Miêu sinh doanh gia ~ Chương 52-56

Thiếu niên phân rõ lòng người
Chương 52

Tác giả: Trúc Diệc Tâm
Edit: Diệp Mạn Hoa
Mục lục

Thật ra cũng chỉ suy nghĩ mà thôi, các băng đảng cũng không phải dễ xử lý như vậy, nếu dễ thì Cố Chiêu đã sớm làm thế rồi, nói cho cùng thì vẫn còn có chút băn khoăn. Diệp Bạch thật sự có thể mở hình thức chó điên một người đi vào xử một đám, nhưng tóm lại quá mức khiến người chú ý, sau này khẳng định có một đống phiền toái cho nên vẫn quên đi thì hơn.

Cũng không phải dùng phương thức bình thường thì không chỉnh chết được.

Chẳng qua ngày sau Diệp Bạch trôi qua thư thái không ít, bởi vì tên cặn bã Hách Lâm kia không còn mỗi ngày gọi điện thoại hẹn hắn, quả thực thanh tĩnh thoải mái cực kỳ.

Thiết kế nhãn hiệu trang phục tình nhân cũng đã có.

Ngồi ở trên ghế, Diệp Bạch lật mấy tờ tài liệu trong tay, phát hiện tuy không quá xuất sắc, nhưng tạm có thể xem, coi như một loại tương đối bình thường. Dựa theo trình độ của nhà thiết kế chắc chắn không chỉ thế này, nhưng nói không được như tiêu chuẩn của hắn thì cũng không hẳn, bởi vì trừ không có gì cách tân ra, những chi tiết nhỏ bên trong được xử lý vẫn tương đối khá.

Nếu không phải trong lòng biết đối phương từng tiếp xúc với người hai nhà Diệp Tưởng, người bình thường xem hết thứ này xong sẽ trực tiếp nhận định là người này không đủ linh cảm.

“Để cho người ta tiến vào.”

Trợ lý đặc biệt An Lệ đi gọi đối phương tiến vào, Diệp Bạch nhìn người, lại nhìn đồ, lúc này mới không nhanh không chậm có kết luận: “Coi như thông minh, chẳng qua dùng sai nơi.”

Người kia hoảng hốt trong lòng, trên mặt lại không lộ, “Giám đốc Diệp có ý gì.”

Suy cho cùng thì Diệp Bạch còn quá nhỏ tuổi, thời gian đến công ty lại ngắn, cho dù năng lực xuất chúng áp người, nhưng vẫn không có bao nhiêu uy thế, người này hiển nhiên vẫn có sức lực mười phần. Diệp đại miêu có thể dễ dàng từ trong ý nghĩ của anh ta biết được, đơn giản là cảm thấy mình không có bằng chứng, hoặc là nói, có cũng không thể làm gì anh ta.

Từ phần kế hoạch này nhìn ra, người này hiển nhiên cũng đã tìm xong đường lui.

Không phải không thể làm ra một bản kém hơn phần này, rõ ràng việc này càng dễ dàng hơn một ít, nhưng anh ta vẫn thể hiện ra năng lực chuyên nghiệp của mình. Thứ nhất là bạo lộ khả năng, thứ hai lại càng dễ lừa gạt Diệp Bạch. Nếu lúc này có một chút không thạo nghiệp vụ, chỉ sợ cũng trực tiếp cầm đi cho Cố Chiêu bên kia xem, kết quả hiển nhiên sẽ bị gửi trở về.

Thứ như vậy, người ta còn cần đến mời anh làm, Cố thị xách ra người trang trí ra đều có thể làm được không.

Diệp Bạch không hiểu vấn đề quảng cáo, nhưng trước kia hắn cũng từng làm khách hàng, tuy làm việc không thông nửa điểm, nhưng ánh mắt lại không tồi chút nào.

Lúc này nhìn lên đã minh bạch, nghe xong tiếng lòng của tên nhóc này lại càng xác định.

