Miêu sinh doanh gia ~ Chương 40-44

Ý nghĩa của vai phụ trùng sinh
Chương 40

Tác giả: Trúc Diệc Tâm
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Ý định ban đầu của Cố Chiêu một là chính danh thay Diệp Bạch, hai đương nhiên là hiểu biết một chút về thực lực đối phương, ba là cho đối phương một cơ hội, một cơ hội thể hiện mình.

Anh biết thiếu niên không kém, lại không ngờ mạnh đến trình độ này.

Vốn có thể chống đỡ dưới tay anh mấy chục chiêu, sau đó lời đồn có thể tán đi một ít, quan trọng là… Có thể thuận lý thành chương bị anh thu tới tay mà không có người biểu thị không phục. Nhưng bây giờ, tình huống hoàn toàn ra ngoài dự liệu của anh, Diệp Bạch quá mạnh mẽ, điều này sẽ dẫn đến người chú ý cậu ấy rất nhiều, trong đó bao gồm một vài đại lão quân giới.

Lúc đầu không dám cướp người với Cố Chiêu, lúc này đều ngồi không yên.

Trước chỉ cho là một nhân tài, tuy ít ỏi nhưng không khan hiếm đến vậy, thật sự không đáng. Nhưng tình huống bây giờ hoàn toàn không giống với lúc trước, đây chính là người có thể đánh đến khó phân thắng thua với Cố Chiêu, không gạt hoàng tử về được chẳng lẽ còn không thể đánh chủ ý với thiếu niên này? Các đại lão quân giới nhất thời vì nhân tài, gần như ngay cả mặt cũng đều tính toán từ bỏ.

Trong phòng trà của Diệp Bạch xuất hiện rất nhiều quân nhân.

Những người này ngay thẳng trực tiếp, bình thường không kiên nhẫn với hành vi pha trà uống trà này, hiện giờ lại một đám vội vàng lui tới phòng trà, rất sợ bị người khác đoạt mất.

Nhưng bọn họ đợi mấy ngày, hoàn toàn không gặp được ông chủ ở đây.

Sau đi tra một chút mới phát hiện, Diệp Bạch đã rất lâu không tới phòng trà, toàn bộ nơi này đi vào quỹ đạo thì giao cho quản lí, chính hắn thì cả ngày ở chỗ Cố Chiêu. Mọi người cân nhắc, lúc này Cố Tướng quân khẳng định đang giúp lão hoàng đế xử lý chính sự, bởi vậy không nói hai lời muốn đi bái phỏng ‘Cố Chiêu’.

Trong nhà đương nhiên chỉ có thủ vệ cùng với một mình Diệp Bạch.

Lúc đó Diệp đại miêu đang ở trên ghế sa lon uống sữa tươi, một đám lão tướng quân tiến vào sôi nổi vô cùng thân thiện, nói gần nói xa trong ý tứ lại hết sức rõ ràng. Diệp Bạch tiếp nhận một bánh ngọt lớn do người phục vụ chuyển tới, trừng mắt nhìn, hỏi: “Mọi người ăn không?”

Chúng tướng quân: “…”

Thứ ngọt ngấy như vậy không phải chỉ con gái mới thích à?

Đám đàn ông thô kệch hoàn toàn không thể hiểu được sở thích nhỏ này của Diệp Bạch, ồn ào bày tỏ không ăn, trong đó một người thậm chí còn mơ hồ tỏ vẻ thứ này không phải để đàn ông ăn.

Diệp Bạch vẫn trừng mắt nhìn, hồn nhiên nói: “Cố Chiêu cảm thấy rất ngon.”

Chúng tướng quân: “…”

Lúc này bọn họ mới kịp phản ứng là tới gạt người về, chỉ cần có thực lực quản nó là ham thích gì, cho dù thích mặc nữ trang chạy khắp nơi cũng không sao, chỉ cần có thể đả bại quân địch là được rồi. Đặc biệt ham thích này Cố Tướng quân cũng đã khẳng định, nếu mấy người bọn họ cảm thấy không tốt chẳng phải thiếu niên sẽ không có ấn tượng tốt đối với bọn họ ư?

Vì thế mọi người tiếp tục nói chuyện phiếm.

Diệp Bạch một bộ dáng hồn nhiên ngây thơ cái gì cũng nói, cuối cùng lại không khoan nhượng cái gì cũng không đáp ứng.

Chỉ trong thời gian một chốc, chúng tướng quân phát hiện hắn đã ăn năm món điểm tâm ngọt, hai miếng thịt bò khô, ba cái lạp xưởng, còn uống thêm hai cốc sữa. Lính cần vụ mà Cố Chiêu lưu lại thường xuyên qua đây đưa điểm tâm, hầu hạ tương đối chu đáo, chúng tướng quân chỉ thấy thiếu niên híp mắt đặc biệt hạnh phúc nói: “Đây mới là nhân sinh.”

Vì thế Cố Chiêu đã lừa gạt người ta đến tay như vậy?

Một đám tướng quân không phục, một người trong đó nói: “Đây tính là cái gì, chờ cậu đánh mấy trận lên chức, sẽ có lính cần vụ của chính mình.”

“Vậy phiền toái lắm.”

Diệp Bạch bĩu môi, “Đến lúc đó người là của mình, có chuyện tìm ông báo cáo, không có việc gì thì lắc lư ở trước mắt ông, còn phải an bài cho bọn họ quản đông quản tây, phiền chết được.”

Chúng tướng quân: “…”

Thì ra ngài cọ ở trong này là bởi vì có lính cần vụ miễn phí? Hay là Cố Tướng quân đã huấn luyện tốt trước rồi, nên bớt lo?

Có điều những thứ này bọn họ thật sự không thể bảo đảm, ai dám dẫn binh lính ở lại trong nhà mình, có con gái thì không nói, không có con gái còn có vợ với con dâu, đây gọi là chuyện gì? Cũng chỉ có người độc thân như Cố Chiêu mới dám thu, chẳng qua, “Chờ ngài ấy thành hôn, thì sớm hay muộn cậu cũng phải dọn đi.” Một vị lão tướng quân không cam lòng nói.

“Vậy cũng không dọn.” Diệp Bạch giữ vững trận địa.

Cố Chiêu chỉ có thể kết hôn với hắn, đến lúc đó hắn dọn đi thì còn gọi là kết hôn à, không bằng gọi là ly hôn đi, nhất định sẽ không dọn.

Chúng tướng quân càng trợn tròn mắt, lòng nói hai vợ chồng mới cưới nhà người ta cũng không được có thế giới riêng à? Hơn nữa một chàng trai như cậu ở nơi này đến lúc đó tính sao?

Bọn họ đều không phải là người câu nệ cái gì, giờ phút này cũng không khỏi cảm thấy Diệp Bạch thật không biết chú ý.

Lúc này chúng tướng quân càng thêm xác định phòng trà kia nhất định là Cố Chiêu hỗ trợ mở ra, không thấy đều là quản lí đang trông coi à, đợi mấy ngày cũng chưa thấy Diệp Bạch đến. Nhưng mà chờ các vị đại lão giới chính trị đã về hưu nghe nói như thế đều nở nụ cười, đám người bọn họ đều gặp qua Diệp Bạch, đối phương ăn nói tu dưỡng đều rất tốt, nói chuyện làm việc cực kỳ chu đáo, đâu giống như đám quân nhân này nói.

Mọi người tụ lại cân nhắc, chỉ biết những tướng quân kia khẳng định bị chơi xỏ.

Chẳng qua thiếu niên kia lớn lên với bộ dáng như vậy, giả bộ ngây thơ vô tri rất tự nhiên, lại gặp được một đám không hề biết tính toán, tất nhiên…

Cố Chiêu nghe nói đến bất đắc dĩ sờ sờ đầu Diệp Bạch, “Cậu thật là!”

Diệp đại miêu thoải mái híp mắt, “Đám người này rất phiền, rõ ràng làm thuộc hạ của ai không phải đều là binh của đế quốc, lại cứ tới đây đào góc tường của anh.”

Không thể không nói, nghe xong lời này trong lòng Cố hoàng tử cực kỳ thoải mái.

Những ngày sau đó Diệp Bạch ngẫu nhiên đi quân khu chuyển vài vòng, đều là Cố Chiêu mang theo. Hiện tại hắn còn không có chức vị, nhưng tất cả mọi người đều không dám xem hắn là tiểu binh, có thể bất phân thắng bại với Cố Tướng quân, sau này ít nhất cũng phải là tướng quân. Càng có không ít tân binh vô cùng sùng bái hắn, cảm thấy quả thực là thần tượng của bọn họ.

Những ngôn luận phản đối trên mạng Tinh cũng đã biến mất, thay vào đó chính là những ngôn từ sùng bái quỳ liếm linh tinh.

Thẳng đến một ngày.

Lâm Huy gõ cửa phòng làm việc của Cố Chiêu, cầm Quang Não trên tay vòng vo đưa tới, trên màn ảnh trong suốt lúc này đang biểu hiện ra một bài post mới.

“Bọn họ nói Diệp Bạch có thân phận không rõ ràng, có thể là gian tế của Liên bang.”

Không đợi Cố Chiêu xem hết, Lâm Huy đã nhịn không được nói, “Đối phương cũng không phải ngốc, chịu nói ra tất nhiên có chút căn cứ, ngay cả lúc Diệp Bạch mới xuất hiện, bao gồm thân phận hiện tại của cậu ấy là Thẩm Hạo hỗ trợ làm ra cũng đều nhắc tới. Ngược lại cũng không giội nước bẩn gì, nhưng chỉ như vậy cũng đủ khiến người ta hoài nghi, quan trọng nhất là hiện tại bài post này đã được đẩy lên đầu, bị mọi người biết được.”

