Miêu sinh doanh gia ~ Chương 36-39

Ý nghĩa của vai phụ trùng sinh
Chương 36

Tác giả: Trúc Diệc Tâm
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Trong nháy mắt đám người Thẩm Hạo đều bị thi thể ở ngoài phòng điều khiển chính chấn động, sau đó ngẫm lại biểu hiện lúc trước của Diệp Bạch ở phòng đối chiến ảo, lại cảm thấy kỳ thật hoàn toàn không cần kinh ngạc như vậy. Nhưng… “Quản chế đâu, đến xem xem.” Có người hưng phấn nói, “Làm sao bây giờ, một đánh năm đó, hơn nữa thoạt nhìn cậu ấy cũng không bị thương.”

Một người đàn ông mặc quân trang đứng ở phía sau mọi người cũng nói: “Nhìn xem cũng tốt.”

Vì thế một đám quân nhân chiến đấu xong không nghỉ ngơi chỉnh đốn, không tổng kết, trực tiếp chạy toàn bộ đến phòng giám sát nhìn xem chỗ hành lang kia đã xảy ra chuyện gì, nhanh chóng tua đến cuối.

Sau đó…

“Này… này… Nhanh đến vậy?” Có người cả kinh nói.

Lúc trước bọn họ còn đang tưởng tượng Diệp Bạch rốt cuộc phải xử lý lâu thế nào mới tiêu diệt hết, lại không ngờ thoạt nhìn còn đơn giản hơn giết gà, tới tới lui lui chỉ mất thời gian một phút đồng hồ, đã xong toàn bộ. Vì thế mọi người cảm thấy chưa đã ghiền phát lại băng, xem lại từ đầu một lần, tiếp lần thứ hai.

Đột nhiên có người nhắc tới: “Cái bánh ngọt kia… cậu nói có phải do cậu ta đặc biệt để ở nơi đó không.”

Mọi người nghĩ đến cái bánh ngọt lớn phát huy tác dụng vào thời khắc mấu chốt, sau đó tua lại, quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt trịnh trọng khi để bánh xuống của Diệp Bạch, dường như còn nhíu mày xác nhận phương vị. Mọi người tất nhiên sẽ không nghĩ tới đối phương là đang lo lắng qua lát nữa thì không thể ăn, chỉ cho rằng đây là kế sách tiên cơ liệu địch, quả thực đều cảm thấy thần.

Đặc biệt đến sau cùng, Diệp Bạch còn liếc mắt nhìn bánh ngọt một cái như có thâm ý khác, tự nhiên cũng bị mọi người coi thành bằng chứng.

Thẩm Hạo đứng ở phía trước nhất như có điều suy nghĩ, đời trước cũng xảy ra trận đánh này, thiếu niên đương nhiên là ở dưới sự giám thị của anh ta. Kết quả phòng điều khiển chính bị xâm lấn làm cho bọn họ vô cùng bị động, cuối cùng vẫn là Cố Chiêu bên kia phái người đến trợ giúp mới chuyển nguy thành an, thì ra… Sự tình có thể dễ dàng giải quyết như vậy.

Lúc ấy anh ta rốt cuộc đã bỏ lỡ bao nhiêu…

Khác biệt với mọi người chính là Andy núp ở phía sau, trước đó cậu ta được Thẩm Hạo mang lên cơ giáp nên không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng… dựa vào cái gì người này có thể chói mắt, được người tán thưởng như vậy.

Chứng kiến hình ảnh cuối cùng có một người chạy trốn, cậu ta giả bộ lơ đãng mở miệng nói: “Có thể đuổi theo mà!”

Đúng vậy.

Rõ ràng có thể đuổi theo lại không đuổi, đây là một điểm đáng ngờ rất lớn, vì sao người này không đuổi, chẳng lẽ không đành lòng hạ sát thủ đối với người của mình? Andy một lòng muốn bôi đen Diệp Bạch, lại chưa từng nghĩ kỹ mấu chốt trong đó, sau đó cậu ta phát hiện mình lại một lần nữa nhận lấy lễ rửa tội từ những ánh mắt không đồng ý, ngay cả mấy người trước đó vừa mới khôi phục hảo cảm với cậu ta cũng trầm mặc.

Thẩm Hạo lại càng thở dài một hơi.

Anh ta không thể không thừa nhận, Andy hiện tại kém nhiều năm sau quá nhiều, không có bình tĩnh cơ trí của khi đó, đối với rất nhiều thứ quả thực phải gọi là ngu ngốc.

Diệp Bạch đương nhiên có thể đuổi theo, nhưng cậu không đuổi là chính xác nhất.

An nguy của phòng điều khiển chính hiển nhiên quan trọng hơn tính mạng của người Liên bang kia, khi đó lựa chọn lưu lại hiển nhiên không hề sai. Tương phản nếu quả thật mưu cầu vui sướng nhất thời đuổi theo, thì rất có thể trúng kế điệu hổ ly sơn của quân địch, khiến người khác có cơ hội tới gần phòng điều khiển chính, ngược lại xâm nhập vào sẽ dẫn đến hậu quả khó có thể tưởng tượng.

Những điều đó các quân sĩ bên cạnh anh ta đều hiểu được, Andy lại không hề hiểu chút nào.

Đứng bên cạnh anh ta là một vị thanh niên cấp bậc trung tá, đối phương như có điều suy nghĩ liếc nhìn Andy một cái, không nhẹ không nặng nói: “Tướng quân lần này có điểm không hợp quy củ.”

Thẩm Hạo: “…”

Trong lòng anh ta rõ ràng đối phương đang suy nghĩ gì.

Andy là từ bên trong cơ giáp của anh ta đi ra, giờ phút này đứng ở chỗ đó lại có bộ dáng như vậy, hiển nhiên bị cho là anh ta thiên vị lưu lại. Dù sao người phía dưới của anh ta tuy không nói một đấu mười, nhưng cũng chưa từng xuất hiện nhược trí bực này. Anh ta có lòng phản bác, cuối cùng lại không nói gì, chỉ nhìn đối phương thở dài một hơi.

Tưởng Kỳ bên cạnh anh ta cũng cười cười, “Đây là em trai của binh lính đã bỏ mình trước đó, tướng quân vốn dự định mang theo, nhưng hiện tại xem ra thật sự không hợp với nơi này.”

Người đó gật đầu, trái lại không nói thêm gì nữa.

Tưởng Kỳ hiểu rõ trong lòng, người nọ là tâm phúc luôn rất được tín nhiệm bên cạnh Cố Chiêu, bởi vậy tuy chỉ là trung tá lại không e ngại tướng quân bọn họ, bởi vì tuy danh xưng như vậy nhưng trước mắt Thẩm Hạo cũng chỉ là thiếu tướng mà thôi. Hơn nữa lần này đối phương còn vừa khéo mang đến không ít người hỗ trợ, bọn họ cũng không tiện lên mặt quá mức.

Cho nên anh ta chỉ nói cười cho qua chuyện.

Tóm lại Andy này tuyệt đối không có khả năng tiếp tục ở lại đội thân vệ của bọn họ, trước mắt đương nhiên là cần đuổi về trường học trước, sau đó được an bài công tác ở chủ tinh hay là gì khác thì không rõ ràng.

Chuyện này vẫn phải do Thẩm Hạo làm chủ.

Tiếp sau là tổng kết cùng với sắp xếp sau cuộc chiến, trung tá tên Lâm Huy kia cũng không dẫn người rời đi, theo anh ta nói là muốn một đường hộ tống về chủ tinh, dường như là Cố Chiêu giao cho.

Thẩm Hạo rõ ràng.

Đời trước người này vẫn luôn cùng trở về chủ tinh với bọn họ, đời này anh ta xem ra cũng phải như thế. Nhất thời trên quân hạm nhiều thêm rất nhiều người, lúc ăn cơm Diệp Bạch không thể tìm bàn trống. Vì thế hắn chỉ có thể nhìn các bàn ngồi đầy chỗ, sau đó chạy đến cái bàn chỉ có một người, ngồi xuống trước mặt đối phương.

Lâm Huy: “…”

Lúc trước anh ta muốn gặp lại phát hiện đối phương luôn ở bên trong phòng, không nghĩ rằng ăn một bữa cơm có thể trùng hợp gặp được.