“Được rồi,” hắn phì cười một tiếng, cũng không còn kiên nhẫn mất thời giờ với cậu nhân viên này, trực tiếp ra quyết định, “Đi làm bàn giao, bắt đầu từ ngày mai anh không cần đến công ty.”

Đối phương: “…”

‘Không có khả năng, làm sao cậu ta dám sa thải mình.’ Tưởng Kỳ nghĩ trong lòng, trên mặt không ngăn được lộ ra hoảng sợ, trên miệng lại vẫn không tôn kính, chỉ khinh thường nói: “Dựa theo hợp đồng, công ty không thể vô duyên vô cớ sa thải tôi như vậy, hơn nữa, hiện ở trong công ty còn người có thể dùng không, giám đốc Diệp thật sự quyết định chưa?”

Diệp Bạch quét mắt nhìn anh ta một cái, trong lòng khinh thường.

Trong tay hắn có tiền còn sợ không tìm thấy người mới có thể dùng? Hơn nữa cậy tài khinh người có thể, nhưng đem mình trở thành đại gia không thể thiếu chính là đầu óc có bệnh.

Vợ chồng nhà họ Diệp chết quả thực trôi mất một bộ phận nhà thiết kế, nhưng lưu lại kỳ thật cũng không ít.

Ba nhà thiết kế lớn đi mất hai người, trước mắt Tưởng Kỳ là một người cuối cùng, cho nên lúc này mới dám kiêu ngạo như vậy. Nhưng cũng không nghĩ xem, lúc trước Diệp Bạch không nghĩ biện pháp đi giữ hai người kia, thì sao hiện tại lại phải đối xử khác với anh ta. Có đôi khi tài năng quan trọng, nhưng nhân phẩm hiển nhiên càng quan trọng hơn một ít.

“Tốt thôi, cậu đủ khí phách.” Tưởng Kỳ cả giận nói, “Nhưng nhớ kỹ, không phải cậu sa thải tôi, mà là tôi không làm nữa.”

Nói xong mang vẻ mặt tức giận rời khỏi.

An Lệ vẫn luôn không đi ra ngoài, lúc này có chút khó hiểu, “Cho tới nay Tiểu Tưởng vẫn rất tận tâm tận lực, như bây giờ… có phải không tốt lắm không.”

Diệp Bạch đem bản kế hoạch ném cho cô, “Nhìn xem.”

Tận tâm tận lực cái gì, hắn thật ra nghe được rõ ràng, trước khi đối phương đi ra văn phòng còn muốn cho hắn hối hận. Cái gì mà không có anh ta, đơn hàng của Cố thị khẳng định xảy ra vấn đề, cái gì mà đi ra ngoài còn có công ty lớn hơn muốn anh ta. Dù sao thiết kế trước đó của anh ta có xem ở chỗ nào cũng không có vấn đề gì, không hề tổn hại tên tuổi nhà thiết kế của anh ta.

Quả nhiên, ngay cả An Lệ nhìn xong cũng cảm thấy.

“Thật ra tôi cảm thấy làm rất tốt.” Dừng, cô nàng có chút do dự hỏi, “Có phải có vấn đề gì không, lúc trước tôi theo giám đốc Diệp cũng chỉ mới hai năm, rất nhiều thứ quả thực còn không hiểu lắm.”

Phần thái độ này, mới là nguyên nhân chân chính mà Diệp Bạch chịu bồi dưỡng cô nương này.

Thứ không biết có thể học, nhưng thái độ vô cùng quan trọng, đừng không hiểu lại giả hiểu, lại càng đừng cảm thấy mình hiểu hơn ông chủ rất nhiều là có thể vung tay múa chân. Xét đến cùng, anh cũng chỉ là phụ trách nghĩ kế mà không phải quyết định, Diệp đại miêu cũng không nói thẳng, chỉ để cho cô xem nhiều, lại đi lật các loại quảng cáo mà trước kia Cố thị đã dùng.

An Lệ gật gật đầu, rồi đi xuống làm việc.