Cố Chiêu híp mắt, “Điều tra là ai thả ra.”

Bọn họ đều cảm thấy là kế sách của người Liên bang bên kia, muốn hủy Diệp Bạch, bởi vậy phương hướng điều tra đều hướng tới nơi ẩn giấu tương đối sâu trước. Nhưng chẳng ai ngờ rằng, đối phương lại chỉ là một học sinh đang đi học trên chủ tinh, cũng không có lịch sử đen gì, khác biệt duy nhất là lúc trước cậu ta cùng gặp hiểm nguy với Thẩm Hạo.

“Andy.” Lâm Huy nhíu mày, nhớ lại thiếu niên này.

Lúc ấy ở chỗ Thẩm Hạo anh ta đã cảm thấy đối phương không phải người an phận, lại không nghĩ rằng đã bị đuổi về trường học, vẫn có thể gây sức ép ra nhiều chuyện như vậy. Bản thân đối phương đã trải qua hành động ám sát đến từ Liên bang, bởi vậy mỗi lần bị bới ra đều bị phỏng vấn, sau đó thì cái gì cũng nói.

Andy không hề sợ Cố Chiêu trả thù, cậu ta xem ra đối phương nhất định là bị lừa.

Vấn đề thân phận của Diệp Bạch đích xác rất khả nghi, hơn nữa thực lực mạnh mẽ, cho dù không phải gian tế thì nước bẩn này cậu ta khẳng định vẫn có thể giội được. Mọi người đều là đa nghi, lúc trước Cố Chiêu nhất định không rõ chuyện ID thân phận của Diệp Bạch, hiện tại cậu ta vạch trần chuyện này, không chỉ có thể lấy được sự chú ý của đối phương, còn có thể khiến cái tên nhãi kia bị hủy.

Ngay cả rất nhiều dân chúng trên mạng Tinh, cũng nhịn không được bắt đầu cảm thấy thân phận Diệp Bạch có vấn đề.

Thậm chí ngay cả Thẩm Hạo giúp hắn lấy được ID này, lúc này cũng bị nghi ngờ, Cố Chiêu nhìn sự tình càng ngày càng loạn, mở weibo của mình ra phát một tin tức.

“Diệp Bạch là nằm vùng, lúc trước bị phái đến Tinh Z chấp hành nhiệm vụ, gần đây mới về đơn vị.”

Trên mạng Tinh nhất thời bùng nổ.

Trên Tinh Z gần đây phát sinh không chỉ riêng chuyện Thẩm Hạo bị tập kích, còn có một kiện án lớn khác phát sinh ở nơi phụ cận. Một nhóm phần tử khủng bố chuyên trộm trẻ con làm thí nghiệm bị bắt được ở nơi này, phụ trách chỉ huy hành động đúng là Cố Chiêu. Bởi vậy nháy mắt mọi người đã liên hệ hai chuyện với nhau, cũng hiểu rõ thân phận của Diệp Bạch.

Thì ra là ẩn núp nằm vùng, thấy Thẩm Tướng quân gặp nạn mới bạo lộ bản thân đi ra hỗ trợ.

Dưới sự dẫn dắt của rất nhiều người có lòng, sự tình được ép xuống hoàn toàn. Thậm chí còn có người xưng là binh lính của lần hành động này để lộ ra tin tức, nói bọn họ vốn có thể thuận lợi hơn, lại bởi vì Diệp Bạch bạo lộ trước mà làm cho đối phương trốn khỏi tinh cầu, khiến bọn họ không duyên cớ lại truy kích vài ngày, lúc này mới hoàn thành nhiệm vụ.

Sự thật vừa ra, Andy lập tức ngay cả cửa cũng không dám ra ngoài.

Người ta vì các cậu không để ý nguy hiểm bạo lộ ra cứu, còn làm hại hành động trước thời hạn gia tăng khó khăn cùng mức độ nguy hiểm. Tuy nói Thẩm Tướng quân cũng rất quan trọng, nhưng sau đó lại giội nước dơ lên người ta là chuyện gì? Nếu như là hành động nằm vùng khác, dân chúng có lẽ còn không có hào khí như vậy, nhưng chuyện này lại khác.

Tuy việc mà tổ chức khủng bố làm đối với quốc gia mà nói càng nguy hiểm hơn, nhưng dân chúng chú ý vĩnh viễn đều có quan hệ với mình.

Mặc kệ tổ chức kia chuẩn bị làm gì, nhưng dùng trẻ con bắt trộm được làm thí nghiệm là thật, nhà ai mà không có trẻ con, bởi vậy đối với loại tổ chức này đương nhiên ác cảm càng sâu. Diệp Bạch làm nằm vùng ở bên trong nội ứng ngoại hợp xử lý tổ chức này, chính là anh hùng, đâu thể khoan dung người khác chỉ trích bôi đen hắn.

Andy hoàn toàn choáng váng.

Lúc này cậu ta đang bị Thẩm Hạo đón về nhà họ Thẩm, trốn ở bên trong không dám đi ra ngoài, Thẩm Tướng quân ngồi ở đối diện cậu ta nhíu mày nâng trán, nháy mắt cảm thấy hết thảy đều hợp lý.

Thì ra là như vậy.

Vì sao thái độ của đối phương đối với người bên Cố Chiêu đặc biệt tốt, thì ra là có cùng nguồn gốc.

Còn nhớ ở trên quân hạm, Diệp Bạch đã từng nhắc đến: “Tôi cảm thấy có người không hy vọng anh chết, cho nên sẽ bảo vệ anh an toàn trở lại chủ tinh.” Hiện tại xem ra người kia chính là Cố Chiêu.

Đời trước anh ta rốt cuộc đã làm cái gì.

Anh ta hại chết một quân nhân xuất sắc, hơn nữa bây giờ anh ta còn đang bảo vệ một người liên tiếp hãm hại đối phương.

Chương 41

Diệp Bạch thậm chí không cần ra mặt, sự tình cũng đã bình ổn lại, điều này trực tiếp khiến cho hắn chưa kịp dùng rất nhiều thủ đoạn đã chuẩn bị xong.

Chơi dư luận với hắn?

Đời trước mặc dù cuối cùng mình không đi giới giải trí, nhưng Lâm Dịch sống ở trong đó, bạn tốt nhất của Cố Chiêu là Khâu Tử Húc cũng mở công ty giải trí, đối với những việc này Diệp Bạch quả thực như cưỡi xe nhẹ đi đường quen. Trước đây hắn đều có thể lợi dụng những điều này chỉnh ngược lại đám người Tinh Huy, có kinh nghiệm đời trước nên hiện tại đối với phương diện này càng là chuyện nhỏ.

Nhưng không cần tự mình động thủ, rốt cuộc vẫn thoải mái hơn, nếu không thì sao hắn lại thích ở bên người Cố Chiêu như vậy.

Chuyện lúc trước đối phương rời chủ tinh đi Tinh Z Diệp Bạch đã sớm đoán được, sau đó lại càng có báo chí chứng thật điểm này, cũng rõ ràng tổ chức chạy trốn kia đều bị bắt giữ. Nhưng “Chuyện nằm vùng không phải tin đồn vô căn cứ đúng không!” Diệp Bạch đoán, “Chắc còn có một người, đối phương đâu, tôi dùng thân phận của người đó không sao chứ!”

Cố Chiêu lắc lắc đầu, ngữ khí có chút trầm trọng, “Người đã chết rồi.”

Diệp Bạch không nói gì.

Công tác nằm vùng chính là như vậy, nguy hiểm mà quan trọng, một khi bị phát hiện chỉ có một chữ chết, cho dù không bị phát hiện, cũng không phải không có tiền lệ người một nhà bị giết chết. Dù sao thân phận thế này nhất định phải bảo mật, chỉ cần có một người biết, là có thể dẫn đến bi kịch phát sinh.

Thân phận Diệp Bạch đã bị định ra như vậy.

Đám tướng quân lúc trước qua muốn dụ hắn về đều tái mặt lại, lần này rõ ràng đã biết được mình bị đùa bỡn. Một người có thể làm nằm vùng còn sống trở về có thể không hiểu nhân tình thế thái? Nếu đơn giản như vậy cũng có thể làm nằm vùng thì tùy tiện phái đi một người là được, cần gì phải chọn kỹ lựa khéo còn phải huấn luyện bí mật.

Tâm tư gạt người về cũng không còn, dù sao đối phương đã sớm buộc cùng một chỗ với Cố Chiêu.

Người trên mạng Tinh thảo luận việc này vài ngày, về chuyện trước đó Diệp Bạch tìm Thẩm Hạo làm thông tin thân phận cũng bị người ta dán lên, “Sử dụng vì an toàn tạm thời.”

Mọi người não bổ vô cùng rõ ràng.

Làm việc đại khoái nhân tâm như vậy, Diệp Bạch ở trong lòng bọn họ đã là anh hùng, nhưng ở nơi của phần tử khủng bố thì hoàn toàn tương phản. Những người đó chỉ sợ đều hận chết hắn, muốn hắn đi chết hơn cả muốn Cố Chiêu đi chết, lúc này giả tạo thân phận rất quan trọng. Ngay cả người mỗi ngày ở chỗ Cố Chiêu cũng có giải thích hợp lý, vì an toàn thôi!

Ai biết phần tử khủng bố có phải đã chết chưa, vạn nhất có một hai con cá lọt lưới thì sao?

Về Andy, đương nhiên là chuyện từ nhỏ đến lớn đều bị bới sạch ra, hãm hại bạn ngồi cùng bàn, mua chuộc thầy cô giáo, thậm chí ngay cả chuyện trốn học tiết thể dục cũng bị nhắc tới. Tóm lại thanh danh của cậu ta ở trên mạng Tinh thối về tận đến nhà, ngay cả trường học cũng tạm thời ngừng khóa học của cậu ta, không trực tiếp thôi học vẫn là nhìn vào mặt mũi Thẩm Hạo.