“Chào cậu.” Anh ta lễ phép lên tiếng chào hỏi với Diệp Bạch, “Tôi tên Lâm Huy, lệ thuộc dưới Cố Tướng quân, ngày hôm qua đối chiến với Liên bang đã đến hỗ trợ, sẽ cùng quay về chủ tinh với các cậu.”

Diệp Bạch trừng mắt nhìn.

Nghe thấy hai chữ Cố Chiêu, ánh mắt của hắn rõ ràng hòa hoãn không ít, hơn nữa thái độ đối phương rất tốt, hắn tự nhiên sẽ không gây khó dễ: “Chào anh, tôi là Diệp Bạch, ừm… trước mắt vẫn là bình dân.”

Lâm Huy cười cười, “Cậu rất lợi hại.”

“Đâu có.” Diệp Bạch khách khí nói: “Anh cũng không tồi.”

Bên này hai người trò chuyện với nhau hết sức vui vẻ, một người có lòng kết bạn, một người có ý khách sáo, lấy đề tài về Cố Chiêu triển khai thảo luận. Đương nhiên Diệp Bạch vừa nghe đã biết, khi nói chuyện Lâm Huy có điều giữ lại, nhắc tới đều là những việc nhỏ không nhẹ không nặng. Chẳng qua điều này cũng không quan trọng, dù sao chỉ cần về người nuôi mèo nhà hắn thì hắn đều thích nghe.

Đối với tình huống này, đám quân nhân chung quanh tập thể sợ ngây người.

Những người Lâm Huy mang đến thì không sao, bọn họ căn bản không biết Diệp Bạch, nhưng thuộc hạ của Thẩm Hạo lại khác. Những người này nhớ tới thái độ của Diệp Bạch đối với bọn họ… lãnh đạm, cao ngạo, không ai bì nổi. Móa, ai tới nói cho họ biết ánh mắt của bọn họ không xuất hiện ảo giác đi, hoặc là hiện tại họ đang nằm mơ chứ kỳ thật không phải là thực.

Trong đó có người nghĩ đến nguyên nhân, sợ là bởi vì lúc đầu thái độ của bọn họ không tốt.

Nếu Diệp Bạch mềm yếu một chút, căn bản sẽ không đạt được nhiều tôn trọng như vậy, trái lại có thể sẽ bị lời nói dối của Andy làm cho không trở mình được, cho nên đối phương chỉ có thể như thế. Mà trong đó cảm quan của Thẩm Hạo là mạnh nhất, bởi vì đời trước cái việc có thể đó đã thực sự phát sinh, cho nên anh ta cũng chỉ có thể cười khổ.

Sự thật quả thực cũng không khác biệt lắm.

Diệp Bạch đúng là có chút kiêu ngạo, nhưng hắn chưa từng xem thường người khác, hơn nữa cuộc sống hai đời khiến hắn không còn là con mèo tiên không biết đối nhân xử thế. Chỉ cần hắn nguyện ý, gần như có thể trò chuyện vô cùng vui vẻ với bất luận kẻ nào, đương nhiên những kẻ vốn mang ác niệm trong lòng giống như Andy thì vẫn quên đi, trừ phi Diệp đại miêu thực sự thay đổi đầu óc cho cậu ta.

Sở dĩ đối xử với thuộc hạ của Thẩm Hạo như vậy, cũng là bởi vì tình thế bắt buộc.

Không ở địa bàn của mình, không ai che chở, đối với chung quanh còn không hiểu rõ lắm, hắn cũng chỉ có thể dựng lên tường cao ở chung quanh mình, phòng bị trước những thứ loạn thất bát tao. Mà bây giờ đối xử với Lâm Huy đương nhiên khác biệt, Diệp Bạch dễ dàng nhìn ra đối phương vô cùng thưởng thức hắn, hơn nữa lại là thuộc hạ của Cố Chiêu, hắn tự nhiên sẽ không tiếp tục như thế.

Thái độ của hắn thay đổi rất rõ ràng, thế cho nên Lâm Huy nghe qua một ít lời đồn cũng phát giác.

“Cậu hình như đối với tôi đặc biệt thân thiện.” Anh ta cười suy đoán nói: “Là bởi vì tôi là thuộc hạ của Cố Tướng quân à, như vậy xem ra cậu dường như rất sùng bái anh ấy.”

Diệp Bạch: “…”

“Ai sùng bái anh ta.” Nào có con mèo nào sẽ sùng bái người nuôi mèo nhà mình, tuyệt đối không có khả năng.

Ngữ khí của hắn đột nhiên đẩy lên cao một chút, nghe rất giống giọng điệu của một vài cô gái nhỏ khi phản bác ‘Ai thích anh ta’, khiến Lâm Huy nhịn không được cười lên.

Sau đó anh ta dụ hỏi: “Vậy tại sao đối với tôi thân thiện như vậy.”

“…” Diệp Bạch dùng vẻ mặt nhìn đồ ngốc để nhìn anh ta: “Đây là phương thức giao tiếp bình thường, không phải anh đặc biệt thân thiện với tôi à, cười giống như hoa.”

Lâm Huy: “…”

Chung quanh có mấy quân nhân nhất thời không tốt, quả nhiên là bởi vì vấn đề thái độ lúc trước của bọn họ, đã nói trong nháy mắt làm sao người ta có thể biến hóa lớn như vậy.

Diệp Bạch và Lâm Huy nói chuyện tương đối vui vẻ.

Mấy ngày sau hai người cũng thường xuyên tụ họp lại tán gẫu, trong lúc đó Diệp Bạch nói chuyện vô cùng thỏa mãn, Lâm Huy lại tản mát ra một loại cảm giác bất đắc dĩ trong lòng. Anh ta thử hồi lâu, lại thủy chung không hỏi thăm ra lai lịch của thiếu niên này, phòng đến mức giọt nước không lọt, hoàn toàn không giống với biểu hiện lúc nói câu ‘Ai sùng bái anh ta’.

Nhớ tới thân thủ xuất sắc đầu óc tỉnh táo của thiếu niên trong quản chế, anh ta càng cảm thấy quả nhiên vẫn là sùng bái tướng quân nhà mình.

Sùng bái là tốt rồi.

Anh ta không hỏi ra được thì cùng lắm ném về, dù sao Cố Tướng quân luôn tài giỏi, thu phục thiếu niên như vậy chắc chắn không thành vấn đề. Vì thế lúc quân hạm đến nơi, sắp mỗi người một nẻo thì anh ta đột nhiên nói: “Có muốn gặp tướng quân của bọn tôi không.”

Diệp Bạch: “…”

Chữ muốn vừa mới chuẩn bị thốt ra thì hắn cảm thấy không đúng, bộ dáng hiện tại của Lâm Huy rõ ràng đã đoan chắc dáng vẻ của hắn, chắc chắc hắn nhất định là thiếu niên sùng bái Cố Chiêu, nhất định sẽ đáp ứng. Vì thế hắn dừng một chút, trừng mắt quyết định kiên quyết không thể nói, nhìn Lâm Huy mang vẻ mặt đắc ý nhíu mày hỏi:

“Anh ấy rất muốn gặp tôi?”

Nếu nói như vậy, hắn sẽ ‘gắng gượng’ đi gặp mặt một lần, thuận tiện nghĩ biện pháp cọ không đi.

Chương 37

Khoa học kỹ thuật phát triển mang đến thay đổi rất lớn, mấy ngàn năm còn lại hai loại làn xe chạy trên mặt đất dưới lòng đất, hiện tại ngay cả đường hầm không trung cũng nhìn thấy. Xe huyền phù thành phương tiện giao thông chủ yếu, phi thuyền thành phương tiện đi xa, khách du lịch cũng từ trong nước ngoại quốc phát triển tới ngoài không gian ngoài tinh cầu.

Mặc dù đã biết đến qua mạng Tinh, hiện tại tiếp xúc lên vẫn mới lạ không thôi.

Diệp Bạch đương nhiên không gặp được Cố Chiêu.