Nhưng mà Diệp Bạch lại biết cô sẽ nhớ kỹ việc này, chuẩn bị sau khi chờ tan việc thì làm tiếp, bởi vậy càng thêm vừa lòng, âm thầm quyết định qua một thời gian ngắn sẽ tăng tiền lương cho cô nàng.

Bên này Diệp Bạch nghĩ nghĩ, bắt đầu động tay vẽ tranh.

Đơn giản hai bút vẽ phác thảo ra hình dáng túi tiền, sau đó ở trên vẽ con mèo thò đầu ra nhìn, tô lên trên màu sắc có chút cảm giác chồng lên, nhìn giống như có một con mèo đen chứa ở trong túi nhìn ra bên ngoài. Ánh mắt xanh lam, lông đen nhánh, chóp mũi hơi phấn hồng mềm mại, nhìn rất đáng yêu.

Bức tranh xong rồi, trực tiếp đặt tên ở bên cạnh: “Diệp Bạch”

Mặc dù kỹ năng vẽ tranh có chút không tinh, nhưng dù sao cũng do bản thân vẽ ra, Diệp đại miêu càng xem càng vừa lòng. Trong lúc đó cửa phòng làm việc lại bị gõ mở, một nhà thiết kế bình thường rất khiêm tốn đi đến, truyền đạt một phần kế hoạch: “Giám đốc Diệp, tôi tới trả phép, nhân tiện, đây là đồ ngài để cho tôi làm.”

Diệp Bạch gật đầu.

Đây là một nhà thiết kế hắn vừa ý sau khi vào công ty, kiên định chịu khó, tác phẩm cũng có linh khí, chỉ là người chất phác chút.

Đạo kinh doanh vị này không thông chút nào, cả ngày chỉ biết vùi đầu khổ làm, bởi vậy tự nhiên không có phần thăng chức tăng lương, ‘việc khổ việc cực’ không hề thiếu. Lần này cũng là sợ cậu ta bị người đào ra, cho nên mới phân phó về nhà làm việc, cũng đối ngoại tuyên bố nghỉ bệnh, làm xong lại trả phép đi làm.

Tiếp nhận xem xét, Diệp Bạch cũng có chút hài lòng.

Trước không nói thứ này làm thế nào, ít nhất nhìn vô cùng dụng tâm, lúc mở ra chợt nghe đối phương nói: “Tôi chiếu theo ý của ngài, lại bổ sung thêm ý nghĩ của mình, nếu không được…” Dường như do dự trong nháy mắt, mới nói: “Kỳ thật có thể cắt bỏ mấy thứ kia đi, chỉ là như vậy luôn cảm giác thiếu mất cái gì.”

Diệp Bạch: “…”

Cái tên lúc trước quá mức khinh người, thế cho nên hắn nhất thời không quen thành thật như này.

Trên thực tế phần kế hoạch này làm tương đối tốt, ít nhất so với phần của Tưởng Kỳ kia thì chỉ tốt hơn chứ không kém đi, Diệp đại miêu vẫn khá thỏa mãn. Nhưng dù sao cũng là lần đầu tiên làm nhà thiết kế chính, cho nên vẫn còn có một số chỗ không được như ý, cũng may chỉ cần đề điểm một câu, hết thảy đều đi về phương hướng hoàn mỹ.

Giao cho Cố Chiêu vẫn dùng một phần này.

Mà về phần vị thiết kế tên Tưởng Kỳ kia, cũng đừng trông cậy vào việc cầm tiền của hai nhà Diệp Tưởng đồng thời tìm đường ra khác, Diệp Bạch nào phải người chịu thiệt còn không nói lời nào. Từ sớm đã đi thám tử tư, sẽ không lưu đồ lại, trực tiếp đem tất cả văn kiện hai bên tiếp xúc nói chuyện với nhau đặt ở trên internet.

Hiện tại đừng nói lương cao bị người tranh, hoặc là trông cậy vào hai nhà Diệp Tưởng tiếp nhận hứa cho anh ta chỗ tốt gì, chỉ việc muốn tìm phần công tác cũng đã không dễ dàng.