Còn có một người, dù sao cũng là liệt sĩ, bọn họ cũng không thể quá mức.

Dưới tình huống này, Thẩm Hạo tự mình tìm người viết một tin xin lỗi, sau đó buộc Andy phát lên weibo. Bên trên trừ việc xin lỗi là chính yếu ra còn miêu tả cậu ta không biết rõ tình hình, sau đó không phải cố ý. Người trên mạng Tinh nhìn xong trầm mặc lại, sau đó cũng không căm thù cậu ta giống như lúc trước, ngược lại bắt đầu tự kiểm điểm.

Lúc trước mỗi người bọn họ dường như cũng đã khinh bỉ Diệp Bạch.

Khi đó cảm thấy người này câu dẫn hoàng tử, sau đó nương gió xuân mở phòng trà… Tuy nói sau này được tẩy trắng, nhưng cũng không có tự trách và xấu hổ như giờ phút này.

Bọn họ lại vũ nhục anh hùng.

Rất nhiều người bắt đầu trầm mặc, sau đó phát ra lời xin lỗi từ nội tâm.

Tóm lại sự tình dần dần bình ổn, Andy lại đã bắt đầu làm xong chuẩn bị trở về trường đi học, đặc biệt một lần này cậu ta đã biết Thẩm Hạo đối với cậu ta không phải là không quan tâm, còn có loại cảm giác đắc ý nhân họa đắc phúc. Mặc dù đối phương cũng từng giáo huấn cậu ta, nhưng rốt cuộc vẫn không vứt bỏ cậu ta.

Thậm chí Andy còn nhân cơ hội đưa ra yêu cầu thỉnh thoảng đến thăm cậu ta.

Ở trong lòng Thẩm Hạo, đây rốt cuộc vẫn là người yêu đã ở chung nhiều năm, mặc dù làm chuyện sai cũng là bởi vì hiện tại tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, còn chưa trưởng thành phu nhân Nguyên soái sau này. Tuy anh ta sẽ không tiếp tục nỗ lực yêu không hề giữ lại như vậy nữa, cũng không biết có thể tiếp tục ở cùng nhau nữa không, nhưng không để ý chút chuyện nhỏ này.

Cơ mà anh ta lại chưa bao giờ nghĩ tới việc này đối với Diệp Bạch có công bằng hay không.

“Xin lỗi.” Anh ta chỉ nói như vậy khi chạm mặt nhau vào ngày nào đó, “Cũng may hiện tại cậu đã không có việc gì, em ấy cũng biết sai rồi, cứ kết thúc chuyện này như vậy đi!”

Diệp Bạch từ chối cho ý kiến.

Hắn đột nhiên phát hiện người này có chút nhàm chán, nếu không phải đang đợi Cố Chiêu, hắn cũng khó có khả năng đứng ở đây nghe những lời này. Nói đến cùng Diệp đại tiên tùy ý làm bậy quen rồi, nào làm được thánh mẫu, lúc trước đã cảm thấy tin xin lỗi kia không giống bút tích của Andy, hiện tại xem ra là do Thẩm Hạo làm.

Thẩm tướng quân còn nói vài câu, không thấy Diệp Bạch trả lời có chút kỳ quái, “Sao cậu không nói chuyện.”

“Nói cái gì?” Hỏi anh ta chính là Cố Chiêu mở cửa đi ra, đối phương dùng vẻ mặt giễu cợt nhìn anh ta, “Nói sẽ tha thứ cái cậu tên Andy kia, người của tôi thoạt nhìn dễ bắt nạt như vậy?”

Thẩm Hạo: “…”

Dừng một chút, anh ta hành quân lễ, sau đó như chuẩn bị nói cái gì, Cố Chiêu lại không nghe, Diệp Bạch đương nhiên cũng sẽ không ngoan ngoãn lưu lại, hai người cùng nhau rời đi.

Lâm Huy đi theo phía sau thở dài, “Có một số người, không tự biết.”

Anh theo chân Cố Chiêu lâu nhất, tuy chỉ là trung tá nhưng làm được rất nhiều việc không chỉ ở cấp bậc này, biết đến bí mật cũng không ít. Thẩm Hạo nói có tài có lẽ là có, nhưng so với thế hệ trẻ tuổi trong gia tộc khác lại không hẳn đã mạnh hơn, sở dĩ có hôm nay là bởi vì Cố Chiêu an bài cho anh ta rất nhiều cơ hội.

Giống như việc kinh doanh bình thường, đều tốt nghiệp danh giáo, nhưng khác biệt giữa được người mang theo dạy bảo cùng với ném tới phía dưới thực tập.

Người trước chỉ cần không ngốc là có thể xuất đầu, kẻ sau muốn được thành tựu tương đồng tất phải cần cố gắng nhiều lần, cho dù khi anh đang học có thành tích tốt hơn người trước rất nhiều cũng vậy.

Cố Tướng quân bọn họ, hạ một bàn cờ rất lớn.

Cho dù là biết một ít tình tiết Lâm Huy vẫn cảm giác mình nhìn không rõ toàn cục, nhưng anh biết rõ tương lai Thẩm Hạo cũng sẽ như vậy. Có lẽ lúc trước anh ta được Cố Chiêu mài giũa như một thanh đao, nhưng sau khi sự kiện này đi qua, Cố Tướng quân sẽ không đi mài thanh đao này nữa, thậm chí sẽ đâm cho hai lỗ trên người.

Quả nhiên…

Weibo của Diệp Bạch rất nhanh đã cập nhật, bắt mắt nhất chính là một câu ở trên: “Xin lỗi thật tình có thành ý thì tôi nhận, dù sao trong mắt mọi người nhìn qua cũng không phải toàn bộ, có điều hiểu lầm không thể tránh được. Nhưng…” Lời phía sau hắn không hề nói ra, chỉ đăng một cái video lên, mọi người gần như không chút do dự mở ra.

Video không dài, chỉ có hai tình tiết, một là hình ảnh lúc Andy nổ súng về hướng Diệp Bạch, một cái khác là tình cảnh năm binh lính mang theo Andy qua ‘bắt nạt’ Diệp Bạch.

Trên mạng Tinh, mọi người vốn đang hết sức cảm động.

Bởi vì bọn họ được thông cảm, đối phương còn săn sóc tìm lý do giúp bọn họ, nhưng lúc sau xem hết video thì tất cả đều bùng nổ, còn có người lật lại tin xin lỗi của Andy.

Lời xin lỗi chân tâm thật ý, ha ha! ! !

Ha mặt cậu!

Đừng cho là bọn tôi không biết chơi súng thì không nhìn ra phát súng kia là bắn về phía Diệp Bạch, nếu không phải thân thủ đối phương linh hoạt phản ứng nhanh chóng, lúc này đã sớm thành xương cốt trong Tinh Z rồi! Còn ở trên quân hạm kia là chuyện gì, lý do vô sỉ như vậy ai nghĩ ra được, đầu óc đâu, cũng không mang à?

Mấy thứ này đều là Diệp Bạch đã sớm chuẩn bị tốt.

Thậm chí không cần hắn vận dụng pháp thuật tiên gia tạo ra từ trong đầu cái gì, hệ thống của nguyên chủ hoàn toàn làm được. Lúc trước nguyên chủ là một cẩu PVP đầu người, thích nhìn thấy từng cái từng cái đầu người trướng lên, mà ngày đó vừa vặn cậu phải hoàn thành nhiệm vụ chém năm vạn người, vì thế mở phần mềm có thể ghi lại, nhưng không ngờ lúc xuyên cũng mang đến.

Lúc trước Diệp Bạch không để ý cái này, cho nên vẫn luôn không đóng, lúc này đăng lên quả thực không có chút áp lực nào.

Trong nháy mắt tình thế không giống với lúc trước.

Andy gặp phải đãi ngộ còn thảm hơn trước, cũng có người tuôn ra lúc trước nhìn thấy có quân nhân đón cậu ta rời đi, dường như đi về hướng chỗ ở của Thẩm Hạo, hơn nữa đến nay còn không đi ra. Mọi người nghĩ đến sự tình xảy ra Thẩm Hạo đích xác không ra mặt nói giúp Diệp Bạch cái gì, im lặng giống như mình là một người trong suốt.

Nhưng anh ta rõ ràng là đương sự, hẳn phải biết một số chuyện.

Có kỹ thuật đế không cam lòng, tra IP một chút, sau đó tỏ vẻ: “IP phát tin xin lỗi trước đó hoàn toàn trùng với mấy tin mà Thẩm tướng quân phát lúc trước.”

Mọi người xem xem, dường như mấy tin đó đều là phát ở nhà.

Lần này, chẳng những Andy xui xẻo, ngay cả Thẩm tướng quân luôn được coi là thần tượng cũng bị chịu nghi ngờ trước nay chưa từng có. Cho dù lúc trước Diệp Bạch phát ID thân phận, mọi người cũng chỉ chờ hắn giải thích, chưa từng tưởng tượng ngựa thần lướt gió tung mây giống như bây giờ, sau đó loạn phun, thậm chí hoài nghi sự trung tâm của anh ta đối với quốc gia.

Rất nhiều người thừa dịp này thuê thuỷ quân dẫn dắt đến phương diện đó.

