Nữ phụ phản kích ký ~ Chương 15

Chương 15
Tác giả:
 Nam Qua Bất Tại Ưu Thương

Edit: Lạc Thiên Vỹ
Mục lục

Học sinh bốn phía hưng phấn thương lượng chuyện này, mà sắc mặt cô giáo Trương trên bục đã dần dần biến thành màu đen. Đi hồ Nguyệt Lượng, bán bản thân đi cũng không đủ tiền trả cho khách sạn quanh đó.

“Các học sinh, muốn đổi một địa phương khác không?” Cô giáo Trương cuối cùng vẫn nói ra mấy lời này, hung dữ trừng Ngải Tiểu Nhạc một cái. Nếu không phải tại cô ta, mình sẽ có phiền toái lớn như thế này à?

“Đinh đinh, hào quang nữ chủ -10 [hào quang nữ chủ 50].”

Trần Tâm không bỏ qua cái trừng mắt của cô giáo Trương với Ngải Tiểu Nhạc, xem thật khôi hài. Phải biết rằng, theo tình tiết vở kịch thì trong tương lai cô giáo Trương lại là vợ của cậu cô ta. Quan trọng nhất là, cô giáo Trương nhờ vị trí giáo viên đã cho Ngải Tiểu Nhạc vô số chỗ tốt. Sau đó mở miệng nói: “Cần gì phải đổi địa phương, nơi này không phải rất tốt à? Triết nói, đến lúc ở lại nhà anh ấy. Dù sao phòng ở trong nhà anh ấy thật sự rất nhiều, không cần toàn bộ mọi người đều ở khách sạn.”

“Một khi đã như vậy, các em đều nhanh chóng đi thu dọn đồ đạc đi, không nghe thấy Lăng Ngạo nói 12 giờ tập hợp ở quảng trường à.” Cô giáo Trương vừa nghe nói thế, vừa lòng gật đầu.

“Anh Triết, nếu không chúng ta đi trước đi! Lăng Ngạo, các bạn khác thì giao cho anh tới sắp xếp đến nhà anh Triết nha.”

“Dựa vào cái gì anh phải làm chuyện vô nghĩa này, anh gọi điện thoại cho người hầu nhà anh đến giải quyết là được, năm người chúng ta cùng nhau đi trước đi.”

“Được.”

  • •••••••

Trần Tâm nằm ở trên ghế quý phi, hí hoáy di động chơi đấu địa chủ.

Học sinh bốn phía cùng hoan hô, tiếng kêu ồn ào truyền đến, đều không ảnh hưởng tới Trần Tâm toàn tâm toàn ý đấu địa chủ chút nào.

“╰[*°▽°*]╯, cô ngây ngốc ngồi ở chỗ này đấu địa chủ làm gì? Không đi bồi dưỡng tình cảm của mấy người đi.”

“Tôi đang suy nghĩ một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Cậu xem, hiện tại nhiệm vụ tôi đều đã hoàn thành không ít, chỉ còn lại nhiệm vụ kết hôn và loại trừ hào quang nữ chủ của Ngải Tiểu Nhạc, nhiệm vụ ẩn. Độ hảo cảm của Thượng Quan Lãnh là [100] độ ngược [95], độ hảo cảm của Cung Vũ [100] độ ngược [95], độ hảo cảm của Lăng Ngạo [85], độ ngược [60], độ hảo cảm của Trần Triết [99]. Hiện tại, cho dù tôi có làm như thế nào, ngược Thượng Quan Lãnh và Cung Vũ như thế nào cũng không được 100, mà độ hảo cảm của Trần Triết cũng vậy. Cho nên, tôi đoán độ hảo cảm của Lăng Ngạo cũng có thể lên đến 100 thế nhưng độ ngược đến 95 thì sẽ dừng lại không dao động.

Hiện tại tình tiết vở kịch mới đến lúc khai giảng, tôi đã xem qua tình tiết vở kịch. Hồ Nguyệt Lượng là nơi Lăng Ngạo thổ lộ, nói cách khác chúng ta mở ra nhiệm vụ ẩn bắt đầu từ sân trường lập tức nhảy tới một phần tư của tình tiết vở kịch. Đúng không?”

“Đinh đinh, hệ thống từ chối trả lời.”

Trần Tâm ngừng động tác trong tay, đặt điện thoại xuống bàn, cầm lấy một ly đồ uống lên uống. Không hề nghĩ đến, bản thân suy đoán quả nhiên không sai. Khi nhiệm vụ ẩn bắt đầu, trước tiên sẽ nhanh chóng tiến vào kịch tình. Như thế, nói cách khác nhiệm vụ cũng có thể kết thúc sớm trước thời hạn.

“Tâm Nhi, em đang nhìn cái gì.” Trần Triết cầm ly rượu nho đi tới, đứng ở bên cạnh Trần Tâm, giúp cô cản nắng.

“Không xem gì, tại sao anh Triết không chiêu đãi ở bên trong. Anh không sợ bọn họ không cẩn thận sẽ làm hư tổn đồ yêu thích của anh và bác trai?”

“Không có việc gì, chúng ta dường như đã gần mười năm chưa tới nơi này rồi.”

“Phải không, em cũng không biết đã lâu như vậy rồi, cảm giác được thời gian trôi qua thật nhanh.”