Không phải bởi vì phản ứng của hắn gần như khiến Lâm Huy kinh ngạc sau đó cười văng, mà là Cố Chiêu trước mắt không ở chủ tinh. Hoàng tử cũng không phải dễ làm, hơn nữa Cố Chiêu còn là một thượng tướng có quân công thật đánh trận thật. Cũng bởi vậy, thông thường dân chúng thích dùng hoàng tử đến gọi anh, mà cấp dưới cùng với rất nhiều người trong quân lại càng thích gọi anh là Cố Tướng quân.

Diệp Bạch và Lâm Huy để lại số liên lạc của nhau.

Có thể dễ dàng biết được, người tâm phúc bên cạnh Cố Chiêu đây rất coi trọng năng lực của mình, muốn đưa người qua. Ngày đó khi Diệp Bạch hỏi ra câu kia Lâm Huy suýt nữa cười đến co rút, cho dù anh ta đã rất chịu đựng, ý cười nơi đáy mắt vẫn không giấu được. Diệp đại miêu chợt nghe đối phương nói: “Gần đây Cố Tướng quân tương đối bận, chờ anh ấy rảnh rỗi một chút tôi sẽ hỏi anh ấy xem, có muốn gặp cậu không.”

Diệp Bạch: “…”

Hắn không chút lo lắng Cố Chiêu sẽ không gặp hắn, nhưng nhìn ý cười nơi đáy mắt của Lâm Huy lại đặc biệt khó chịu.

Về tin tức Cố Chiêu không ở chủ tinh đương nhiên Diệp Bạch cũng đoán ra được, mặt khác hắn đương nhiên còn ẩn thân lẩn vào cái gọi là phủ hoàng tử một chuyến, đã xác nhận bên trong không có ai. Mà về phần đối phương đi đâu, Diệp Bạch căn cứ thời gian Lâm Huy xuất hiện đại khái có thể đoán được, dù sao hắn cũng không tin đối phương đặc biệt qua đón Thẩm Hạo.

Chỉ sợ là vừa vặn ở gần đó, nên Cố Chiêu mới phái người tới hỗ trợ.

Thời gian sau đó nhàn nhã mà tự tại, mỗi ngày đi ra ngoài dạo một vòng, hiểu biết một vài thứ. Cổ phiếu trên mạng Tinh, Diệp Bạch đã tiếp tục mua vào, chẳng qua vẫn không quen thuộc bằng hai thế giới trước, có lỗ có lãi. Nhưng sau một tuần, hắn cơ bản đã quen, tiền trong túi đang chậm rãi tăng trưởng.

Mấy ngày này ra ngoài đương nhiên không chỉ để hưởng thụ, còn là vì khảo sát một chút thị trường, nhìn xem mở cửa hàng gì thì tốt.

Hiện tại làn gió mua sắm trực tuyến rất vượng, rất nhiều người đều thích phương thức mua hàng thuận tiện nhanh chóng. Nhưng cũng không phải là không có người nhàn rỗi thích ngao du phố xá uống cà phê hưởng thụ cuộc sống, chẳng qua loại người này phần lớn là cuộc sống giàu có không cần bôn ba cả ngày. Tóm lại chỉ cần phục vụ vừa lòng, những người này không thèm để ý bao nhiêu tiền, ngược lại càng tiêu nhiều càng cảm thấy mình có phẩm vị.

Diệp Bạch cảm thấy sinh ý này có thể làm.

Đã nhiều ngày hắn đi dạo không ít quán cà phê, bên trong hoàn cảnh tao nhã âm nhạc thoải mái, khoảng cách giữa các bàn rất xa, bởi vậy không cần lo lắng lúc nói chuyện sẽ bị người nghe được. Loại địa phương này được một ít thành phần tri thức yêu thích đồng thời cũng có rất nhiều đảng tình lữ đến, nhất là những đôi còn chưa tu thành chính quả, đều ngóng trông không khí tốt đẹp để đối phương đáp ứng.

Đương nhiên còn có nơi càng xa hoa hơn, nơi đó vật giá cao, thông thường đi đến đấy không phải người giàu có chính là quan lớn.

Ngày hôm đó Diệp Bạch vào một nhà, phát hiện hoàn cảnh bên trong tương đối cổ điển, hết thảy trang bị khoa học kỹ thuật kiểu mới đều không tìm thấy, thậm chí ngay cả liên lạc cũng dùng điện thoại kiểu cũ nhất. Mà đi qua tiếp tân hướng vào trong, lại phát hiện bên trong là các phòng nhỏ nối tiếp nhau, ở cửa đều có một mỹ nhân mặc cung trang đứng.

Tai mèo trước giờ đều rất linh, vừa khéo nghe được một vài tiếng ồn ào.

“Giả bộ thuần khiết cái gì, tới đây làm việc còn không phải là vì tiếp xúc với những ông chủ bọn tôi, còn không nhanh chóng ngồi lại đây, hoặc là…” Người nọ dâm một tiếng, nhịn không được nói lời đáng khinh: “Hoặc là cưng thích trở về chơi?”

Diệp Bạch: “…”

Điều này khiến trong nháy mắt làm hắn nhớ lại cảnh tượng lúc mình vừa mới hạ phàm.

Ba tên nhóc tóc vàng kia thật ra ngôn từ thu liễm hơn hiện giờ không ít, nhưng vẻ mặt lại đáng khinh ghê tởm làm cho người ta muốn xé người. Nhìn lại tình hình trong phòng, ông chủ béo đang chuẩn bị kéo cô gái mặc cung trang qua, người sau rõ ràng không muốn lui về sau mấy bước. Việc này khiến đối phương vô cùng không vui, Diệp Bạch cũng khó chịu.

Trong lúc nhất thời, Diệp đại miêu rất muốn đem người xé đi giống như xé yêu thú.

Trong lòng hắn hiểu rõ loại hành vi này không đúng, nhưng cứ ngồi không để ý tới hiển nhiên không phải là phong cách của hắn, vì thế hắn đi vào cửa kéo cô gái kia ném ra ngoài.

Ông chủ béo rất không hài lòng: “Cậu là ai?”

“Tôi?” Diệp đại miêu híp mắt, “Người ‘chơi’ với ông.”

Ông chủ béo nhíu mày nhìn hắn, phát hiện tuy thay đổi sang nam, nhưng dung mạo thiếu niên xuất sắc khí chất rất tốt, mơ hồ còn có loại quý khí tao nhã nói không nên lời, quả thực rất hấp dẫn người ta. Bởi vậy cũng không phản đối, ngược lại trong lòng nóng lên nổi tâm tư mang người về nhà, cà phê cũng không uống, trực tiếp kéo người đi.

Cô gái ở cửa: “…”

Làn xe của xe huyền phù phân chia trên dưới ba tầng, mà bây giờ người trạch ở trong nhà lại quá nhiều, cho nên căn bản không tồn tại vấn đề kẹt xe. Không đến mười phút, ông chủ béo đã mang Diệp Bạch về biệt thự tư nhân, người sau nhìn một vòng phát hiện đây là nhà riêng, bởi vậy đặc biệt vừa lòng. Sau khi vào cửa thấy không có công cụ thuận tay, vì thế hỏi: “Có rượu không?”

Ông chủ béo lập tức bày tỏ: “Có.”

“Thì ra còn thích chơi chút tình thú.” Ông chủ béo cười cười chỉ chỉ tủ rượu ở bên cạnh, hào phóng nói: “Bên trong tùy tiện chọn.”

Diệp Bạch cũng không khách khí, tùy ý cầm hai chai, sau đó quay lại xách thêm hai chai, sắc mặt của ông chủ béo đã không tốt lắm, đây chính là rượu ngon gã cất chứa được. Tuy gã không cảm thấy ngon hơn rượu khác chỗ nào, nhưng nghe nói như vậy rất có thưởng thức, nên dùng nhiều tiền mua một tủ rượu này.

Sau đó gã nghĩ, ngày hôm nay mặt hàng không tồi, đập phá một hồi thì có sao.

Trong lòng ông chủ béo đều là vẻ say rượu của Diệp Bạch sau khi uống quá nhiều, nếu không phải người sau cầm rượu lại không mở, trực tiếp cầm miệng chai đập trên ót gã, ngay sau đó là chai tiếp theo, chai tiếp theo nữa…

“Thích không?”