Mặc dù quân bộ không giống giới chính trị, nhưng cũng không có khả năng như người máy, có không ít người đối phó anh ta. Nhất là khi anh ta có số tuổi trẻ nhất, rốt cuộc vẫn có người không phục, lúc Cố Chiêu áp xuống thì còn may, hiện tại buông ra toàn bộ đều bắn ngược trở về. Thậm chí ngay cả nội gián của Liên bang bên kia, cũng đang lặng lẽ gây sức ép vào chuyện này.

Đến khi gây sức ép được kha khá là lúc, song phương có dấu hiệu khai chiến.

Thẩm Hạo quả thực có tầm quan trọng.

Anh ta chiến đấu có mức độ chiến thắng rất lớn (đương nhiên cũng có phần thua), ít nhất có thể trấn an lòng dân, ổn định lòng quân, cho nên Liên bang sẽ dốc hết sức lực ám sát anh ta. Hiện giờ Cố Chiêu tự mình hủy người, Liên bang bên kia đều sắp cười lớn, bởi vậy không nói hai lời đã bắt đầu động binh. Trong lòng bọn họ rõ ràng, cho dù lần này Thẩm Hạo lên chiến trường, cũng không trấn an được lòng dân, ổn định được lòng quân.

Hiện tại đối phương không khác một chuyện cười.

Đế quốc bên này cũng lo lắng vấn đề đó, trong lúc nhất thời bọn họ thậm chí cảm thấy trước đó quá xúc động, nên lưu cho tên nhóc Thẩm Hạo kia một đường lui?

Hiện giờ phải tẩy trắng thế nào.

Cố Chiêu trực tiếp dẫn đến tất cả chuyện này hiện không có tâm tư để cho đối phương tiếp tục lên chiến trường lập công, anh tự mình ủy nhiệm Diệp Bạch tham dự cuộc chiến này, trước lúc mọi người lấy lý do tuổi trẻ không kinh nghiệm để phản đối, tuyên bố:

“Tôi tự mình nắm giữ ấn soái.”

Anh sẽ tận mắt chứng kiến cuộc chiến thành danh của thiếu niên! ! !

Chương 42

Hoàng đế thân thể không tốt, vẫn luôn do Cố Chiêu cầm quyền quốc sự, những năm gần đây rất ít khi rời chủ tinh. Ngay cả lúc trước đi tiêu diệt tổ chức khủng bố, cũng chỉ đi đi về về hơn nửa tháng, còn là bí mật rời đi. Cho nên không chỉ Liên bang không nghĩ tới anh sẽ đích thân xuất chinh, ngay cả người của Đế quốc bên này cũng nhất thời không thể tin được.

Thẩm Hạo càng không có cách nào lý giải, rõ ràng đời trước là một Nguyên soái họ Triệu, mà anh ta cũng đi theo.

Nhưng bất luận thế nào, sự thật đã định.

Dân chúng nhìn thấy tin tức vô cùng hưng phấn, dù sao so với Thẩm Hạo, Cố Chiêu quả thực mạnh không chỉ nửa điểm, hơn nữa còn có một anh hùng Diệp Bạch mới xuất hiện. Quân nhân trong quân đội cũng đều tinh thần mười phần, dù sao Nguyên soái ra sức, tướng quân cường hãn, mới có thể đánh thắng trận, khả năng sống sót của những binh lính bình thường bọn họ cũng càng cao.

Tuy nói ra chiến trường đương nhiên không sợ chết, nhưng có thể còn sống ai cũng không muốn đi làm quỷ.

Liên bang tưởng rằng tìm được một cơ hội thích hợp nhất, lại không ngờ đã rước lấy sát thần lớn nhất, nhưng đã đánh rồi, lúc này mà rút lui thì sĩ khí của bọn sẽ rớt xuống đáy.

Diệp đại miêu hưng phấn trong lòng.

Tuy nói hắn vẫn luôn thích chơi xấu ngủ lại chỗ Cố Chiêu, nhưng đánh nhau ẩu đả cũng vô cùng thích, chiến tranh đối với hắn mà nói giống như cùng nhau kéo bè kéo lũ đi đánh nhau. Lâm Huy nhìn cái dạng này không nhịn được bật cười, ánh mắt Cố Chiêu cũng hoãn lại, anh phát hiện càng ở chung, anh lại càng bị hấp dẫn không dời nổi mắt.

Thiếu niên quả thật vĩ đại, cũng rất đáng yêu.

Mặt trận trong tinh tế kéo rất dài, thông thường tiêu hao thời gian cũng rất lâu, đều đang so xem bên nào không kéo dài tiếp được nữa. Bởi vì Đế quốc có Cố Chiêu thân chinh nên sĩ khí xác thực rất mạnh, nhưng bên cạnh đó công việc trong chủ tinh cũng rất nhiều, Liên bang không tin đối phương phân tâm được. Bởi vậy nói là đánh giặc, không bằng nói là cục diện anh đánh tôi rút, anh dừng tôi đánh.

“Chưa đã ghiền.” Diệp đại miêu mài răng, “Chơi như này hoàn toàn không vui.”

Cố Chiêu bất đắc dĩ.

Nhưng anh còn có kế hoạch khác, đã hao tổn với đối phương như vậy, lúc đầu Diệp Bạch còn đi ra duỗi móng vuốt, sau đó thì trốn ở trong chiến hạm không động. Dù sao cái kiểu đánh cũng đánh không lên như này hoàn toàn không cần hắn phát huy, chỉ đứng ở nơi đó xem diễn, khiến cho hắn ngứa tay lại phải nhịn không thể động.

Miêu đại tiên trừng mắt nhìn, sau đó chạy đi tìm Cố Chiêu.

Những ngày qua đối phương bề bộn nhiều việc, thỉnh thoảng Diệp Bạch sẽ nhìn một chút đương nhiên trong lòng biết không phải chuyện chiến trường, phần lớn là có quan hệ với chủ tinh. Trong Đế quốc có tình báo viên của Liên bang là khẳng định, Cố Chiêu đoán chừng là muốn nhân cơ hội này bắt lấy người, cho nên mới kéo dài chiến trường bên này, để xem đối phương có thể không nhịn nổi mà ló đầu ra hay không.

Nhưng hắn thật sự nhàm chán, không chịu được.

“Tôi muốn đi giết chết Nguyên soái đối diện, anh có ý kiến gì không.” Diệp Bạch dứt khoát nhanh nhẹn hỏi, nếu không sợ phá hủy việc lớn của Cố Chiêu, hắn đã sớm trực tiếp đi rồi.

Cố đại Nguyên soái: “…”

Nhìn tin tức mà chủ tinh bên kia truyền đến, người trong cục đã vào lồng, lúc này cũng không có ý kiến gì. Chỉ là, “Chính em cẩn thận, lão già kia sớm muộn gì cũng phải chết, kỳ thật không vội.”

Diệp Bạch sao cũng được gật đầu, “Tôi chỉ đang nhàm chán thôi.”

Tiếp hắn một người trốn vào phòng ngủ của Cố Chiêu, sau đó quang minh chính đại bắt đầu tinh thần đi ngàn dặm. Địa điểm là nơi lúc trước hắn đánh du kích qua, nơi đó càng gần chiến tuyến của đối phương hơn. Dựa vào bản đồ nhỏ, dễ dàng dùng góc chết thoải mái lên hạm, sau đó lập tức ẩn thân đi đến phòng điều khiển chính.

Tuy đang chiến tranh, nhưng thật ra phòng thủ cũng không còn nghiêm mật như vậy.

Dù sao không ai sẽ nghĩ tới việc có người sẽ lẻn vào trong quân hạm, huống chi liên tục nửa tháng đều là cục diện địch tiến ta lui, địch đi ta đánh, trừ thành phần cấp cao biết rõ nội tình, binh lính bình thường vẫn sẽ có một loại cảm giác thả lỏng. Nhưng mấy vị tướng quân lại khác, tuy trong lòng bọn họ biết mình đánh không lại Cố Chiêu, cũng không chịu thừa nhận quân đội không thể.

Suy cho cùng đánh giặc không phải đấu đơn một đối một, bọn họ đang nghĩ biện pháp né qua sát thần kia đến đánh trận này.

“Chủ soái nhà người ta đều là trấn thủ phía sau, cậu ta ngược lại, lần này làm chủ soái còn xung phong liều chết ở tiền tuyến.” Có vị tướng quân bất mãn oán hận, “Lại cứ mở ra cơ giáp 4S, chúng ta thật đúng là không có biện pháp.”

Như vậy còn không bằng để Thẩm Hạo đến.

Nguyên soái đứng ở phía trước nhất có một loại lão thái qua tuổi năm mươi, nhưng trên thực tế ông ta đã một trăm hai mươi tuổi, ở nơi này phổ biến mỗi người có thể sống ít nhất một trăm năm mươi tuổi, ông ta thật sự đã không còn trẻ tuổi nữa. Ông ta thở dài, “Nghe nói Diệp Bạch kia cũng ở bên trong, đây cũng là trọng điểm.”

Cho nên cuộc chiến này bọn họ mới không dễ đánh.

Đừng nói một hai người không thay đổi được chiến cuộc, nhưng khi hai người này mạnh hơn binh lính chung quanh rất nhiều thì không còn giống lúc trước nữa. Thử nghĩ xem, lúc một đám dê đang đánh nhau, đột nhiên có hai con dê lột da biến thành sói, vậy một phương còn lại còn đánh thế nào. Tựa như xé mở lỗ hổng, càng xé càng lớn, cuối cùng tan tác.

Biện pháp tốt nhất mà bọn họ có thể biết cũng chỉ là, tìm người bổ sung, sau đó đánh điểm khác.

Nhưng như vậy cần phải cam đoan nơi khác nhất định thắng lợi mới được, Đế quốc hiện tại sĩ khí đang vượng, trong bọn họ không có một người nào dám cam đoan tuyệt đối nắm được, cho nên chỉ có thể kéo dài.