“Anh nhớ rõ lúc trước, tại thời điểm chúng ta tới nơi này du ngoạn ấy. Chúng ta chơi trò gia đình, mỗi lần em đều muốn cùng Lăng Ngạo làm ba và mẹ…”

“Sao bỗng nhiên anh lại nhắc tới việc này?” Trần Tâm quay đầu nghi hoặc nhìn Trần Triết, lại mở miệng thản nhiên nói: “Chuyện trong quá khứ đương nhiên sẽ thay đổi, lúc chúng ta đang làm một việc nào đó, sẽ bỗng nhiên nhất thời cảm thấy không đáng.”

“Phải không?”

Trần Tâm cảm giác được hai tay Trần Triết đặt ở trên cổ cô, ôm chặt lấy.

“Đinh đinh, Lăng Ngạo độ hảo cảm +5 [hảo cảm độ 90] độ ngược +10 [độ ngược 70].”

“Lăng Ngạo, anh đang nhìn cái gì?” Ngải Tiểu Nhạc ngừng động tác nhặt vỏ sò trong tay, nhìn thấy Lăng Ngạo dừng bước ở phía trước.

“Không có gì, đột nhiên tôi cảm thấy nhặt vỏ sò không thú vị. Bản thân cô cứ chơi, tôi không quấy rầy cô.” Lăng Ngạo nhìn Trần Triết và Trần Tâm ôm nhau, trong lòng có xúc động muốn đi qua kéo bọn họ ra. Tận dụng khắp nơi để ân ái thân mật? Xem ra, mình cũng nên tìm ai đó yêu đương. A, hình như đến giờ ăn cơm. Vẫn nên đi qua hỏi một chút, lúc nào có thể ăn cơm. Mình chỉ là đói bụng, chứ không phải là muốn qua đó quấy rầy bọn họ.

Lăng Ngạo nghĩ xong xuôi, liền bỏ lại Ngải Tiểu Nhạc rồi đi qua.

“Lăng Ngạo!” Ngải Tiểu Nhạc nhìn Lăng Ngạo đi về hướng Trần Tâm bên kia, nhịn không được mở miệng lớn tiếng nói. Lại là Trần Tâm, thứ đồ không an phận; Tiện nhân đúng là lươn lẹo. Nhìn nhìn rổ trúc đựng vỏ sò cầm trong tay, lại nhìn nhìn Lăng Ngạo không có chút ý tứ muốn nghe nào.

Vì vậy, buông rổ vỏ sò trong tay, đi lên theo hướng của Lăng Ngạo.

“Đinh đinh, hào quang nữ chủ -5 [hào quang nữ chủ 40].”

“Lăng Ngạo và Ngải Tiểu Nhạc bọn họ đang hướng tới chỗ chúng ta, chúng ta có cần nhường đường một chút không.”

“Nhường một chút?”

‘Hì hì’ Trần Tâm cười nhẹ nói: “Em sợ bọn họ quấy rầy hai chúng ta hẹn hò một mình, đợi Ngải Tiểu Nhạc lại muốn nói, em tạm thời không muốn nhìn thấy người này.”

“Đi thôi, anh mang em đi tới phòng mẹ anh xem ảnh chụp, thế nào.”

“Được.” Trần Tâm đứng lên, đưa tay cầm tay Trần Triết tính toán đi về phía phòng.

“Tâm Nhi, Triết hai người muốn đi đâu. Sắp đến giờ cơm, chúng ta nên đi ăn cơm rồi.” Lăng Ngạo nhìn thấy Trần Tâm và Trần Triết muốn rời đi, vội vàng lớn tiếng kêu lên.

“Lăng Ngạo, tôi muốn cùng anh Triết đi đến thế giới hai người. Đợi lát nữa ăn cơm bọn tôi sẽ đi ăn, nếu anh đói bụng tôi tin tưởng bạn học Ngải Tiểu Nhạc sẽ rất thích ý cùng đi với anh.”

“Thật không lễ độ, Lăng Ngạo chỉ là đi qua thông báo cho hai người, cô nói như thế mà được à? Lăng Ngạo, chúng ta đi ăn thịt nướng đi!” Ngải Tiểu Nhạc đi lên, đứng ở bên cạnh Lăng Ngạo. Tay đặt ở trên tay Lăng Ngạo, tính toán muốn lập tức lôi kéo Lăng Ngạo đi.

Trần Tâm nhìn tình huống này, ánh mắt băng lãnh một chút.

Mới vài giờ không đếm xỉa đến, Ngải Tiểu Nhạc đã có thể quên sự tình tuyển chọn lớp trưởng vừa rồi. Hơn nữa, lại còn có thể gia tăng không khí giữa Lăng Ngạo. Xem ra, hào quang nữ chủ thật đúng là cường đại.

“Đi.” Trần Triết kéo tay Trần Tâm lập tức đi vào trong cửa.

“Ai, em biết rồi, anh đừng đi nhanh như thế.” Trần Tâm nghi hoặc nhìn Trần Triết, Trần Triết làm sao vậy? Nhưng nhìn đến tay anh gắt gao lôi kéo bản thân, trong lòng Trần Tâm cười trộm. Thì ra là Trần Triết ghen tị nha! Khó trách khẩn trương như thế.

“Tâm Nhi, Triết hai người muốn đi làm cái gì?” Thượng Quan Lãnh cầm thứ gì đó trên tay bước ra, nhìn thấy Trần Tâm và Trần Triết đi đến nghi hoặc hỏi.

“Không đi làm gì cả, tớ mang Tâm Nhi lên lầu xem ảnh chụp.” Trần Triết thuận miệng giải thích, mang theo Trần Tâm đi lên trên cầu thang.

Advertisements

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s