phải có năng lực quản lý công ty.

“Đinh đinh, chúc mừng người chơi Trần Tâm đã thành công mua một gói hoạt động, nợ 250 tích phân.”

“250, cậu mới là 250.” Trần Tâm nghĩ thầm trong lòng, nhắm mắt lại, dụng tâm cảm giác sự tồn tại xung quanh, nhìn đến vài cái ô vuông trên không, thấy ở trong cái thứ nhất, có hai viên thuốc.

Vươn tay qua lấy ra, rồi trực tiếp nuốt vào.

“Đinh đinh, ăn đã gặp qua là không quên được, đạt được trí lực +100.”

“Đinh đinh, ăn quản lý tài chính, đạt được tinh thần lực +100.”

“Đinh đinh, thuộc tính của người chơi chính thức mở ra, có thể tùy thời xem xét.”

Cái ‘thuộc tính’ này là cái gì, trong lòng Trần Tâm hiện lên một sự nghi hoặc.

“Xem xét thuộc tính.”

Người chơi có số thứ tự 001

Người sử dụng hệ thống: Trần Tâm

Thân phận trước mắt: Tiểu công chúa Trần gia

Giới tính: Nữ

Nghề nghiệp: không có

Kỹ năng: Chưa mở ra [tạm thời chưa học được]

Trí lực: 100 [cấp cao nhất 200]

Tinh thần lực: 100 [không giới hạn cấp độ]

Mỹ mạo: 60 [cấp cao nhất 200]

Thể lực: 20 [không giới hạn cấp độ]

Mức độ hoàn thành nhiệm vụ: Sân trường hệ liệt: 15%

Tích phân: không

“Hệ thống, xin hỏi có biện pháp gì có thể nhanh chóng vượt qua một tuần tập huấn quân sự.”

“Người chơi nhân loại Trần Tâm ngu xuẩn, cô đang muốn cho tình tiết vở kịch nhanh hơn à? Đáng tiếc, tôi chỉ có thể nói cho cô là không được. Đúng rồi, miễn phí nói cho cô một tin tức đó chính là sẽ không có mấy người chân chính tham gia tập huấn quân sự, khi cô tham gia thì ngược lại cần cẩn thận kẻo người khác hoài nghi cô.”

“Tâm Nhi, chúng ta đi trước thôi!” Cửa bỗng nhiên được mở ra, Trần Triết đi trước một bước mở miệng nói.

“Được.”

Trần Tâm đi đến bên cạnh Trần Triết, ôm lấy cánh tay anh.

Mọi người đi đến sân thể dục, đại đa số những người khác đều đã đến, chờ hiệu trưởng bên trên bắt đầu đọc lời tuyên bố hoan nghênh.

“Hiệu trưởng lúc nào cũng dong dài như thế, tớ không nghe nữa. Các cậu ai còn muốn nghe?”

“Lăng Ngạo, tại sao anh lại đứng ở đằng sau tôi nói chuyện.” Trần Tâm cảm thấy lông tơ trên lỗ tai của bản thân ngưa ngứa.

Trần Triết nghe Trần Tâm nói vậy, vốn đang lôi kéo bàn tay nhỏ bé của Trần Tâm, lập tức đem tay đặt ở trên thắt lưng Trần Tâm, trừng mắt nhìn Lăng Ngạo.

“Tớ cũng không muốn nghe, các cậu ai nghe thì nghe. Tớ đi đây, đi phòng game một chuyến chơi trò chơi.”

“Tớ đi luyện tập piano.”

“Anh Triết, em cũng không muốn nghe. Nếu không anh đưa em về nhà đi, ngày mai chúng ta trực tiếp không cần tới tập huấn quân sự, đi công viên vui chơi thế nào?”

“Được, ngày mai anh tới đón em.”

“Nhóc con, vì sao em lại trở nên thích chơi như vậy.”

“Anh quản nhiều chuyện quá đấy.”

“Đinh đinh, nam chủ Lăng Ngạo độ ngược +10 [độ ngược 30] độ hảo cảm +10 [độ hảo cảm 60].”

“Đinh đinh, nam chủ Thượng Quan Lãnh độ ngược +10 [độ ngược 45].

Buổi sáng hôm sau, Trần Tâm lại cự tuyệt gọi Trần Triết tới đón mình, bởi vì cô bỗng nhiên nhớ đến một tình tiết của vở kịch. Đó chính là ngày tập huấn quân sự đầu tiên, lúc Cung Vũ từ trong phòng game đi ra bị một đám côn đồ chặn lại, nữ chủ Ngải Tiểu Nhạc vừa vặn đúng lúc đó đã cứu hắn, khiến cho cảm tình giữa bọn họ nảy sinh.

Sao cô có thể bỏ qua tình tiết này được? Nếu nữ chủ không có nhóm nam chủ giúp, làm sao có được vầng sáng của nữ chủ.