Diệp Bạch ẩn thân ở cửa, chuẩn bị thừa dịp tên nào đó mở cửa thì lẻn vào.

Lỗ tai hắn rất thính, mặc dù vẫn cách cánh cửa thép thật dày, hắn cũng có thể dễ dàng nghe được đám người bên trong đang tranh cãi ầm ĩ. Chịu thua trở về hay là trông cậy vào Cố Chiêu nhịn không được quay về chủ tinh trước, vì thế tình báo viên ở bên kia của bọn họ làm không ít chuyện, lại không rõ kỳ thật Cố Chiêu chịu đi ra, trên mức độ rất lớn là vì tìm được đám người đó.

Trên chủ tinh đã sớm sắp xếp xong xuôi hết thảy, cũng đều có người chờ bọn họ hành động.

Tuy kế hoạch của Cố Chiêu không hoàn toàn công khai với Diệp Bạch, nhưng khi hành động lại không hề giấu giếm, với sự thông minh của Diệp đại tiên đương nhiên có thể đoán ra một phần. Thời gian chờ đợi nhàm chán nghe đám người kia làm mộng tưởng hão huyền cũng không tệ lắm, cho nên đợi có người mở cửa đi ra hắn suýt nữa không kịp phản ứng.

Cũng may thời khắc mấu chốt hắn vẫn nhân cơ hội lẻn vào.

Lúc đó mấy tướng quân cũng đã đi ra ngoài, chỉ còn lại một mình lão Nguyên soái vẫn tận chức tận trách nghiên cứu, Diệp Bạch nghiên cứu thiết bị video của nguyên chủ, sau đó chọn lựa một góc độ tốt nhất dùng một đao chém xuống. Trên mạng Tinh có người vừa mới thấy trực tiếp đã nhìn thấy một thanh loan đao lóe ra hàn quang nhiễm máu, ngay sau đó gương mặt vẫn luôn được xưng là tuấn mỹ tú khí của Diệp Bạch xuất hiện ở trên màn ảnh.

Mọi người vội vàng phát lại, sau đó thấy được một màn đao lên đầu rơi.

Lúc ấy Diệp Bạch đứng ở góc chếch, cho nên không ai thấy rõ hắn đến gần như thế nào, hết thảy đều đã xảy ra. Mọi người nghi hoặc, ngạc nhiên, nhưng việc này không thể che đậy mừng như điên trong lòng bọn họ. Chủ soái đó, đây chính là chủ soái Liên bang, cứ như vậy bị một đao chém bỏ, gọn gàng linh hoạt giống như bổ dưa hấu.

Nhân dân Đế quốc trên mạng Tinh chấn kinh, sau đó hưng phấn hoan hô, người điểm khen cho Diệp Bạch gần như xoát nổ weibo hắn.

Tướng sĩ trong quân đương nhiên cũng nhìn thấy một màn đó.

Gần như là lúc phát hiện đoạn ngắn này truyền vào thông tấn khí của mình, Cố Chiêu đã truyền bá rộng rãi, thậm chí ngay cả Liên bang bên kia cũng không bỏ quên.

Lâm Huy trầm mặc hồi lâu: “Tướng quân, có thể có vấn đề gì không.”

Đao lên đầu rơi cố nhiên làm anh ta hưng phấn, nhưng anh ta và Diệp Bạch tiếp xúc trong thời gian không ngắn, vẫn có một chút cảm tình, trên lý trí cảm thấy nếu như đối phương bởi vì việc này mà xảy ra chuyện gì thì có chút không đáng giá. Đầu chủ soái tất nhiên quan trọng, nhưng Lâm Huy cảm thấy, giá trị của Diệp Bạch tuyệt đối không chỉ có vậy, người thiếu niên này đáng giá càng xuất sắc, càng huy hoàng hơn.

Cố Chiêu không trả lời, ánh mắt của anh vẫn luôn dừng ở trên thông tấn khí trong tay.

Sau khi Diệp Bạch phát một đoạn ngắn thì không có tin tức, trên thực tế hắn đang phá hủy phòng điều khiển chính, xóa bản ghi chép theo dõi nơi này. Thẳng đến khi xác nhận bí mật của mình sẽ không lưu lại bằng chứng, hắn mới một lần nữa ẩn thân, thừa dịp đối phương nhìn thấy video xong hoảng loạn mở cửa tiến vào thì chạy ra ngoài, thuận theo đường đến trở về không gian.

Sau đó vận dụng khinh công tìm được một điểm an toàn tạm thời, lại để tinh thần trở về phòng ngủ Cố Chiêu, lúc này mới báo bình an.

Ánh mắt Cố Chiêu cũng hòa hoãn lại.

Lâm Huy nhìn thấy thì biết người đã thoát thân, cả người đều nhẹ nhàng thở ra, “Chuyện như này cũng quá kích thích, nhưng tác dụng cũng rất lớn, rốt cục có thể thay đổi cục diện giằng co.”

Cố Chiêu đứng dậy, đi ra ngoài chủ trì chiến cuộc.

Sau này từng có vô số người nghiên cứu lộ tuyến hành động của Diệp Bạch, tất cả đều thất bại, giống như một giây trước hắn còn đang ở bên trong quân hạm của nhà mình ăn món điểm tâm ngọt, một giây sau đã chạy tới trong trận doanh của quân địch lấy đầu chủ soái. Trong đó thời gian sai lệch nhất định là có, nhưng đối phương đi nơi nào, đi như thế nào, bọn họ lại tra không được.

Nhưng lúc ấy, các binh lính đều như ăn thuốc hưng phấn.

Sẽ không ai suy nghĩ Diệp Bạch làm như thế nào, bọn họ chỉ vì đối phương mà cảm thấy kiêu ngạo, sau đó ở dưới sự dẫn dắt của Cố Chiêu nhằm phía quân đội của quân địch, lợi dụng cơ giáp lần lượt chém giết địch nhân. Sĩ khí Liên bang quá yếu, chủ soái bỏ mình khiến mấy tướng quân đều có chút bối rối, càng không cần bàn đến những binh lính phía dưới.

Cố Chiêu xông vào phía trước nhất, cũng lợi dụng vệ tinh phát sóng trực tiếp toàn bộ hành trình.

Rất nhiều dân chúng xem không hiểu chiến tranh, nhưng bọn họ có thể nhìn ra được đây là Đế quốc đang truy đuổi Liên bang chạy trốn, hơn nữa có một đao tiêu sái anh tuấn trước đó của Diệp Bạch, lúc này lại càng hưng phấn. Vô số người vào thời khắc này đều ngừng công việc, ánh mắt của bọn họ dừng ở trên mạng Tinh thật lâu không dời, hiếm khi không bị ông chủ đi ra răn dạy và quở mắng.

Cơ giáp 4S hình rồng xông đến tiền phương, nơi đó đều là ánh lửa.

Ánh lửa đi qua, cơ giáp của quân địch rối rít rơi xuống, mà ở phía sau anh, chẳng biết lúc nào có một cơ giáp toàn thân tuyết trắng đuổi theo, động tác tiêu sái anh tuấn, hoàn toàn không cam lòng rớt lại phía sau, ngay sau đó rất nhanh có người phát hiện…

“Đây không phải là cơ giáp của Diệp Bạch à?”

Mọi người vừa mới nhớ lại, dường như ngày lên đường đó, phát sóng trực tiếp trên mạng Tinh đã đặc biệt chiếu qua cơ giáp của đối phương, quả thật giống như đúc. Có người nhanh tay đã điều tra video ngày đó, mở lại so sánh quả thật tương tự, thậm chí biểu tượng được đặc biệt đánh dấu ở bên trên vẫn còn đó, hoàn toàn không có khả năng sai.

Vì thế sau màn ảnh đều dừng ở phía trên hai cơ giáp.

Mắt thấy quân lính Liên bang sắp tan rã, lại đột nhiên có một viên đạn pháo từ một phương đánh úp lại, mục tiêu là chính giữa cơ giáp 4S hình rồng, hiển nhiên là hướng về phía Cố Chiêu ở bên trong. Lúc này đã có người nóng nảy, nhịn không được từ chỗ ngồi đứng lên đổ ngã ghế dựa, lại ở một giây sau chứng kiến cơ giáp màu trắng đã chắn ở giữa.

Oanh! ! !

Ánh lửa bùng nổ, cơ giáp màu trắng của Diệp Bạch bị phá hủy.

Chương 43

Trước đó trên mạng Tinh còn là một mảnh náo nhiệt, điểm khen, hò hét không hề có ý nghĩa, phỏng đoán làm như thế nào, còn cả đánh cược xem Liên bang còn có thể chống được bao lâu, việc mới rồi vừa xảy ra đột nhiên tất cả trầm mặc lại.

Giống như chết lặng.

Một khắc trước cao hứng bao nhiêu lúc này chỉ còn bi thương bấy nhiêu.

Bọn họ không muốn tin tưởng anh hùng vừa mới sùng bái cứ chết đi như vậy, không muốn tin tưởng chuyện này, nhưng tận mắt nhìn thấy ai có thể nói đây là giả.

Thậm chí…

Cũng không ai dám hỏi một câu, ‘Có ai có thể tới nói cho tôi biết vừa nãy tôi bị hoa mắt không.’

Cùng chú ý tất cả chuyện này còn có Andy, lúc trước cậu ta phẫn nộ, không cam lòng, hiện tại lại cười đến khi nước mắt đều chảy ra, ngay cả Thẩm Hạo đang ở cách vách cũng nghe được tiếng động của cậu ta.

Thẩm đại tướng quân không rõ.