Công ty thiết kế tốt hơn ai dám dùng người như vậy, mà lúc này còn có thể dùng anh ta cũng chỉ có một ít công ty tương đối nhỏ, muốn đánh cuộc khi dùng tài năng của anh ta. Tiền lương thấp không nói, ở mấy công ty kiểu này cũng không có biện pháp đạt được tín nhiệm, người ta còn sợ anh ta đào đi khách hàng kìa, tuyệt đối không cách nào so sánh được với đãi ngộ lấy được ở Diệp thị trước kia.

Lúc này nói hối hận? Sao trước kia lại đi.

Diệp đại miêu muốn đi công ty Cố Chiêu đưa văn kiện, vốn không cần hắn tự mình đi, nhưng vừa thấy sắp đến giờ cơm chiều, nên rất tự nhiên chạy một chuyến này.

Trong văn phòng cũng không phải chỉ có mình Cố Chiêu.

Bên trong một nam một nữ là người thiết kế khoản trang phục tình nhân kia, cũng bởi vì bọn họ quá kén chọn mới tìm người thiết kế nhãn hiệu từ bên ngoài, giờ phút này biết Diệp Bạch đến đưa kế hoạch nên tới coi trộm một chút.

Kết quả mở ra nhìn lên…

“A, con mèo này là thế nào?”

Người phụ nữ nghi ngờ nói: “Tranh của ai, rõ ràng người vẽ không hợp cách nha, trình độ loại này cũng có thể làm nhà thiết kế?” Cô ta vừa mới dứt lời, chỉ thấy người đàn ông còn lại đã đoạt mất bức vẽ, “Không có việc gì không có việc gì, sáng ý tốt, sáng ý tốt, người vẽ tính cái gì, quan trọng là… sáng ý nha, đột nhiên tôi có một ý nghĩ…”

Diệp Bạch bất đắc dĩ: “Cái đó…”

Ai có thể nói cho hắn biết bức vẽ đó bị kẹp vào thế nào không, quả thực không thể nhẫn nhịn, hắn rõ ràng đã thu dọn bỏ vào trong ngăn kéo rồi mà.

Người đàn ông bên kia đã bỏ lại bản kế hoạch lúc đầu, ngược lại cầm lấy bức tranh con mèo của Diệp Bạch chỉ cho người phụ nữ xem, cũng hưng phấn hội báo Cố Chiêu, “Ông chủ, tôi cảm thấy công ty chúng ta lại có thể ra một trang phục mới.”

“Anh xem xem bộ dáng con mèo này, hoàn toàn có thể tới một khoản ‘Cất em vào trong túi tiền của tôi’!”

Cố Chiêu liếc mắt đảo qua, chợt nhìn thấy bên trên hai chữ Diệp Bạch tiêu sái tùy ý, mâu quang chớp lên giật lại bức tranh, “Sáng ý có thể dùng, con mèo này không được.”

Diệp Bạch: “…”

Lúc này ý nghĩ gì cũng bị mất, duy nhất chỉ còn lại có…

Anh mẹ nó Dám! Ghét! Bỏ! Tôi! ! !

Chương 53

Hai vị thiết kế trang phục đã rời đi, lúc gần đi vẫn không quên nhắc nhở Cố Chiêu nhất định phải lấy được bản quyền, cũng tỏ vẻ không lâu nhất định sẽ có một hạng mục trang phục tình nhân mới ra đời.

“Lần này nhất định có thể bán lớn!”

Cố Chiêu không nói gì: “Mỗi lần hai người đều nói như vậy.”

“Lần đó bán không tốt thôi.” Nhà thiết kế bất mãn, “Lần đó bán không tốt, nhưng lần này cam đoan hoàn hảo hơn lần trước, cho nên chuyện thu phục con mèo đó thì nhờ cả vào anh.”