Vừa đập, thiếu niên còn vừa híp mắt cười hỏi, “Muốn chơi thêm lát nữa không?”

Trong phòng khách đều là mùi rượu, ngửi vào đặc biệt không thoải mái, Diệp Bạch nhíu mày nhìn ông chủ béo ngã ở trên ghế sa lon. Thân thể đối phương như vậy đập mấy chai rượu trên đầu phỏng chừng sẽ mất mạng, cho nên hắn rất có ‘đạo đức’ đập toàn bộ thứ khác lên trên vai, trên cánh tay, thẳng đến khi đập thoải mái mới hoàn toàn dừng lại.

Sau đó hắn chợt nghe chỗ cửa sổ sát đất có tiếng bước chân vang lên.

Thủy tinh vô cùng sáng, từ bên trong nhìn ra giống như ở giữa chỉ có không khí, nhưng nếu nhìn từ bên ngoài, lại không mảy may phát hiện tình huống bên trong. Bởi vậy Diệp Bạch thấy được thiếu nữ mặc cung trang được hắn cứu trong quán cà phê đang cầm một thứ hoa tay múa chân, sau đó dựa theo chiều cao của mình cắt thủy tinh thành một cái động lớn.

Sau đó, đối phương thoải mái đi đến.

Ngay sau đó…

Thiếu nữ mặc cung trang ngẩn người, nhìn Diệp Bạch lại nhìn ông chủ béo thê thảm trên ghế sa lon, phát hiện tình huống này hoàn toàn không cần cô dũng mãnh vô địch tới cứu người. Khí thế không khỏi yếu đi, sau đó nhìn tủ rượu mở ra bên cạnh, cũng không biết nhất thời nghĩ tới điều gì, chậm rãi cọ qua xách ra hai chai còn sót lại.

Sau đó, “Cho.” Cô nàng đưa cho Diệp Bạch.

Diệp Bạch: “…”

Sau đó Cố Hinh phát hiện vẻ sắc bén như mưa rền gió dữ trong mắt thiếu niên dần dần bình ổn xuống, vẻ mặt không nói gì nhìn cô, cũng không nhận chai rượu trong tay cô.

“Tôi… tôi không phải cho rằng anh chưa đập đủ à.”

Sau đó cô nàng cũng không nói nhảm, trực tiếp xách chai rượu nện vào trên thân gã kia, chẳng qua khí lực cô không lớn, đập xong lại hoàn toàn không có hiệu quả chai hủy rượu vung như Diệp Bạch. Hai chai rượu đỏ thượng hạng vẫn đang tốt đẹp, ngược lại dính không ít mùi rượu, tình huống này khiến Cố Hinh nhịn không được thở dài, “Quả nhiên tôi vẫn không thích hợp làm động tác hung tàn như vậy.”

Diệp Bạch: “…”

Ai có thể nói cho hắn biết hắn cứu một người khác biệt thế nào không.

Có điều ấn tượng của Diệp Bạch đối với cô gái này vẫn không tồi, không phải ai cũng có gan ở dưới tình huống này còn dám độc thân tiến đến cứu người, tuy rằng… đây có thể là đưa thêm một con dê vào.

“Dọn dẹp một chút rồi đi.” Diệp Bạch xoa xoa đầu phân phó.

Loại việc nặng này Diệp đại miêu đương nhiên không làm, nhưng hắn cảm thấy cô gái nhỏ làm công ở quán cà phê hẳn có thể biết. Lại không nghĩ tới người sau khó xử cau mày, hỏi: “Loại chuyện này nên tìm người máy nào tới?”

“…”

Loại làm việc gia đình đó, thu thập hiện trường sạch sẽ, biết ném người vào khoang thuyền chữa bệnh.

Như vậy chờ đối phương tỉnh lại sẽ phát hiện, tuy rằng toàn thân đau muốn chết, nhưng không có một chút ngoại thương nào. Trừ tổn thất một tủ rượu trong nhà ra, chuyện khác đều không có bằng chứng. Hơn nữa ngày ấy Diệp Bạch chính là khách, đối phương muốn tính toán sổ sách cũng không tìm thấy người, không có bằng chứng thông báo cảnh sát ra mặt, cái loại quán cà phê cao cấp này chắc chắn sẽ không lộ ra tư liệu của khách nhân.

Diệp Bạch hiểu thì hiểu, nhưng trình tự này cần bố trí thế nào?

Hai thế giới trước Miêu đại tiên sẽ không làm việc nhà, luôn có bảo mẫu làm, thỉnh thoảng có chút việc nhỏ cũng là Cố Chiêu ôm đồm. Thế giới này tuy còn chưa gặp mặt với Cố Chiêu, nhưng giai đoạn trước luôn ở trên quân hạm, sau đó lại càng ở trong khách sạn, căn bản không tới phiên hắn trao đổi với người máy gia dụng.

Nhưng hắn không biết thì có thể lý giải, vì sao một em gái công tác ở quán cà phê cũng không biết.

“Cô lại không biết?”

Trong đôi mắt của thiếu niên tràn đầy khó hiểu cùng lên án, trong nháy mắt khiến Cố Hinh cảm thấy không hiểu những việc này quả thực thiên lý khó dung, sau một lúc lâu mới nhịn không được phản bác: “Tôi làm sao biết những thứ này, bình thường lại không sờ đến.”

Diệp Bạch: “…”

Người máy gia dụng đã rất thông dụng, cho dù ở trong gia đình bần cùng khốn khổ nữa cũng có, nhưng thiếu nữ này rõ ràng không phải giả bộ, cho nên chỉ có một loại giải thích. Đó chính là đối phương phỏng chừng không khác với hắn, là một loại tứ chi không động ngũ cốc chẳng phân, mà được như vậy tất nhiên gia cảnh không tồi, không chừng còn là một người có hậu trường lớn.

Quả nhiên, một giây sau hắn chợt nghe cô gái ấy nói: “Dù sao cũng không cần thu dọn!”

“Tôi cảm thấy gã này chắc sẽ không dám tìm chúng ta gây phiền toái.”

Cố Hinh với vẻ mặt đương nhiên: “Nếu gã ta dám đến thì anh báo tên của tôi, không, anh gọi điện thoại cho tôi, tôi tìm người hù chết gã, dám đánh chủ ý với bổn cô nương.”

Diệp Bạch: “…”

Hai người sống chỉ biết ăn suy nghĩ xong, rốt cục buông tha không gây sức ép. Diệp Bạch cũng không hoàn toàn trông cậy vào Cố Hinh, dù sao chính hắn có năng lực không kém, cũng không sợ ông chủ béo này. Cho dù đối phương thực sự gây sức ép ra báo cáo kiểm tra thương tổn gì, nhiều lắm hắn đền tiền là được, dù sao đi nữa hắn đều không thiếu thứ này.

Chẳng qua: “Cô chắc là biết lái phi hành khí chứ, mang tôi đoạn đường.”

Cố Hinh vui vẻ đáp ứng, sau đó dẫn người bạn mới mà cô vừa mới quyết định kết giao đi về hướng phi hành khí của mình, sau đó lúc sắp sửa tới gần lại không nhịn được dừng bước.

“Anh… anh… anh ấy sao lại trở về.”

Diệp Bạch ngẩng đầu vừa nhìn, người đứng bên kia còn không phải là người nuôi mèo nhà hắn à.

Chương 38

Cố Chiêu luôn biết em gái mình thích gây sức ép, cũng may không có gì nguy hiểm nên cũng tùy cô. Bình thường nhiều người đi quán cà phê đó đều có chút hiểu biết đối với hoàng gia, biết tính tình của vị công chúa này. Ông chủ cũng không dám thật sự để cho người ta làm việc gì nặng, chỉ mặc đẹp bưng cà phê cho khách, còn là nửa nguội.

Khách hàng nhận cà phê cũng sẽ không tức giận, công chúa tự mình bưng tới, cho dù là nước lạnh cũng đáng giá!

Mãi cho tới nay, thật sự cũng không xảy ra chuyện gì, ai ngờ hôm nay anh vừa trở về đã nghe đến tin tức, cô nhóc này lại bị người trêu chọc. Sau đó hình như có một thiếu niên đi vào chắn cho, rồi người bị mang đi, còn chưa chờ mọi người bắt đầu phản ứng, Cố Hinh lại tự mình chạy đi cứu người.

