Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 11

Chương 11
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Trần Tâm vừa nghĩ tình tiết vở kịch, ngày mai chính là ngày lựa chọn lớp trưởng. Hai nhiệm vụ làm mất mặt đã hoàn thành, chỉ còn lại một nhiệm vụ lớp trưởng, nên làm như thế nào đây nhỉ?

“Tâm Nhi, em đang tức giận à?” Lăng Ngạo đuổi theo, ngăn cản đường đi của Trần Tâm.

“Không tức giận, vì sao tôi phải tức giận.”

“Tức giận anh với Ngải Tiểu Nhạc…”

“Lăng Ngạo.” Trần Tâm dừng bước, mắt nhìn vào mắt Lăng Ngạo, chỉ thấy Lăng Ngạo nghi hoặc nhìn cô.

“Tôi nói tôi đã không còn là cô gái nhỏ cả ngày chỉ biết đi theo bên cạnh cãi nhau với anh, anh yêu ai hay ở cùng một chỗ với ai tôi đều sẽ không nói gì. Bởi vì, hiện tại tôi phát hiện người tôi thích là Triết. Là người khi tôi đói bụng, lập tức sẽ đặc biệt vì tôi đi tìm đồ ăn. Là người mỗi khi tôi khóc, sẽ chuyên môn chạy qua trêu cho tôi vui vẻ. Tôi không thích ăn thức ăn chát, mỗi lần trực tiếp ném cho anh Triết, anh ấy đều sẽ ăn. Có đôi khi anh Triết mang mặt than, tôi sẽ đặc biệt đi chọc anh ấy, tôi chọc thế nào anh ấy cũng sẽ không tức giận. Hiện tại, tôi đã buông xuống rồi còn anh lại đang nghĩ cái gì?”

“Anh…”

“Anh có lẽ là bởi vì trong một khoảng thời gian ngắn tôi không dây dưa với anh nữa, anh mới cảm thấy không quen. Anh có lẽ là bởi vì nhìn thấy cô em gái từ nhỏ đã luôn muốn gả cho anh, không còn chú ý đến anh nữa mà sinh ra tâm tình không vui vẻ. Tôi nói đến vậy thôi, tôi đã nói hôm nay đều là ngoài ý muốn.”

“Đinh đinh, ngược nam chủ Lăng Ngạo +20 [độ ngược 60] độ hảo cảm +15 [độ hảo cảm 85]”

“Đinh đinh, ngược nam chủ Cung Vũ +20 [độ ngược 95]”

“Đinh đinh, ngược nam chủ Thượng Quan Lãnh +10 [độ ngược 95] độ hảo cảm -20 [độ hảo cảm 70]”

“Hệ thống quân, tình huống gì đây? Tại sao Thượng Quan Lãnh lại ở trong này, sao độ hảo cảm của anh ta lại giảm xuống.”

“╮[╯_╰]╭ cô cảm thấy tôi sẽ nói cho cô biết Thượng Quan Lãnh và Cung Vũ vẫn luôn đi theo cô, từ lúc cô rời khỏi đại sảnh vũ hội à? Đúng rồi, ở phía sau cô còn có Trần Triết đi theo nữa đó!”

“Móa, hệ thống quân cậu là đồ đểu, tại sao cậu không nói sớm cho tôi biết.”

“╮[╯_╰]╭ cô cảm thấy tôi sẽ bỏ qua việc xem trò hay à? Nhưng đáng tiếc độ hảo cảm của Thượng Quan Lãnh giảm xuống. Trần Triết đã rời khỏi, Cung Vũ cũng rời đi, chỉ còn lại Thượng Quan Lãnh còn ở phía sau cô thôi.”

“Tâm Nhi, anh…” Lăng Ngạo lắc đầu, hắn thật sự rất muốn nói Tâm Nhi em đoán đúng rồi, anh đã quen mỗi lần em đi theo sau bọn anh đều sẽ dùng ánh mắt sùng bái nhìn anh, thích em nhìn anh.

Trần Tâm nhìn Lăng Ngạo một cái thật sâu, để lại Lăng Ngạo một mình ở đó ngẩn người nhớ chuyện xưa, bản thân một mình rời khỏi.

Lúc Trần Tâm đi ra khỏi đại sảnh vũ hội, đã báo tin cho quản gia, nhờ ông đến cửa trường học chờ cô. Bản thân đi ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy quản gia đã đến.

Trần Tâm đi lên xe, dư quang nơi ánh mắt nhìn đến một người mặc quần áo màu đen phía sau. Nhìn thấy ánh mắt của cô lướt qua, hắn lại trốn một chút.

“Tiểu thư, hình như có một chiếc xe theo phía sau, là dấu hiệu của xe nhà Thượng Quan.”

“Quản gia, cứ lái đi là được rồi, không cần để ý.”

“Hệ thống quân, cậu nói Thượng Quan Lãnh anh ta rốt cuộc muốn làm gì?”

“Người chơi nhân loại ngu xuẩn, cái vấn đề lớn lao này bản hệ thống làm sao biết được, đã đến lúc khảo nghiệm cô, xin đừng chủ quan dùng IQ của cô để suy đoán! Nhưng mà cô yên tâm, nếu đến lúc cô gặp nguy hiểm tôi đương nhiên sẽ ra tay.”

Trần Tâm biến sắc, hệ thống này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì. Tuy rằng là người chơi mới, trải qua mấy ngày nay cô đã phát hiện hệ thống một chốc trở nên bán manh, lát sau lại cao lãnh, rồi lập tức ngạo kiều, ước chừng ba tính cách.