Mình sống lại một lần rốt cuộc để làm gì, chứng minh người mà mình cho rằng người yêu là một người như thế, hay là vì để nhìn thấy thiếu niên này chết đi một lần nữa. Một màn vừa mới rồi cứ mãi hiện lên trong đầu anh ta, khiến cái đầu anh ta đau đớn. Người thiếu niên kia, có phải cũng từng ôm ý nghĩ vừa rồi, chắn ở trước mặt anh ta.

Trên tiền tuyến cuộc chiến vẫn đang tiếp tục.

Nhưng người chú ý đến bọn họ lại ít rất nhiều, trong đầu mọi người vẫn đang dừng lại ở một màn trước đó thật lâu không tiêu tan, thẳng đến khi có người phát ra: “Đám người Liên bang này sẽ chết rất thảm hại.”

Tất cả mọi người lại một lần nữa dời ánh mắt lên.

Đúng vậy, đám người Liên bang kia chắc chắn sẽ chết thảm hại, lúc trước nội gián ra tay với đồng bạn cũng sẽ bị chết rất thảm. Rất nhanh bọn họ đã phát hiện, cơ giáp 4S hình rồng phát huy ra chiến lực quả thực khiến người khác kinh hãi, nó hủy diệt hết thảy cơ giáp không phải đồng bạn chung quanh, sau đó dứt khoát nhằm về phía trước, tạo thành thương vong lớn hơn nữa.

Ngay sau đó mọi người phát hiện, đó không chỉ là rồng, trong lúc mơ hồ dường như còn có phượng hoàng giương cánh.

“Trước kia dường như có đồn đãi, 4S là cơ giáp hai người, chẳng qua người có tinh thần lực đạt tới cao như vậy chỉ có một mình Cố Chiêu, những người khác không phối hợp được ngài ấy.”

Vậy bây giờ…

Trong lòng mọi người nhịn không được nảy sinh chờ mong, lại sợ kỳ vọng quá lớn đến lúc đó lại phải thất vọng, khoảng cách quá gần cũng sinh lòng sợ hãi, không dám tua lại một màn Diệp Bạch ‘gặp nạn’ để xem. Mãi đến khi có người đầu tiên tua về, phát ra một đoạn cắt, sau đó mới sản sinh một loạt sóng tua lại, rất nhiều người xem lại một màn kia vô số lần.

Trước khi cơ giáp màu trắng nổ mạnh một giây, có một bóng người từ trên cơ giáp nhảy ra.

Đó là Diệp Bạch, hắn nhảy xuống đồng thời được cơ giáp hình rồng ở phía sau cách đó không xa đưa tay bảo vệ đón vào, một màn này bởi vì góc độ không dễ thấy, cho nên lúc trước dưới bầu không khí khẩn trương lại không ai phát hiện. Mà bây giờ một khi phát hiện nháy mắt đã bị chuyển đến điên, vô số người lại hưng phấn lên.

Hoan hô vì sự phối hợp ăn ý giữa Cố Chiêu và Diệp Bạch, vì anh hùng của bọn họ còn sống.

Bên trong cơ giáp, Diệp Bạch và Cố Chiêu phối hợp ăn ý tạo thành sát thương diện tích lớn. Hai đời quen biết khiến Diệp đại miêu rất hiểu người nuôi mèo, trước đó lại từng đánh một trận với đối phương, cho nên giờ phút này gần như không cần do dự, đã biết nên phát ra mệnh lệnh gì ở tình huống nào, tương đối mà nói Cố Chiêu hoàn toàn không cần thiết băn khoăn người bên cạnh, chỉ cần dựa theo thói quen bình thường là tốt rồi.

Nhưng hành động của anh nhìn như bình tĩnh, trong lòng lại ngăn không được kích động cùng may mắn.

Anh may mắn mình làm ra quyết định ở một khắc đó, khiến cho mình thành công cứu Diệp Bạch, mà không đến mức làm cho đối phương ngã xuống tinh hải sau khi chiến đấu.

Đây là một cuộc chiến không thể trì hoãn.

Chủ soái chết khiến sĩ khí Liên bang hạ xuống thấp nhất, sau đó mặc dù có phái ra ám kỳ che giấu nhiều năm ở Đế quốc, nhưng vẫn không thể thành công đánh chết Cố Chiêu vãn hồi hết thảy. Ở một khắc này, hai người Diệp Bạch và Cố Chiêu không hề chuẩn bị, cũng không có trao đổi, tất cả đều bằng vào tự phát lại sinh ra ăn ý cứng rắn biến tử cục thành sống.

Về sau thì hết thảy đều đã định.

Liên bang đại bại.

Sau khi tan tác dự tính một trăm năm đều không thể tiếp tục phát động một cuộc chiến tranh, huống chi có Diệp Bạch một trận chiến phong thần trấn thủ ở Đế quốc, cơ giáp 4S hai người duy nhất đã thể hiện ra thực lực chân chính của mình, khiến Liên bang chỉ có thể tạm thời nghỉ ngơi điều dưỡng. Mà trong khoảng thời gian này, bọn họ còn phải đề phòng Cố Chiêu đột nhiên đánh chủ ý đến bọn họ, để Đế quốc thống nhất vũ trụ.

Trở lại chủ tinh thì bên này hết thảy đều đã giải quyết.

Lão hoàng đế tự mình nghênh đón bọn họ, cùng lúc làm Lễ chúc mừng long trọng, trong lúc đó còn uống đến đỏ bừng cả khuôn mặt, hoàn toàn không có dáng vẻ mệt mỏi trên giường bệnh giống như một giây sau sẽ chết trước đó.

Mọi người ở Đế quốc chỉ có thể cảm thán vở kịch này.

Vì bức ra gian tế bên trong, Cố Chiêu không thể không tạo ra một bàn cờ. Trước tiên cần thời gian rất dài mới có thể có hiệu lực, đời trước quả thật cũng như thế. Không đề cập tới trong chủ tinh, trong quân đội, kể cả tổ chức khủng bố nguy hại quá lớn cũng phải vài năm sau mới hoàn toàn thanh trừ, nhưng hiện tại hết thảy đều không giống với lúc trước.

Diệp Bạch xuất hiện mạnh mẽ xoay chuyển tất cả.

Đầu tiên hắn làm cho tổ chức khủng bố ở Tinh Z hiện thân, sau đó khiến cho hành động vốn sẽ không tra mà chết của Cố Chiêu thành công hoàn toàn. Tiếp sau thần xui quỷ khiến dẫn phát Thẩm Hạo tự mình tìm đường chết, để cho Cố Chiêu thân chinh, cùng với một loạt chuyện phía sau. Gian tế trong Đế quốc ngồi không yên nên hành động, bị lão hoàng đế hoàn toàn không bị bệnh sắp chết tự mình trấn áp.

Cuối cùng lại dùng một đao chém chủ soái của quân địch, dẫn đến một thắng lợi xinh đẹp.

Đối phương được ăn cả ngã về không, vọng tưởng thừa dịp bất ngờ kết liễu Cố Chiêu, nhưng không ngờ lại bị Diệp Bạch dễ dàng phá hủy, trái lại bạo lộ thân phận che giấu nhiều năm của mình.

Cho đến giờ phút này Thẩm Hạo mới nhìn rõ hết thảy.

Năm đó tất cả chuyện này thực hiện vô cùng thong thả, mãi cho đến hai mươi năm sau mới hoàn toàn hoàn thành, mà lúc đó anh ta còn chưa trở thành Thẩm Nguyên soái, cũng không phải tâm phúc của Cố Chiêu đương nhiên không rõ ràng. Bây giờ có thể suy nghĩ rõ ràng cũng là bởi vì nhớ tới lúc mấy gian tế kia xảy ra sự cố, một người chết cuối cùng chính là hai mươi năm sau.

Đời trước anh ta hại chết Diệp Bạch, vốn tưởng rằng chỉ là tổn thất một nhân tài có tài năng, nhưng không ngờ ảnh hưởng lớn như vậy.

Chẳng thể trách một khoảng thời gian sau đó anh ta trôi qua có chút không như ý.

Chỉ sợ là Cố Chiêu cảm thấy bất mãn cho nên âm thầm tiến hành can thiệp, nhưng cuối cùng người đã chết rồi, sau một khoảng thời gian mới để cho anh ta hồi phục, cuối cùng mới có thể trở thành Nguyên soái. Nhưng đời này lại rõ ràng đã không có khả năng, Diệp Bạch không chết, hơn nữa lại lập công lao lớn như vậy, hiển nhiên là thanh đao mà Cố Chiêu cần, cũng không tới phiên anh ta nữa.

Mà về Andy, chỉ sợ anh ta cũng không thể bảo vệ.

Trước đó trên mạng Tinh cũng đã có người đề nghị lấy tội mưu sát người khác bắt Andy, lúc ấy còn có thể bị anh ta áp xuống, nhưng hiện tại… người mà em ấy từng cố mưu sát là một anh hùng, làm sao mọi người có thể tha thứ em ấy được.

Hơn nữa Thẩm Hạo rõ ràng trong lòng.

Ở đây là mưu sát, mà một lần trước em ấy xác thật đã thành công, còn mình chính là đồng lõa.

Sự thật giống như Thẩm Hạo đoán, trên mạng Tinh người yêu cầu bắt Andy càng ngày càng nhiều, anh ta căn bản vô lực ngăn cản. Anh trai Andy là liệt sĩ, nhưng mọi người cảm thấy em ấy đã bôi đen liệt sĩ. Vô số người nhà của liệt sĩ mãnh liệt yêu cầu bắt người lại, bọn họ nói người nhà của liệt sĩ không nên có quyền hạn lớn như vậy.

Bọn họ bày tỏ, có thể hưởng thụ chính phủ chiếu cố, lại sẽ không dùng phần quyền hạn này đi làm xằng làm bậy.