Dọc đường đi, Cố Chiêu tốt xấu xem như hiểu biết một chút tình huống, yên tâm không ít.

Ông chủ béo kia là thời gian gần đây mới đến chủ tinh, thuộc loại đột nhiên bộc phát giàu có, vẫn luôn muốn giả trang cao nhã. Cũng không ngẫm lại, đem nhân viên phục vụ ở quán cà phê thành đối tượng tiếp rượu ở quán rượu, cao nhã chỗ nào, quả thực tục không chịu nổi. Có một vài người cho dù mặc da người, nhưng trong khung vẫn không giống người.

Khiến Cố Chiêu yên tâm vẫn là thân phận của thiếu niên.

Lúc trước video trên quân hạm anh cũng đã xem, Lâm Huy cũng nói không ít về ấn tượng của mình, trong phần lớn từ ngữ tích cực như thành thục ổn trọng bình tĩnh, lại xen lẫn vào giữa một từ duy nhất có chút không hài hòa chính là ‘đáng yêu’. Cố Chiêu hoàn toàn không rõ, người được nhiều từ hình dung đứng đắn như vậy làm sao còn có thể đáng yêu được.

Cũng may thân thủ của đối phương tuyệt đối đáng tin cậy, đầu óc cũng không ngốc.

Bởi vậy cho dù em gái nhà mình thực sự gây sức ép đi cứu người, phỏng chừng cũng sẽ không có chuyện gì, kết quả bi kịch vẫn là ông chủ béo kia. Cho nên anh cũng không vội chút nào, chỉ đứng ở bên ngoài chờ với hai người Lâm Huy. Nói đến cùng, vẫn là không muốn ngăn cản hai người bên trong hành hạ người khác, dù sao gã kia không phải là thứ gì tốt.

“Anh!” Cố Hinh yếu ớt cọ tới, “Sao anh lại tới đây.”

Diệp Bạch theo ở phía sau, một bộ tao nhã quý khí, hoàn toàn không nhìn ra hung tàn lúc trước. Tuy rằng trong lòng rất muốn gần người nuôi mèo nhà mình thêm chút nữa, nhưng hắn vẫn ngay ngắn không động, vẻ mặt cao ngạo đứng ở nơi đó. Cố Chiêu quét mắt nhìn hắn, nhịn không được lại quét mắt, không thể không thừa nhận Lâm Huy quả thực không nói sai.

Đích xác… có điểm đáng yêu!

Biệt thự nằm ở vùng ngoại ô, rất không tiện gọi xe, lúc trước Diệp Bạch muốn cọ xe cũng là nguyên nhân này, hiện tại xe này càng phải cọ, chẳng qua thay đổi một chiếc khác.

Hắn đuổi Lâm Huy xuống xe, chính mình thì chui vào xe Cố Chiêu.

Lâm trung tá: “… Đó là xe của tôi.”

Lại còn dám nói không sùng bái Cố Tướng quân của bọn họ, còn dám cãi bướng nói không sùng bái… Không sùng bái cậu đuổi tôi xuống xe để làm gì, còn làm đến tự nhiên như vậy.

Công chúa ngồi cùng một chiếc xe với cậu thì không tốt lắm?

Ngồi cùng một chiếc với tôi thì tốt chắc, chẳng lẽ không phải cậu với tôi ngồi một xe, hai anh em người ta ngồi một xe à.

Cũng may Cố Hinh luôn không thèm để ý việc này, cũng không phải cổ đại còn thi hành nam nữ cấm kỵ cái gì. Lâm Huy giật giật khóe miệng đổi xe làm tài xế, Diệp Bạch đã ngồi vào tay lái phụ, Cố Chiêu đành phải chịu phận bất hạnh làm lái xe. Hai người này đại khái đều có một ý nghĩ, vì gạt nhân tài tới tay, làm tài xế thì có làm sao.

Một hàng bốn người rất nhanh trở về phủ hoàng tử.

Kỳ thật cũng chỉ là một cái biệt thự nhỏ riêng biệt, không xê xích với ông chủ béo trước đó bao nhiêu, chẳng qua vị trí ở trung tâm thành phố là nơi tấc đất tấc vàng. Cố Hinh cả người đều héo rũ, một đường theo vào phòng khách, ngồi ở vị trí cách Cố Chiêu rất xa, khiến Diệp đại miêu không nói gì lại vô cùng đắc ý: “Quả nhiên tôi ngồi xe anh cô mới là lựa chọn tốt nhất.”

Hắn mang vẻ mặt đồng tình, rõ ràng một bộ nếu hai người họ thực sự đi cùng một xe, cô nàng này còn không nhảy xe à.

Lâm Huy: “…”

Tiếp tục nguỵ biện cũng vô dụng, sùng bái chính là sùng bái, Diệp Bạch lại không thừa nhận, hừ lạnh một tiếng trừng anh ta một cái, tự cho là nhân loại thì hiểu cái gì, rõ ràng đó căn bản không phải sùng bái.

Không tin đến hỏi xem, mèo nhà ai sùng bái người nuôi mèo dọn phân trong nhà.

Bên này hai người ánh mắt như đao, bên kia Cố Chiêu nhìn Cố Hinh không nói câu nào, người sau khí thế trên người lại càng ngày càng yếu, cuối cùng cắn răng một cái dứt khoát cọ tới ôm lấy cánh tay đối phương: “Anh ~~~” Cô nàng làm nũng nói: “Lần này là ngoài ý muốn, thật sự, em cam đoan sau này sẽ không phát sinh chuyện như vậy nữa.”

Trong lòng cô hiểu rõ, nếu không tốt, nói không chừng không thể đi ra ngoài ‘công tác’.

Ánh mắt Cố Chiêu dừng ở trên cánh tay của mình.

Bên cạnh Diệp Bạch gần như đồng thời cũng dừng ở trên đó.

Cố Hinh: “…”

Cô yếu ớt rụt móng vuốt của mình về, hậu tri hậu giác nhớ tới ông anh nhà mình không giống với nhà khác, không ăn làm nũng chơi xấu. Đem ánh mắt xin giúp đỡ rơi xuống trên người Lâm Huy bên cạnh, cho lời nào dễ nghe đi, Lâm trung tá nhất thời không thể không mở mắt nhận tín hiệu, trong lòng thở dài nhịn không được nói: “Việc này…”

Cố Chiêu quét mắt nhìn anh ta một cái, vị này cũng nghỉ cơm.

Cố Hinh tội nghiệp nhìn ngó Diệp Bạch, “Anh… còn có khách mà.”

Vẻ mặt Diệp Bạch bình tĩnh, nâng chén trà lên uống một hớp, hòa khí hỏi: “Thích đi ra ngoài làm việc? Đi theo tôi thế nào, nói xem đại học cô học cái gì.”

Cố Hinh: “…”

Cuối cùng, vẫn là Lâm Huy ở một bên không nhìn được, nói: “Em ấy thích bộ quần áo kia.”

Hoàng đế chỉ có hai người con, con lớn nhất Cố Chiêu gần như không cần quan tâm, từ nhỏ đã rất có chủ ý lại vô cùng xuất sắc. Bởi vậy lúc con gái nhỏ sinh ra, hai vợ chồng đặc biệt cưng chiều, hoàng hậu Mục Ôn lại càng gần như cầu gì cũng đáp ứng, vì thế nên cưng chiều thành cá tính như vậy. Tiểu công chúa ngược lại cũng không ngang ngược càn rỡ, chỉ là vô cùng yêu thích quần áo cổ xưa, còn đặc biệt thích sắm vai.

Phục vụ sinh trong quán cà phê nhà đó, ăn mặc rất giống thị nữ thời cổ, vì thế cô nàng thường xuyên chạy đến đó.

Diệp Bạch: “…”

Cô bé này hoàn toàn không cùng một tính cách với cô em họ Cố Ngữ đời đầu tiên của Cố Chiêu, hơn nữa cách nghĩ khác biệt, nhưng việc này không làm khó được Diệp đại miêu. Nghĩ nghĩ hắn đưa chén trà trong tay về phương hướng Lâm Huy: “Đổi chén nóng.” Người sau khóe miệng hơi giật, thoáng tự hỏi một giây, thử tính học thái giám cổ đại trên TV ‘Dạ’ một tiếng.

