Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 7

Chương 7
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

“Đinh đinh, xin người chơi nhân loại Trần Tâm mau chóng trả lời vấn đề của hệ thống quân, không thì cô sẽ nhận được một lần trừng phạt công kích lôi điện, cám ơn hợp tác.”

Trần Tâm ngăn chặn loại xúc động này của bản thân, nhất định là ảo giác, tại sao vừa rồi cô có thể nghĩ như vậy? Vì vậy mở miệng giải thích nói: “Cậu không cảm thấy, xuất hiện đúng vào lúc anh ta sinh lòng tuyệt vọng, mới có thể thu được hiệu quả tốt nhất, khiến anh ta khắc ghi cả đời à?” Vừa dứt lời, Trần Tâm đã lao ra ngoài.

“Dừng tay!” Trần Tâm quát một tiếng chính khí mười phần bảo bọn họ ngưng lại. Lại mở miệng nói: “Đường đường đại thiếu gia Cung gia bị một đám côn đồ chặn đánh tại ngõ nhỏ này, buồn cười là ai cho mấy người mượn lá gan đó.”

Mấy người dừng lại chỉ nhìn thấy một cô gái nhỏ bé yếu ớt như vậy, không khỏi hai mặt nhìn nhau.

“Ha ha, em gái nhỏ, anh khuyên em gái không nên quản nhiều chuyện như vậy, nhanh đi đi!”

“Đúng thế, đúng thế! Đến từ đâu thì trở về đó đi, miễn cho màn máu tanh này làm em sợ hãi! Người thừa kế của Cung gia thì thế nào, cũng không phải gia chủ kế nhiệm chân chính của Cung gia.”

Trần Tâm cũng không thèm để ý tới bọn họ, cô nhanh chóng đi đến trước mặt Cung Vũ, lo lắng nhìn hắn một cái, sau đó rất kiên quyết dùng thân thể chặn những người kia lại.

Tư thế của cô không thể nghi ngờ là đang nói cho bọn họ biết, chỉ cần có cô ở đây, thì tuyệt đối không cho phép bọn họ thương tổn Cung Vũ.

Thiếu nữ rõ ràng rất sợ hãi, thân thể lạnh run, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Nhưng mà, ánh mắt của cô lại kiên định, không hề chùn bước như thế.

“Là ai? Giọng nói này lại quen tai như vậy.” Cung Vũ run rẩy mở đôi mắt bị đánh cho bầm tím, hắn muốn nhìn xem là ai vào thời khắc này lại tiến lên, lại sợ đó chỉ là ảo giác của bản thân mà thôi.

Lúc hắn cho rằng bản thân hôm nay nhất định sẽ bị đánh chết rất chật vật ở trong này, trong lòng sớm buông tha cho hi vọng, đột nhiên một tiếng nói thanh thúy nhu hòa xuyên vào trong lòng hắn. Như một dòng nước ấm, nháy mắt sưởi ấm toàn bộ sinh mệnh của hắn. Khi thấy rõ chủ nhân của giọng nói kia, tâm tình của hắn không thể ức chế tầng tầng chấn động.

“Là tiểu công chúa!”

“Đinh đinh, nam chủ Cung Vũ độ hảo cảm +20 [độ hảo cảm 80]”

“Yeah!” Nội tâm tiểu nhân của Trần Tâm đã sớm nở hoa, xoay vòng, nhưng mà trên mặt cô lại càng phát ra vẻ quyết tuyệt lạnh buốt thấu xương, thấy chết không sờn.

Cô là nhu nhược nhỏ xinh như vậy, thế nhưng lại hồ đồ che ở phía trước, dứt khoát ngăn cản bọn họ. Cô em gái nhỏ vẫn luôn đi theo sau hắn cãi nhau ầm ĩ, lập tức đã trở nên không còn ngây thơ nữa, mà trưởng thành rồi! Một khắc này, lòng của Cung Vũ mềm mại tột đỉnh, hắn không kìm lòng nổi thốt ra: “Tiểu công chúa, em đi mau, không cần lo cho anh! Em là tiểu công chúa độc nhất vô nhị của Trần gia, ai dám ngạo mạn đối với em.”

Anh không hi vọng em vì anh mà bị thương, một câu này hắn đặt ở trong lòng không nói ra ngoài miệng.

“Không anh Vũ, em không đi, em sẽ không bỏ lại mặc kệ anh! Trước đây, em nhớ rõ lúc năm người chúng ta đi chơi đùa giỡn, em té ngã, anh vì dỗ cho em vui vẻ mà không ngừng làm mặt xấu.”

Cung Vũ nhìn Trần Tâm trước mắt, bắp chân cô rõ ràng đều đang run rẩy, lại vẫn quật cường trả lời.

Bởi vì câu nói kia của cô, Cung Vũ có thể cảm giác toàn thân mình không kìm được mà rung động.

“Được rồi, dong dong dài dài với bọn họ làm gì? Muốn lưu luyến chia tay thì đến nơi khác đi, nhanh đem tiểu công chúa trong truyền thuyết này đi, chúng ta lên!”

Nói như thế, lập tức có người đi qua lôi kéo Trần Tâm.

Trần Tâm lại thật sự ngoan cố, vừa xô đẩy bọn họ, vừa bổ nhào vào người Cung Vũ, gắt gao ôm lấy hắn: “Không muốn!”