Huống chi, Andy mưu hại còn không phải một người bình thường, là anh hùng của Đế quốc. Rất khó tưởng tượng nếu ngày đó cậu ta thành công, sau này trên chiến trường sẽ thiếu đi một quân nhân phối hợp ăn ý với Cố Tướng quân, Cố Tướng quân lúc ấy phải tránh né quả pháo ấy thế nào? Rất khó tưởng tượng lúc ấy nếu hắn chết ở Tinh Z, sau này còn có ai đi hoàn thành nhiệm vụ một mình đột nhập địch doanh chém chết chủ soái đối phương?

Thẩm Hạo chỉ có thể trơ mắt nhìn người bị mang đi.

Ngày đó Andy rời đi, giống như kẻ điên ôm anh ta kêu gào, không tin sự tình sẽ biến thành như vậy. Trên phi cơ Diệp Bạch nhìn thấy một màn này, mở miệng nói, “Đây xem như có tình có nghĩa? Nhưng anh ta có biết là bản thân do dự không dứt mới khiến cho sự tình biến thành cục diện không thể vãn hồi như ngày hôm nay không.”

“Lại nói.” Diệp đại miêu vô cùng khó hiểu, “Nhân tài nhiều như vậy, sao anh coi trọng anh ta.”

Cố Chiêu trở về ba chữ, “Cha anh ta.”

Lúc này Diệp Bạch mới nhớ tới nhân tài một đời này của Đế quốc, trong đó quả thật chỉ có một mình Thẩm Hạo có cha đã mất, mà bản thân có một chút năng lực, còn có một số binh lính mà người cha lưu lại trung thành với anh ta. Nói như thế so với những người khác quả thật thích hợp, huống chi chỉ là cần một thanh đao, thật sự không cần quá nhiều kĩ năng.

“Đặt anh ta ở trên vị trí đó, tuy sẽ không quá xuất sắc, nhưng tóm lại cũng sẽ không xảy ra sai lầm.” Cố Chiêu nói.

Diệp Bạch từ chối cho ý kiến.

Nói thật hắn thực sự không xem hiểu Thẩm Hạo, thấy đối phương yếu đuối đến mức quả thực không giống người có thể làm tướng quân. Một mặt anh ta vô cùng khác biệt đối với Andy, một mặt lại chú ý hắn, mới khiến cho Andy nổi lên lòng ghen tị, gợi ra một loạt sự tình sau đó. Nếu lúc đó anh ta quyết đoán một chút, thì cho tới hôm nay sẽ không phát triển thành loại tình trạng này.

Chẳng qua Andy là tự gây nghiệt, có lòng hại người, cũng không cần trách sẽ rơi vào kết quả đó.

Mấy năm sau Diệp Bạch vẫn luôn không chuyển ra khỏi nơi ở của Cố Chiêu, quang minh chính đại ở phủ hoàng tử cọ ăn cọ uống. Sau đó đến một ngày đột nhiên công khai quan hệ, cũng bày tỏ không lâu nữa sẽ kết hôn, hi vọng được mọi người chúc phúc.

Trên mạng Tinh nhất thời bùng nổ, ngay sau đó mọi người có một loại cảm giác vốn nên như thế.

Nhiều năm trước người thiếu niên này mới xuất hiện ở trước mắt mọi người thì không xứng là ý nghĩ duy nhất trong lòng bọn họ, nhưng sau rất nhiều sự thật, không ai có thể nói ra hai chữ này nữa. Tinh thần lực của bọn họ tương đồng, giá trị vũ lực ngang nhau, chỉ số thông minh tương đương, thậm chí phối hợp ăn ý có thể liên thủ điều khiển cơ giáp hai người 4S, quả thực không thể xứng hơn.

Thậm chí có vài người cảm thấy, nếu hai người bọn họ không ở cùng một chỗ mới kỳ quái.

Có nữ sinh biểu thị: “Nếu bọn họ không tới với nhau, đến lúc đó có cô gái nào gả cho bọn họ nhất định sẽ ghen tị nha, bản thân mình lại không ăn ý với bạn lữ của mình bằng một người đàn ông.”

Cho nên bọn họ vẫn đến với nhau đi!

Chương 44

Cố Chiêu trí mưu võ công đều là tuyệt hảo, đời trước dựa vào bản thân mình có thể giải quyết sự tình trong thời gian hai mươi năm, khiến đế quốc an ổn trăm năm. Mà lần này, có Diệp Bạch trợ giúp, lại sớm bắt được xử lý rất nhiều gian tế, lão hoàng đế cũng không cần giả bộ bệnh, hết thảy tiến hành càng thêm thuận lợi.

Hoàng đế ngồi trên ngai vị hai mươi năm, khi đó con trai Cố Hinh đã mười tám.

Nói đến vị công chúa này, từ lúc được Diệp Bạch đề nghị, cũng ở nơi Cố Chiêu tìm một đống sinh viên trường nghệ thuật, còn chơi đến nghiện. Sau đó tìm một vị phò mã cũng thích diễn ở nhà, hai vợ chồng đều hòa hợp, tôn trọng lẫn nhau. Chẳng qua dưới tình huống này, con trai đương nhiên bị lão hoàng đế đón đi tự mình nuôi dạy.

Cho nên…

Chờ lão hoàng đế thoái vị, tân hoàng lên ngôi đã nhảy vọt qua Cố Chiêu, trực tiếp truyền cho con trai Cố Hinh.

Việc này đương nhiên có chút không hợp tình lý, dù sao Cố Chiêu còn sống, hơn nữa năng lực giỏi giang được người kính nể, mấy năm nay lại càng tài giỏi biến đế quốc thành đồng sắt. Nhưng người phản đối chân chính lại không nhiều, bởi vì lúc trước đám người Cố Chiêu và Diệp Bạch đã cố gắng rất nhiều, mưu cầu khiến tất cả đều có vẻ vô cùng tự nhiên mà vậy.

Mà đại lễ đăng cơ qua đi, Cố Chiêu và Diệp Bạch cùng rời khỏi chủ tinh.

Bọn họ đi tới các tinh cầu, nhìn ngắm phong cảnh quanh thân, xem văn hóa con người nơi đó, ngẫu nhiên còn có thể đi đến nơi yêu thú chiếm đa số ở một thời gian. Diệp Bạch thường thích nhất hoạt động này, duỗi móng vuốt ra xé vô cùng vui sướng, so với lần ở trên Tinh Z cùng hành động với Thẩm Hạo và Andy, lần này hiển nhiên thoải mái tự tại hơn, còn không cần bận tâm quá nhiều.

Cố Chiêu luôn sẽ xử lý tốt hết thảy ở phía sau.

Đương nhiên thỉnh thoảng bọn họ cũng sẽ làm chút chuyện.

Ví dụ như phát hiện dược thảo gì đó có tác dụng đặc thù, hoặc là bắt một đội Tinh đạo, cũng có cơ số người sẽ chú ý quan viên địa phương thế nào. Gặp phải người ăn hết mặc kệ, hoặc là hiếp đáp dân chúng thì trực tiếp phát tin tức cho chủ tinh, sau đó thuận tay xử lý mọi chuyện bên này, rồi lại đi đến nơi tiếp theo.

Nhưng loại chuyện này dù sao cũng không nhiều.

Hành tung của bọn họ tuy bí ẩn, nhưng rốt cuộc quá mức nổi danh, dân chúng sùng bái bọn họ lại quá nhiều, thường xuyên bị người ta nhận ra. Bởi vậy rất nhiều Tinh đạo hoặc là phần tử phạm pháp nghe được tiếng gió đều chạy trốn thật xa, hoặc là trốn ở nhà ước thúc thủ hạ không được vọng động. Về phần quan chức tham ô, năm đó Cố Chiêu gần như đã thanh lý sạch sẽ, càng huống chi…

Hiện nay có chút chuyện gì trên mạng Tinh lập tức bị bạo phát ra rồi, quan chức nào dám làm lớn như vậy.

Nhưng thỉnh thoảng có một hai người tham ô nhận hối lộ nhỏ, mở ra cũng là mấy cửa sau không đến nơi đến chốn. Nước quá trong ắt không có cá, hiểu được đạo lý này Cố Chiêu đương nhiên không có khả năng truy cứu mọi chuyện, vì thế một đường đi tới cũng rất hài hòa.

Câu chuyện của bọn họ bị biên thành mấy phiên bản, luôn được dân chúng Đế quốc yêu thích.

Andy bi thảm thế nào tạm thời không đề cập tới, Thẩm Hạo vẫn luôn chú ý Diệp Bạch cũng không ra sao, tuổi trẻ đã là thiếu tướng còn trẻ tuổi nhất, cho đến hiện giờ lại không thăng chức lên nữa. Mà mấy thanh niên cùng thời với anh ta, đang chậm rãi đi tới vị trí thiếu tướng, cũng mơ hồ vượt qua anh ta.

Quốc thái dân an, phương diện dùng người tất nhiên cũng thoải mái rất nhiều.

Lúc trước vì yếu thế, tỏ rõ Đế quốc không người kế tục, khiến Liên bang thậm chí nhầm rằng Thẩm Hạo cực kỳ quan trọng. Nhưng hiện tại tất cả đều đã giải quyết, phương diện này đương nhiên không cần bận tâm. Những người khác tuy là nhà lớn tộc lớn, nhưng rốt cuộc cũng không có lòng phản loạn, trái lại cực kỳ khâm phục hai người Cố Chiêu Diệp Bạch, bởi vậy đương nhiên không cần bị hạn chế.

Với hoàn cảnh như vậy, Thẩm Hạo tất nhiên rất nhanh nhạt nhòa trong đám người.