Thấy thần sắc Diệp Bạch vừa lòng, nên thức thời đi đổi trà.

Hai mắt Cố Hinh lập tức sáng ngời.

Diệp Bạch an ủi vỗ vỗ đầu cô, “Xem, sao có thể tự giày vò bản thân được, muốn chơi thì phải gây sức ép người khác.”

Tiểu công chúa giống như được mở ra cánh cổng của thế giới mới, hưng phấn chạy vội ra ngoài, sau một lúc lâu lại chạy trở về, nói với Cố Chiêu, “Em… em không đi ra ngoài làm việc nữa.” Sau đó lại chạy đi như một làn khói.

Lâm Huy: “…”

Trái lại Cố Chiêu vẻ mặt trấn định, phân phó: “Tìm cho em ấy mấy người tốt nghiệp trường nghệ thuật rồi đưa qua.”

Lâm trung tá ngẫm lại cảm thấy như vậy cũng tốt, tự mình tiêu tiền tìm vài người đến diễn trò, vẫn hơn là đi ra ngoài loạn gây sức ép. Với tình huống bình thường tuy sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng khó tránh khỏi lúc nào đó sẽ đụng phải mấy người không có mắt như hôm nay. Huống chi tiểu công chúa luôn tự dưỡng mình về hướng mảnh mai, giá trị vũ lực thấp đến mức không đành lòng nhìn thẳng.

Có điều về việc tuyển người anh ta sẽ tự mình kiểm định, tâm tư bất chính có nhiều ý đồ xấu thì không thể nhận.

Vì thế Lâm trung tá đi.

Anh ta cũng có chút tâm tư nhỏ, hiện tại Diệp Bạch rõ ràng sùng bái Cố Tướng quân nhà anh ta, anh ta ở trong này còn nghiêm chỉnh, chờ anh ta đi rồi… Tướng quân muốn thu người tới tay không phải càng dễ dàng hơn nhiều à. Lâm Huy nghĩ vô cùng tốt đẹp hoàn toàn không ngờ tới, chờ anh ta sắp xếp xong chuyện của Cố Hinh trở về, phát giác người lại lưu lại.

Nhưng mà, “Cậu ta… ở lại à?”

Cố Chiêu gật đầu.

Lâm Huy quả thực choáng váng, hoàn toàn không nghĩ tới sự tình sẽ phát triển sang tiết tấu như vậy. Nhịn không được hỏi, “Sao lại thế, hai người nói chuyện thế nào, người ta nói cái gì rồi?”

Đây là nói chuyện thủ hạ hay là nói chuyện tình nhân, sao lại lưu người lại.

Cố Chiêu thật ra không nghĩ gì nhiều, trực tiếp không gạt anh ta, “Cậu ấy vừa tới chủ tinh vẫn luôn ở khách sạn, tạm thời cũng không có tiền mua nhà, cho nên ở chỗ tôi một thời gian.”

Lâm Huy: “…”

Thật lâu, anh ta mới yên lặng từ trong Quang Não lấy ra tư liệu của Diệp Bạch, chỉ vào một chỗ nói: “Thẩm thiếu có vẻ như đã cho cậu ta không ít tiền.”

“Cho nên cậu ấy mới có tiền ở khách sạn.” Cố Chiêu hoàn toàn không phát giác không đúng, giải thích, “Mua nhà rất phiền toái, hơn nữa cậu ấy dường như muốn buôn bán, cho nên tạm thời không có tiền để không.”

Lâm Huy: “…” Điểm mấu chốt ở chỗ này à.

Lão đại, cậu ta thiếu tiền chứ anh thiếu à, tùy tiện chọn một nơi mua xuống là được rồi. Thu một nhân tài sao có thể tiết kiệm tiền, lại nói trước kia cũng không thấy tiết kiệm như vậy mà. Cuối cùng anh ta xoa đầu, “Tuy nói không tra ra cái gì không ổn, nhưng rốt cuộc lai lịch trước đó hoàn toàn trống không, cứ để cho cậu ta vào ở như vậy…”

Cố Chiêu tiếp lời của anh ta: “Không có việc gì.”

Lâm Huy không nói thêm gì nữa, trong lòng anh ta rõ ràng tướng quân nhà mình làm việc đều có đạo lý, nếu không phải lần này thật sự rất kinh ngạc, khiến anh ta tò mò không thôi, thì trước đó anh ta cũng không đến mức hỏi nhiều như vậy. Trong quân đội chú ý phục tùng tuyệt đối, lên chiến trường đều phải hiểu rõ đạo lý không phải anh cứ cảm thấy cuộc chiến này không thể đánh như vậy thì không nghe lời, bình thường những người như bọn họ đều có thói quen đó.

Diệp Bạch đúng lúc xuống lầu, thấy anh ta cũng không khách khí chút nào.

“Tới vừa lúc.”

Diệp đại miêu chậm rãi đi xuống, “Tôi vừa xem xong, trong phòng khách thực sự rất sạch sẽ, có rất nhiều thứ cần phải mua tôi đều viết ở trên này, anh hỗ trợ một chút.”

Lâm Huy: “…”

Tuy nói nơi này rất ít lưu người ở, nhưng trong phòng khách nên có đương nhiên đều không thiếu, Lâm trung tá hết sức tò mò sao lại sẽ thiếu đồ, nhưng khi anh ta tiếp nhận danh sách thì choáng váng.

“Này này này… Vì sao phải mua trụ cào móng cho mèo?”

Diệp Bạch híp mắt, “Mài đao.” Móng cũng muốn mài.

Lâm trung tá giật giật khóe miệng, nhìn một lần phát hiện cả tờ danh sách cực kỳ kỳ quái, màn giường còn muốn biến thành rèm tua, quả thực giống như cô gái nhỏ. Chẳng qua bên trên không có thứ gì nguy hiểm vi phạm lệnh cấm, bởi vậy cũng không nói gì, tiếp nhận xong ngoan ngoãn đi đặt mua, cũng không hỏi nửa câu, rất sợ lại nhận câu trả lời.

“Luyện đao.” Luyện tập cầm đao chém rèm tua chỉ đứt một dây không tổn thương thứ khác?

Diệp Bạch đã lại chạy lên lầu, Cố Chiêu nhìn bóng lưng nhẹ nhàng của thiếu niên suy nghĩ xuất thần. Vì sao lại thuận theo lưu người lại, có thể là bởi vì điểm đáng ngờ quá nhiều rồi lại không hoài nghi nổi? Có gian tế nào hào phóng như vậy, trực tiếp chỉ rõ muốn ở lại gian thứ hai trong góc, nói phòng đó buổi sáng chiếu ánh sáng tốt nhất rất thoải mái.

Rõ ràng vừa mới vào cửa, sao lại rõ ràng như thế?

Lại cứ bởi vì Diệp Bạch rất trực tiếp, trái lại khiến Cố Chiêu chỉ có thể cảm thấy kỳ quái, mà không dâng nổi phòng bị hoài nghi. Hơn nữa căn cứ cách nói của Lâm Huy, đối phương không chỉ thân thủ xinh đẹp thái độ làm người cũng hết sức cẩn thận, nói như vậy rõ ràng không có khả năng phạm phải sai lầm nhất thời, trái lại càng có một loại trong lòng bằng phẳng không quỷ.

Vì thế khi lần thứ ba Diệp Bạch xuống lầu thì Cố Chiêu đã trực tiếp hỏi hắn: “Sao cậu biết gian phòng đó có ánh sáng tốt.”

Diệp Bạch vô cùng thản nhiên nhìn anh, “Đương nhiên là trước khi tiến vào đã thăm quan rồi.”

Cố Chiêu: “…”

Gian tế nhà ai lại như vậy, quả thực toàn thân đều tràn ngập ‘Tôi có vấn đề’, mà lúc trước rõ ràng tên nhóc này còn phòng đến mức không lọt giọt nước, thấy anh mới biến thành như vậy. Tuy nói không muốn tự kỷ, nhưng Cố Chiêu không thừa nhận cũng không được Lâm trung tá nhà mình có thể đã nói trúng rồi, Diệp Bạch đích xác rất sùng bái anh, thậm chí còn vụng trộm lẩn vào.