Mắt thấy những nắm đấm như mưa sắp rơi xuống trên người Trần Tâm, Cung Vũ quyết đoán ôm lấy thân hình nhỏ xinh của cô, lật người, dùng thân thể của mình ngăn cản thay cô.

“Sao em lại ngốc như thế, thật sự là nha đầu ngốc! Nhưng lại ngốc khiến cho bản thân anh đau lòng. Sớm biết thế này, gọi bảo tiêu đi cùng thì sẽ không phát sinh chuyện như vậy.”

“Đinh đinh, nam chủ Cung Vũ độ hảo cảm +15 [hảo cảm độ 95]”

Trần Tâm gắt gao chôn đầu mình ở trong lồng ngực Cung Vũ, tránh cho bản thân thật sự bật cười ra ngoài.

“Ái chà, người chơi mới thật sự là quá dễ dàng kiếm điểm hảo cảm! Dù sao thì ngược người ta cũng rất nhanh.”

Nhìn từ góc độ của Cung Vũ, sẽ cho rằng cô đang sợ hãi, hắn không khỏi xoa xoa mái tóc dài của Trần Tâm, càng dùng lực ôm chặt cô.

Ngược lại, đau đớn bọn họ lường trước lại không có, chỉ có từng tiếng kêu vô cùng thê thảm, Trần Tâm và Cung Vũ cùng nhau hướng bên ngoài nhìn lại.

Chỉ thấy nhóm côn đồ ngã trái ngã phải cuộn mình trên mặt đất, giống như đau khổ vô cùng. Người đứng đằng kia là một nữ sinh, tầm mắt cô ta thản nhiên quét đến bọn họ.

Cung Vũ đứng lên, nâng Trần Tâm dậy, hai người cùng nâng đỡ nhau đi tới chỗ cô ta.

“Ngải Tiểu Nhạc, lại là cô, cám ơn.” Cung Vũ đi đến bên cạnh Ngải Tiểu Nhạc, nói lời cảm ơn cô ta.

“Không cần, chỉ là thuận tiện mà thôi. Hai người còn không định đi à? Tập huấn quân sự sắp bắt đầu rồi.” Ngải Tiểu Nhạc không hề để ý nói.

Chỉ là, cô ta đem ánh mắt chuyển đến trên người Trần Tâm, mang theo chút bất thiện cùng chán ghét rõ rệt, thật không nghĩ đến cô cũng ở đây.

Trần Tâm chỉ nhíu mày, không để ý đến tầm mắt của Ngải Tiểu Nhạc. Những người này chính là do cậu của Ngải Tiểu Nhạc nhận tiền của cậu hai Cung Vũ, phái tới đánh Cung Vũ. Ngải Tiểu Nhạc không cẩn thận biết được, ngay lúc bọn họ xuất phát đã lập tức chạy qua đây mà không cảnh báo trước cho Cung Vũ có người muốn đánh hắn.

Cung Vũ rõ ràng cũng đã nhận ra bầu không khí không hài hòa giữa các cô, nếu không phải người trước mắt này vừa cứu bản thân, hắn đã sớm mắng rồi. Có ý tứ gì vậy, làm một bộ dáng vẻ khinh thường tiểu công chúa.

Nhìn dáng vẻ Trần Tâm châm chọc mình, ý tứ khinh thị khinh thường trong mắt Ngải Tiểu Nhạc càng đậm.

“Cảm ơn, bạn Ngải Tiểu Nhạc.” Xuất phát từ lễ phép, cho dù trong lòng bản thân chán ghét, Trần Tâm vẫn nói lời cảm ơn với Ngải Tiểu Nhạc.

Chỉ là, Ngả Tiểu Nhạc không thèm để ý đến cô, nhìn Cung Vũ nói: “Anh có muốn đi học cùng tôi không?”

Cung Vũ nhíu mày: “Không đi.”

Ngải Tiểu Nhạc không khỏi trào phúng cười, vẻ không vui trong mắt càng đậm.

Cô ta chán ghét nhất chính là loại đại tiểu thư nũng nịu, yếu ớt này, các cô có thể làm được gì, vì sao Thượng Quan Lãnh lại thích cô gái này? Đối với mình thì lại mang dáng vẻ muốn cô cút đi? Nghĩ đến đây, nghĩ đến thiếu chút nữa cô ta bị loại người mà bình thường cô ta chán ghét nhất này đánh bại, trong lòng cô ta đã không thể khống chế sinh ra một cỗ tức giận.

Vì vậy, Ngải Tiểu Nhạc hừ lạnh một tiếng, tức giận rời đi.

Có điều, Ngải Tiểu Nhạc đã quên một việc. Đó chính là mấy người bọn họ, đối với bạn học cùng lớp mới nhận thức được vài ngày sao có thể so được với tình cảm lớn lên từ nhỏ.

Trần Tâm thấy cô ta đã rời khỏi, vì thế cúi đầu, gần như sắp vùi xuống dưới đất luôn rồi.

Cung Vũ xoay người lại, nhìn thấy bộ dáng này của cô, rất lo lắng hỏi: “Em không có chuyện gì chứ, lúc nãy có bị thương không?”

Trần Tâm lắc lắc đầu, chán nản nói: “Em không sao.”

Sau đó, đột nhiên như nhớ tới cái gì, nhanh chóng ngẩng đầu lên. Chỉ là, động tác của cô quá nhanh, không chú ý tới Cung Vũ đang đứng gần cô, một tiếng “cốp” vang lên, đầu hai người đụng vào nhau.

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s