Hơn nữa không có chiến tranh, phương thức thăng chức nhanh nhất của võ tướng đã không còn, đương nhiên không có quang vinh của một đời trước. Hơn kém quá lớn, điều này làm cho anh ta thậm chí có một loại cảm giác không khoẻ, vô số lần hồi tưởng lại khác biệt giữa hiện tại và lúc đó. Cuối cùng thật sự nghĩ tới một điểm đáng ngờ mà lúc trước chưa từng chú ý, khiến cho anh ta chôn ở trong lòng không nói thì không thoải mái.

Anh ta bấm số liên lạc của Diệp Bạch.

Diệp đại miêu ngốn sạch điểm tâm loại mới nhất từ trong miệng Cố Chiêu đưa tới, lúc bắt máy, bên kia Thẩm Hạo do dự thật lâu, mới hỏi ra, “Cậu có phải cũng sống lại không.”

“… Gì?”

Diệp đại miêu trừng mắt nhìn, bên kia Thẩm Hạo vẫn không nhúc nhích chú ý vẻ mặt của hắn.

Lúc trước chưa từng nghĩ đến những thứ này là bởi vì thật sự làm cho người ta khó mà tin được, nhưng hiện tại ngẫm lại điểm đáng ngờ rõ ràng quá nhiều. Cả đời này thiếu niên thông minh rất nhiều, hơn nữa xuất hiện muộn hai ngày, một loạt hành động sau đó cũng đặc biệt khác biệt với một lần trước. Lúc trước Thẩm Hạo còn giải thích là do thái độ của chính bản thân anh ta thay đổi, nhưng hiện tại nghĩ lại…

Từ lúc vừa gặp mặt đã khác biệt, thì có quan hệ gì với thái độ của anh ta.

Thẩm thiếu suy nghĩ trong lòng rất nhiều, ánh mắt lại chưa từng dời khỏi Diệp Bạch, người sau lại chỉ nghi hoặc trừng mắt nhìn, sau đó thì bình tĩnh. Ngay lúc anh ta cho rằng mình suy nghĩ nhiều thì Diệp Bạch đột nhiên hỏi, “Khi đó tôi tên là gì?”

Hắn là tiên, đương nhiên biết càng nhiều.

Sự tình không thể hiểu được nữa thì cũng không phải là không thể phát sinh ở chỗ hắn, bởi vậy hắn rất nhanh đã hiểu câu hỏi của Thẩm Hạo, cũng không để lại giấu vết bắt đầu nói lời khách sáo. Trong lòng Diệp đại miêu rõ ràng, cho dù thực sự còn có một thế, người nọ cũng không phải mình, bởi vì hắn rõ ràng chỉ ở một lần ở thế giới này.

Thời gian quay về, đều không ảnh hưởng đối với trí nhớ của tiên nhân bọn họ.

Thẩm Hạo không biết những thứ này, nghe đáp án xong lại giống như được xác nhận mà nhẹ nhàng thở ra, về vấn đề của Diệp Bạch lại không nghĩ nhiều, chẳng lẽ thiếu niên không phải tên này?

Diệp Bạch thấy anh ta không đáp, đã hiểu, “Quên rồi?”

Thẩm Hạo gật gật đầu.

Diệp đại miêu trầm ngâm một lát, nguyên chủ có tên ba chữ, Thẩm Hạo có quên cũng không thể không phân rõ, mà sẽ lẫn lộn với tên của hắn, thì có thể tên người nọ cũng là hai chữ, hoặc là có chút tương tự với hắn. Lúc hắn đến là mang khuôn mặt của mình, nếu tương đồng, vậy diện mạo người nọ nhất định không tồi, hơn nữa cũng là loại thuộc về hắn.

Nhận biết trong đám tiên, dường như chỉ có…

“Diệp Cổ.”

Diệp Bạch cười cười, hỏi, “Có phải tên này không.”

Đầu óc Thẩm Hạo đột nhiên trầm xuống, trí nhớ thuận theo cái tên như trôi về lúc ấy, thiếu niên khờ dại thuần lương, nhìn anh ta rồi tự giới thiệu: “Tôi tên là Diệp Cổ, kế tiếp chúng ta chính là đồng bạn.”

“Đúng.”

Thẩm Hạo đã nhớ ra, “Khi đó cậu tên Diệp Cổ.”

Bạn tiên đó xuất thân là cây nấm, không có chuyện gì thì thích ngồi ở một chỗ phơi nắng, hấp thu một chút linh khí trong thiên địa. Có rất nhiều lần đều chọn cùng một nơi với Diệp đại miêu, sau đó bị sai đi lấy một số thứ, lại đưa rất nhiều đồ ăn ngon, lúc này mới ngoan ngoãn tự giác đi tìm nơi khác chỗ hắn đang ngồi.

Bạn tiên trên thiên giới mặc dù có chút sợ hắn, nhưng mỗi một người đều đối với hắn không tệ.

Diệp Bạch nhớ tới cơn mưa to rơi cả một năm, lại chứng kiến thái độ của Thẩm Hạo lập tức hiểu ra tất cả. Không cần hỏi là hắn biết kết cục của Diệp Cổ như thế nào, nếu tốt thì Thẩm Hạo cũng sẽ không hoài nghi đến những điều này. Hơn nữa… tên kia cũng sẽ không trở về khóc lâu như vậy, suốt một năm đó, thời tiết âm lãnh ẩm ướt, khiến mèo nhìn đều không thích.

Chẳng qua Thẩm Hạo…

Diệp Bạch nghĩ nghĩ, nói thật với anh ta, “Tôi không phải hắn.”

Nói xong cũng không quản phía đối diện, vẻ mặt Thẩm Hạo như nghĩ tới điều gì trở nên tái nhợt trong nháy mắt, là hoài nghi Diệp Cổ lúc đầu đã chết rồi hay là thứ khác, dứt khoát cắt đứt liên lạc. Bên cạnh sắc mặt Cố Chiêu vô cùng không tốt, trong mắt sáng sáng tối tối tất cả đều là hoa lửa, “Vẫn rất tiện nghi anh ta.” Thật lâu sau, mới hung tợn nói.

Diệp Bạch: “…”

Không bàn đến sau này Cố Chiêu lại hạn chế Thẩm Hạo bao nhiêu, đợi cho hai người đồng thời già đi, ở trong Tinh Hải du đãng theo Tinh hạm không chủ thì Diệp Bạch trở về Tiên giới.

Hắn quyết định đến hỏi đám tiên, rốt cuộc đã làm chuyện gì.

Đám đại tiên cũng không giấu giếm, trên thực tế nếu không phải sự tình đề cập đến bạn tiên, hoặc là Diệp Bạch vẫn luôn mặc kệ mọi chuyện, sau đó hành động của hắn lại quá nhanh, việc này sớm nên nói ra cho hắn biết. Ngồi ở trên thủ tọa, hưởng thụ bạn tiên ngồi bên tri kỷ hầu hạ, Diệp đại miêu vừa nhìn hình ảnh mà cầu Lưu Ly ghi chép lại, vừa chán ghét nói:

“Các ngươi đi Nhân giới một chuyến, sao không học được một chút tay nghề làm điểm tâm rồi trở về.”

Chúng bạn tiên: “…”

“Bọn ta…” Trong đó một người không nhịn được nói: “Bọn ta không tự tại được như đại tiên, có mấy người tồn tại còn không dễ dàng, căn bản không có cơ hội đi tiếp xúc mấy thứ này.”

Diệp Bạch: “… Vậy cũng quá ngốc rồi.”

Sau khi xem xong, ánh mắt của hắn nhất nhất xẹt qua từ trên người chúng bạn tiên, cuối cùng không nhẫn nhịn được, “Bọn họ thì ta không nói cái gì, ngươi là xảy ra chuyện gì, đói chết?”

Tới phiên bạn tiên: “…”

Làm tiên sao có thể ngu xuẩn như vậy, Diệp Bạch cực kỳ bất đắc dĩ, “Không phải có thể thấy quỷ à, tùy tiện tìm một con mở cửa chạy đi chứ, sợ chọc người hoài nghi thì tìm cách ăn chút gì để cho mình còn sống cũng không khó cơ mà!”

“…” Bạn tiên đó lại khóc nữa, “Không được.”

Đại tiên nhà hắn ta nhìn không nổi, vì thế giải thích: “Ngươi cùng với những người đó có độ dung hợp cao, bọn họ không được, chỉ có thể dùng những thứ nguyên chủ biết, cái khác…”

Nói đến cùng, không phải là sống chết giữ tiên quy, mà là không dùng được.

“Nhưng thứ ta không sờ qua thì quỷ không thấy được, căn bản không thể lấy tới giúp ta.” Bạn tiên yếu ớt biện bạch.

Diệp Bạch: “…”

Hắn lại muốn xé cái đám lấy được rất nhiều ‘tri thức’ lúc phi thăng thì phải làm sao, vì sao hắn phi thăng một lần không chỉ cái gì cũng không hiểu, cả mấy trăm năm có đôi khi còn giống như thất học. Lúc trước chỉ nghe nói tiên quy không cho phép tiên quy không cho phép, thì ra cái gọi là không cho phép chính là hoàn toàn không làm được.

Pháp luật còn được định ra như vậy? Sao nhân giới không đưa ra một quy định không cho phép trẻ em mới ra đời giết người đi.

Để nó giết, nó giết được không?

Đám người này quả thực không biết nói chuyện phiếm, lúc trước hắn thầm nhắc tới cái này thì nói thẳng là độ dung hợp không cao không phải được à, sao phải nói cái gì mà tiên quy không cho phép.

Tiên quy cái quỷ! ! !

Advertisements

10 thoughts on “Miêu sinh doanh gia ~ Chương 40-44

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s