Người trông coi cửa đều bất tài à, nhưng nghĩ đến thân thủ của đối phương lại rõ ràng.

Thôi…

Nếu có thể lẩn vào một lần thì sẽ có lần thứ hai, anh cũng không muốn buổi sáng ngày nào đó tỉnh lại phát hiện trong phòng nhiều thêm một người, dứt khoát trực tiếp ở lại trong phòng khách đi.

Chương 39

Lúc trước Diệp Bạch đã biết Cố Chiêu giống hắn, cho dù là lần đầu tiên gặp mặt cũng sẽ có loại cảm giác quen thuộc thân cận. Hơn nữa hắn hiểu rất rõ tính cách của Cố Chiêu, biết rõ đối phương không phải tính khí đa nghi, chỉ cần chính hắn không giở trò giấu ba giấu bốn, vậy sẽ không có khả năng không hiểu ra sao cả mà đã bị hoài nghi.

Huống chi có kinh nghiệm hai lần trước bị nhận ra thân mèo, đời này Diệp Bạch dứt khoát không tính giấu nữa.

Dù sao người bên cạnh đáng giá tín nhiệm, sẽ không hại hắn, biết được càng rõ ngược lại càng lo lắng bảo hộ hắn, che lấp thay hắn. Điểm này, trải qua hai đời Diệp Bạch không nghi ngờ chút nào. Cho nên lần này hắn không nghĩ được phương pháp danh chính ngôn thuận lưu lại, nên dứt khoát dùng kỳ chiêu, cuối cùng cũng thành công cọ được chỗ ở.

Sự thật quả nhiên như hắn suy nghĩ.

Hắn có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng căn bản Cố Chiêu không nghĩ đến phương hướng gian tế, thậm chí cả tâm phúc là Lâm trung tá cũng không nói tỉ mỉ.

Trước kia không phải không có người sùng bái hay thích anh, nhưng có rất ít người có thể tiến đến trước mặt anh. Hơn nữa cách làm của những người đó phần lớn không phải kích động không thôi chính là muốn kí tên, bộ dáng Diệp Bạch có chút ngạo kiều nhỏ như vậy trái lại đặc biệt mới lạ. Hơn nữa đối phương có thực lực, cho nên trong tư tâm của Cố Chiêu không muốn để lộ ra quá nhiều.

Hai người cứ như vậy bắt đầu cuộc sống ở chung một nhà.

Trong lúc Diệp Bạch kiếm mặt tiền cửa hàng mở phòng trà, trang hoàng vô cùng cổ điển, bàn dùng gỗ thật, chén trà là chén sứ, ngay cả trà cụ cũng cực kỳ khác biệt với trà tiện lợi hiện nay. Hắn tiếp tục sử dụng phần lớn tri thức lấy được từ hai đời trước, tuy không phải cổ thật, nhưng lúc đó, những thứ được lưu truyền lại tuyệt đối nhiều hơn bây giờ.

Bởi vậy chỉ vừa mới xuất hiện, quả thật đã làm cho một số người có cảm giác mới mẻ.

Trà là trà ngon thượng đẳng, đi cũng là con đường tương đối xa hoa, thực hiện chế độ hội viên, một vài yếu tốt bất lương thì một mực không cần. Như ông chủ béo trước muốn tiêu tiền đập thẻ, kết quả bị người ta ‘cung kính’ mời đi ra ngoài, Diệp Bạch không chút khách khí tỏ rõ: “Chỗ chúng tôi là phòng trà, không phải quán bar!”

Ông chủ béo: “…”

Hung hăng càn quấy thì hung hăng càn quấy, nhưng khách lại không ít một người, dù sao tất cả mọi người đều là người văn minh, tuy nói có thể có bí mật cũng không có khả năng thực sự sạch sẽ đến vậy, nhưng ở bên ngoài xác thực rất xem thường loại ác tục như ông chủ béo. Thái độ của Diệp Bạch càng làm cho một số người cảm thấy, có thể đi vào một vòng đi ra đều cam đoan nhân phẩm.

Huống chi… Không thấy rất nhiều đại lão về hưu đều thường ở bên trong uống trà chơi cờ à.

Bởi vậy mặc kệ người ta mang ý nghĩ gì, đều muốn vào xem một chút, sau đó một vài người vốn yêu trà tự nhiên sẽ bị hoàn cảnh hấp dẫn, sau đó thường xuyên có thời gian lại đây ngồi một chút.

Lâm Huy quả thực cả người đều không tốt.

Tướng quân bọn họ gạt người về lại không mang vào trong quân đội, trái lại cho mở phòng trà. Người trên chủ tinh cũng đều không phải kẻ ngốc, nhìn đức tính này còn tưởng sau lưng là Cố Chiêu, ai ai cũng tò mò đến đó xong bị cảnh trí bên trong hấp dẫn. Cho dù sau đó có biết đây không phải cửa hàng của Cố Chiêu, vẫn cảm thấy uống trà ở bên trong rất không tồi.

Thế cho nên lúc này mới không bao lâu, sinh ý trong phòng trà cũng đã vô cùng thịnh vượng.

Nếu không phải hiện tại nhiều người thích uống cà phê, thích uống trà chỉ là thiểu số, phỏng chừng nơi này mỗi ngày đều hết chỗ. Cho dù hiện tại không đạt tới mức đó, không chịu nổi vật giá cao lợi nhuận cũng lớn, kiếm về xác thực không ít. Nhưng rốt cuộc… bởi vì tình huống hiện tại của hai người, vẫn có rất nhiều lời đồn không tốt xuất hiện.

Cố Chiêu thật ra không ngại, Diệp Bạch bên kia lại khó nghe hơn.

Nếu không phải trong phòng trà có mấy khách hàng phân lượng nặng gặp qua Diệp Bạch, nhìn ra được không đơn giản, với đã nghe thấy chuyện trên quân hạm lúc trước, chỉ sợ lúc này sinh ý đều giảm xuống.

Nhưng rốt cuộc người như vậy vẫn rất ít.

Dân chúng bình thường đều không biết rõ tình hình, phần lớn chỉ biết là hoàng tử luôn không gần nữ sắc ở chung với người ta, đối phương là nam. Hơn nữa lúc trước không hề thấy tên, gần đây lại mở ra phòng trà rất nổi. Mọi người vừa suy nghĩ đã cảm thấy nhất định là ỷ vào Cố Chiêu mới mở ra, sau đó buôn bán phần nhiều cũng là vì thế.

Những người này không vào được cửa phòng trà, không biết tình huống bên trong, bởi vậy cái gì cũng nói được.

Hai người Cố Chiêu và Diệp Bạch cực kỳ bình tĩnh, nên làm gì thì làm đó, vẫn ở chung rất hài hòa, song phương đều vô cùng hài lòng. Đặc biệt là Diệp Bạch, đã trải qua một người cô độc một thời gian, càng thêm thích làm ổ ở trong phủ hoàng tử. Ăn uống không cần bản thân lo lắng, đều có người chuẩn bị xong, còn có người máy đặc biệt nhắc nhở.

Ngoài ra hết thảy đều vô cùng thư thái, trừ bỏ không có ai làm ấm giường, còn lại quả thực không thể càng hài lòng hơn.

Lâm Huy nhìn ra đều có cảm giác ngạc nhiên, không phải một vài lời đồn thôi à, không phải khó nghe chút ư, có làm sao…vẫn quên đi, đổi thành anh ta tuyệt đối đã sớm lao ra giải thích.

Ngày từng ngày qua đi.

Một ngày nào đó Lâm trung tá đến trong quân phát hiện không khí có chút không đúng, rất nhiều người mơ hồ nhìn về hướng phòng đối chiến ảo bên kia. Phải biết rằng quân đội dưới tay Cố Chiêu luôn rất có kỷ luật, cho dù súng chỉ trên ót cũng đừng hy vọng có biểu tình gì, như vậy quả thực vô cùng hiếm có. Vừa hỏi mới biết được tướng quân mang một người đến, nhìn hình dáng dường như vô cùng giống Diệp Bạch.