“Tiểu thư, đến nơi rồi.”

“Tôi đã biết.” Trần Tâm từ trên xe đi xuống, ánh mắt lại thấy được Thượng Quan Lãnh ở phía sau.

“Tiểu thư, cần tôi đi xem xem có chuyện gì không?”

“Không cần, bác đi xuống trước là được.” Trần Tâm hai tay ôm ngực, dựa vào vách tường nhìn Thượng Quan Lãnh lái xe trực tiếp chạy đến bên chân Trần Tâm, một chân bước xuống dưới một chân khác bước theo, xanh cả mặt.

“Đi theo tôi làm gì?”

“Cô rốt cuộc là ai!”

Trần Tâm biến sắc, trong lòng thất kinh cái tình huống quái lạ gì đây!!! “Hệ thống quân, chỗ nào của tôi xảy ra vấn đề khiến anh ta phát hiện.”

“Đinh đinh, xin người chơi nhân loại Trần Tâm bình tĩnh, không được nói ra người chơi là người của thế giới khác, bằng không sẽ chịu đựng Thiên Kiếp lôi điện kích, cám ơn hợp tác.”

“Sao? Chẳng lẽ thật sự bị tôi nói trúng, cô rốt cuộc là ai.” Thượng Quan Lãnh lớn tiếng nói, buộc Trần Tâm lui về phía sau, gắt gao dựa vào vách tường.

Trần Tâm nhìn hắn, rốt cuộc cô đã lộ ra dấu vết trong tình huống nào, bản thân nên làm gì bây giờ! Nhất định phải cẩn thận nghiêm túc, hiện tại anh ta nhất định không có chứng cớ, bằng không sẽ không tới chất vấn cô như thế.

“Tiểu công chúa của tôi, ánh mắt cô ấy chỉ nhìn thấy Lăng Ngạo, nhìn không lọt mắt bất luận kẻ nào. Mà cô, ánh mắt từ trên người Lăng Ngạo dời đi chỉ nhìn thấy mỗi Trần Triết. Vừa rồi là cô cố ý đi tìm Lăng Ngạo đúng không! Căn bản không phải đi ngang qua. Nói đi! Cô rốt cuộc là ai.”

“Nghe ý tứ lời này của anh là nói, tôi nên đem tầm mắt nhìn đến trên người anh? Mà không phải là chuyển qua trên người Trần Triết, Thượng Quan Lãnh, anh rốt cuộc đang không cam lòng cái gì? Tôi đến cùng là ai bản thân anh không phải là rất rõ ràng à? Tôi là Trần Tâm, cũng là tiểu công chúa trong miệng các anh. Cũng là, ma quỷ từng bị các anh đưa vào Địa Ngục tới báo thù.”

“Ma quỷ từng bị chúng tôi đưa vào Địa Ngục tới báo thù, cô rốt cuộc đang nói cái gì.”

“Đúng, tôi vừa rồi đúng là cố ý đi lên quấy rầy Lăng Ngạo và Ngải Tiểu Nhạc. Thế nào, anh đi nói đi! Anh đi nói cho bọn họ, nhưng ai sẽ tin tưởng lời anh nói nào? Thượng Quan Lãnh, tôi nói cho anh biết. Anh đừng tưởng rằng anh rất hiểu tôi, kỳ thật anh không hề biết gì về tôi cả.”

“Cô, cái đồ đáng chết, cô dựa vào cái gì? Cô dựa vào cái gì mà có thể tùy ý phá hỏng tình cảm của bốn người chúng tôi? Cô dựa vào cái gì có thể khiến chúng tôi đều đem ánh mắt đặt ở trên người cô? Cô rốt cuộc cho chúng tôi uống thứ thuốc gì, cô nói cho tôi!”

Thượng Quan Lãnh lớn tiếng nói ra, hai tay gắt gao đè đầu Trần Tâm lại, miệng hôn xuống. Lúc sắp đụng tới môi, Trần Tâm trực tiếp dùng một chân đá vào mệnh căn của hắn.

“Anh đang làm cái gì, Thượng Quan Lãnh. Anh điên rồi! Anh hiện tại là một kẻ điên.”

“Đúng, tôi điên rồi, tôi điên không thể kiềm chế. Tôi thích phải một cô gái chưa bao giờ yêu tôi, tôi thích phải một đứa ngốc ngốc chết đi được.”

“Đinh đinh, độ hảo cảm +30 [độ hảo cảm 100].”

“Thượng Quan Lãnh, anh không phải là rất ngạc nhiên vì sao tính tình tôi lại lập tức đại biến? Vì sao rõ ràng rất yêu Lăng Ngạo, lại lập tức đột nhiên không thương anh ta nữa? Lại vì cái gì bỗng nhiên yêu Trần Triết, lựa chọn ở cùng Trần Triết? Hiện tại tôi nói cho anh biết rốt cuộc là vì sao, là nguyên nhân gì khiến tôi thay đổi.”

“Không, em đừng nói.” Thượng Quan Lãnh nhìn đến ánh mắt sắc mặt bi thống của Trần Tâm, đáy lòng xúc động một trận, vừa rồi hắn đang làm cái gì? Hắn lại thương tổn thiên sứ của mình, thương tổn người mà mình yêu nhất. Hơn nữa, trong lòng có một loại xúc động nói cho hắn biết, nếu em ấy nói ra, dường như sẽ thay đổi cái gì, khiến cho hắn có xúc động hối hận.

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s