Học viện quý tộc Phong Vân nằm bên cạnh một ngõ nhỏ, Trần Tâm dựa lưng vào vách tường chờ đợi kịch tình bắt đầu, thuận tiện cầm điện thoại ra bắt đầu chơi đấu địa chủ.

“Người chơi nhân loại ngu xuẩn, cô hiện tại làm ra hành vi đáng khinh bậc này, ý muốn làm gì vậy?”.

“Hệ thống quân, tôi có thể phiền toái cậu lần sau đi ra thì nói một tiếng được không. Cậu bỗng nhiên lập tức nhảy ra như vậy, cậu có phải tính hù chết tôi không?”

“Đinh đinh, cảnh cáo người chơi nhân loại Trần Tâm, xin đừng tùy tiện cảnh cáo hệ thống, cám ơn hợp tác.”

Trần Tâm lại một lần nữa cảm giác được trên đầu mình có một đàn quạ đen bay qua, hệ thống quân này lại bắt đầu tinh phân rồi.

Trần Tâm cố gắng bình phục một chút các loại bất mãn buồn bực trong lòng xong, mới tức giận nói với nó: “Hệ thống quân, chẳng lẽ cậu chưa thấy qua nguyên tác à? Không biết đợi một hồi nữa sẽ phát sinh một chuyện là bước ngoặt cho tình cảm giữa nữ chủ và nam chủ Cung Vũ sao?”.

“A, cô nói cái việc Ngải Tiểu Nhạc kia cứu Cung Vũ ra từ trong một đám lưu manh? Việc này thì tôi biết, nhưng hiện tại cô đang làm gì đây? Chơi đấu địa chủ! Cô biểu hiện ra một chút thái độ được không.”

“Đấu địa chủ thì thế nào, thái độ của tôi không phải là rất tốt sao? Cậu xem, khi tôi vừa nghĩ đến sự tình thúc đẩy tình cảm của nữ chủ và nam chủ Cung Vũ thăng tiến, tôi làm sao có thể trơ mắt nhìn nó phát sinh chứ?”

“Nhưng người chơi nhân loại Trần Tâm ngu xuẩn, cô có phải đã quên một việc, đó chính là trước mắt thể lực của cô là 50 hay không, thân mình cô cũng không có kỹ năng đánh nhau phòng thân gì. Xin hỏi, cô thật sự không phải là đang tìm đường chết à?” Hệ thống quân lại lập tức tinh phân, đả kích Trần Tâm.

Trần Tâm cười nhẹ: “Tôi đương nhiên không phải đi làm anh hùng, cũng sẽ không ngốc đến mức đi chịu chết đâu. Chính mình nặng mấy cân mấy lượng tôi rất rõ ràng, tôi có kế hoạch của mình, đến thời điểm đó cậu chỉ việc ở một bên xem diễn là tốt rồi. Kìa, cậu xem bọn họ sắp tới rồi. Đều tại cậu, bàn đấu địa chủ này tôi lại thua nữa.”

“Đứng lại, không được chạy, mau đuổi theo!” Một trận thanh âm huyên náo vang lên.

Cung Vũ nghiêng ngả lảo đảo chạy về phía Trần Tâm, theo sát phía sau hắn là một đám lưu manh. Được nửa đường, hắn bị đuổi kịp, bị vây lại đẩy ngã xuống trên mặt đất quần ẩu.

“Chậc chậc, thật đúng là thảm! ╮[╯▽╰]╭ người chơi nhân loại Trần Tâm, cô còn không ra tay!” Thanh âm không hề đồng tình của hệ thống quân vang lên.

“Còn chưa đến lúc, hiện tại tôi đi lên không phải là lãng phí vô ích cơ hội này hay sao?” Trần Tâm nhìn thời gian một chút, thản nhiên nói.

“Cô thật đúng là ác, chỉ nhìn như thế?”

Trần Tâm trợn trắng mắt: “Này, hệ thống quân, sao cậu lại trở thành người có tâm đồng tình dạt dào như thế vậy! Hay là, tôi đoán cậu phải chăng cũng có tư tưởng của nhân loại!”

“Bản hệ thống ngẫu nhiên cũng sẽ có lúc mềm lòng! ╮[╯▽╰]╭”.

Trần Tâm nghe vậy thật sự là có chút chịu không nổi, nghe thấy thanh âm của nó cợt nhả như thế, cô lại theo bản năng muốn điên cuồng đánh nó một trận. Không biết vì sao, cô vậy mà có thể trong khoảng thời gian ngắn như thế đã tín nhiệm hệ thống. Lại nghĩ đến hệ thống này ban đầu còn uy hiếp bản thân mình làm nhiệm vụ? Nhưng hiện tại, mình lại như vầy…

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s