Lâm Huy cảm thấy buông lỏng, có một loại cảm giác quả thế.

Diệp Bạch có tinh thần lực xuất chúng, thân thủ rất tốt, thời khắc nguy cơ cũng có thể bình tĩnh chuẩn xác biết mình nên làm gì, làm như thế nào, thật sự là nhân tài hiếm có. Người như vậy dùng để đi làm thương nhân quả thực lãng phí, phải dẫn vào trong quân đội, sau đó ném vào mấy trận chiến cho cậu ta đánh, mới tính vật gì cũng có chỗ dùng của nó.

Lúc trước quả nhiên vẫn chỉ đang chơi đùa.

Chẳng qua làm ra được bộ dáng đáng tin như vậy, ngay cả tướng quân cũng một thái độ mặc kệ, khiến anh ta suýt nữa cho rằng thực sự chuẩn bị làm kinh doanh, ở nơi này tổn thương trí óc mất mấy ngày.

Trong phòng đối chiến ảo, Diệp Bạch và Cố Chiêu đã mang mũ giáp.

Miêu đại tiên cảm thấy có chút hưng phấn, những đối thủ trước kia đúng là không kém, nhưng không khiến cho hắn dâng lên một loại cảm giác gặp được đối thủ. Cho dù chỉ dùng hệ thống trò chơi của nguyên chủ để đối phó, hắn đều cảm thấy vô cùng dễ dàng, nhiều nhất là có chút phiền toái mà thôi, những người đó thậm chí cho tới bây giờ đều chưa bức được hắn sử dụng tinh thần lực.

Tinh thần lực của nguyên chủ không cao, nhưng Diệp Bạch lại khác.

Thân là hồn tiên, tinh thần lực đương nhiên áp đảo mọi người, trên quân hạm lấy một địch sáu nhìn như thoải mái, nhưng nếu không phải sợ quá mức khiến người chú mục thì hắn đã có thể hoàn thành càng xuất sắc hơn. Chỉ cần tinh thần lực vừa ra, những người đó hoàn toàn có thể bị hắn chém sáu đao một đao một người, ngay cả phản ứng cũng không có đã trực tiếp chết đi.

Có thể nói ở thế giới này Diệp Bạch là vô địch.

Trong đó có một ngoại lệ, đó chính là Cố Chiêu, tuy chưa thử qua, nhưng Diệp Bạch rõ ràng tinh thần lực của đối phương nhất định cũng rất mạnh. Dù sao cũng là người dây dưa trong miêu sinh của hắn, hơn nữa có thể nhìn thấu huyễn thuật mà hắn thi triển, cho nên phương diện linh hồn đương nhiên không có khả năng kém hơn. Mà tinh thần lực vốn đồng nguyên với linh hồn, bởi vậy đối phương tự nhiên không kém.

Lúc trước đã muốn đánh một hồi thống khoái, hiện giờ xem như tìm được cơ hội.

Cố Chiêu cũng vẫn luôn muốn biết thực lực chuẩn xác của Diệp Bạch, dù sao chỉ nghe nói là mạnh, cảm giác rất mạnh, trên thực tế anh chưa từng thấy thiếu niên xuất thủ ở trước mắt mình.

Hai người ăn nhịp với nhau, đánh vô cùng sảng khoái.

Mà toàn bộ người trên mạng Tinh đều chấn kinh rồi, bởi vì bọn họ phát hiện weibo phía chính phủ của Cố Chiêu lại đổi mới, hơn nữa còn không phải loại tự thuật từ ngữ giản đơn trước kia, là video, còn là trực tiếp từ hiện trường.

Lâm Huy đương nhiên cũng nhận được tin tức.

Anh ta biết tất nhiên nhiều hơn những người khác, bởi vậy trước tiên đã chạy thẳng đến phòng đối chiến ảo, sau khi phát hiện người quay video là ai ngược lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Tướng quân phân phó?” Anh ta hỏi.

Đối phương gật đầu, “Mặc dù có chút không hiểu, nhưng Cố tướng làm việc từ trước đến giờ đều không sai.”

Vì thế hai người chuyên tâm xem cuộc chiến trong sân, lúc đầu hai người kia dường như đều đang thử đối phương, một người rất sợ hồn tiên quá mạnh mẽ khiến người nuôi mèo không chịu nổi, người kia cũng sợ thiếu niên trực tiếp bị đánh ngã phá hủy sắp xếp của anh. Bởi vậy đều rất hài hòa, nhưng sau mấy chiêu thì đều buông lỏng, ra tay sắc bén tàn nhẫn không hề lưu tình.

Lo lắng? Lúc này ai lo lắng đối phương người đó là đồ ngốc.

Diệp Bạch phát hiện hồn tiên của hắn lại hoàn toàn không áp chế nổi Cố Chiêu, Cố đại tướng quân cũng phát hiện tinh thần lực của thiếu niên không hề yếu hơn anh, bởi vậy song phương tự nhiên sẽ không tiếp tục lưu thủ.

Hai người anh tới tôi đi, đánh nhau rất kịch liệt.

Diệp Bạch với đao pháp quỷ dị khó lường, Cố Chiêu cũng không rơi xuống hạ phong, đánh nhau nhất thời lại có loại cảm giác võ hiệp, khiến người mở mạng Tinh ra quan sát đều choáng váng.

Qua thật lâu, mới có người không thể tin nhắn lại.

“Mẹ nó đây là giả đúng không, nói cho tôi biết đây là giả đi, kỳ thật hoàng tử chỉ đang chơi với tình nhân thôi.”

Lời này vừa ra lập tức gặp được sự đồng ý của một nhóm người, ngay sau đó lại bị phun đến thương tích đầy mình, lúc này tác dụng của các kỹ thuật đế được biểu lộ ra. Mấy kỹ thuật đế có tiếng ở trên mạng Tinh đều phát weibo: “Đã chứng thật, vẫn chưa có dấu vết của phần mềm sửa chữa chế tạo hậu kỳ, hoàn toàn chân thật đáng tin.”

Sau đó, có một vị trước giờ hay đùa lại thêm một câu ở phía sau: “Không được, tôi phải đi rửa mắt, dù thế nào cũng không thể tin được đây là thật.”

Mọi người ở bên dưới xếp thành một loạt +1.

Sau đó một đám người phun trở về những người kêu ‘làm giả’, “Thím thử làm giả một cái xem, không thấy cây cối chung quanh đều bị tinh thần lực làm vỡ nát à, như thế còn có thể là chơi đùa?”

“Nhà ai chơi với tình nhân bạo lực như vậy, thím còn chưa quay về độc thân thì thật sự không thể hiểu được.”

Lúc trước Cố Chiêu lựa chọn bản đồ này nguyên nhân là bởi vì hoàn cảnh phức tạp, đã dự bị tốt đến lúc đó Diệp Bạch đánh không lại còn có thể bình tĩnh dựa vào tốc độ của cậu đối chiến. Nào biết hiện tại biến thành như vậy, địa hình rừng cây trái lại trở thành bằng chứng, chứng minh bọn họ đang thực sự đối chiến mà không phải đang chơi trò anh một đao tôi một kiếm.

Theo thời gian chuyển dời, thắng bại vẫn chưa phân, người trên mạng Tinh đã bị khiếp sợ đến chết lặng.

“Đó chính là tiểu tình nhân của hoàng tử mà chúng ta cả ngày đều xem thường khinh bỉ, ai nói yếu như gà, ai nói… Nếu đây là yếu như gà, tôi cũng muốn làm gà.”

“Tôi cũng muốn làm gà +1”

“Lầu trên +10086”

Kỳ thật không nhắc đến bọn họ, ngay cả Lâm Huy ở cửa cũng giật mình, anh ta cảm thấy tình huống này ngay cả tướng quân của bọn họ chỉ sợ cũng có chút không ngờ đến được.

_____________________________

Tự dưng lười quạ _(:3ゝ∠)_ lết mãi mới được 4c, hết TG này edit sang bộ NKLTBS nhá, nên TG sau sẽ chờ rất rất lâu đấy :3

Advertisements

One thought on “Miêu sinh doanh gia ~ Chương 36-39

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s