Cố Chiêu: “…”

Chờ hai người rời đi, anh mới nhớ tới nhìn tài liệu trong tay mà Diệp Bạch đưa đến. Hai tên xoi xét nhất hưng phấn bỏ đi, đồ lại vô cùng không tồi, bởi vậy cứ quyết định như vậy đi. Chờ Cố Chiêu xử lý xong những việc này, nhìn đồng hồ chuẩn bị gọi Diệp đại miêu cùng đi ăn cơm, lại phát hiện đối phương vô cùng bực bội theo dõi anh.

“Làm sao vậy?” Ông chủ Cố vô cùng khó hiểu.

Lúc trước cũng không phải chưa từng phát sinh chuyện anh xử lý công việc để Diệp Bạch chờ, đối phương cũng không hề biểu hiện bất mãn gì, hôm nay lại không như vậy hẳn có nguyên do. Càng cảm thấy khác biệt với trước kia, lúc này anh nhìn văn kiện do đối phương đưa tới, chẳng lẽ là do không đặc biệt khen ngợi? Dù sao nhìn ra được thứ này làm vô cùng dụng tâm.

Dừng một chút, Cố Chiêu thử nói: “Đồ làm vô cùng tốt, vất vả rồi.”

Ha ha! ! !

“Cũng không phải tôi làm.” Diệp Bạch hừ lạnh một tiếng, âm u tỏ vẻ, “Là nhà thiết kế có tiền lương đếm ngược thứ ba trong công ty làm, lời này nên do tôi nói với cậu ta.”

Cố Chiêu: “…”

Người bình thường không phải nên uyển chuyển biểu đạt một chút, công ty của chúng tôi đối với đơn hàng này vô cùng dụng tâm à, sao tới nơi này của Diệp Bạch lại hoàn toàn tương phản, nhìn giống như con mèo ngạo kiều mà cô em họ nuôi… Anh nghĩ lại nhịn không được nhìn nhìn hình vẽ “mèo đen” bị anh đoạt lấy bên cạnh, càng cảm thấy có chút quen thuộc.

Cảm giác này cùng nhìn thấy Diệp Bạch hơi có chút khác biệt, lại quỷ dị cực kỳ tương tự.

“Con mèo này…”

Cố Chiêu nói mới ngẩng đầu lên, bên kia Diệp đại miêu nâng tay đoạt bức tranh giấy lại đây, “Không cẩn thận kẹp vào, nếu ghét bỏ vậy tôi vẫn nhanh chóng thu lại đi!”

Cố Chiêu: “…”

Anh có chỗ nào biểu hiện ra rất ghét bỏ à, nhưng mà cho dù thiếu niên cố tình gây sự, anh lại vẫn cảm thấy chân thật không làm bộ, làm cho người ta không tự giác sẽ thả lỏng.

“Anh cảm thấy bức tranh này rất đẹp.” Ông chủ Cố biện minh cho mình.

Diệp Bạch hừ một tiếng, rõ ràng không tin.

Hắn căn bản không hề biết vẽ tranh, chẳng qua là bởi vì bức tranh này là chính mình, cho nên đặc biệt chăm chút mới tạm có thể xem. Nhưng dù sao người vẽ không được, một con mèo tiêu sái khí phách (hắn tự cảm thấy) rõ ràng biến tranh của hắn thành manh vật, vốn đã đủ buồn bực, Cố Chiêu lại còn dám ghét bỏ hắn.

Rõ ràng mấy lần trước nhìn rất thích, hiện tại lại như vậy.

Hậu tri hậu giác ông chủ Cố cuối cùng hiểu được vấn đề ở nơi nào, không khỏi buồn bực nở nụ cười, “Anh chỉ cảm thấy có chút quen mắt, trực giác không muốn làm cho quá nhiều người nhìn thấy.”

Diệp đại miêu tâm tình hơi tốt.

“Tranh vẽ chính em?” Cố Chiêu vòng qua bàn công tác đi tới, “Rất đẹp, rất giống em.”

“Con mèo” xù lông trong dự liệu lại không xuất hiện, Diệp Bạch chỉ quỷ dị nhìn anh một cái, sau đó thần kỳ thay đổi dịu ngoan. Tuy rằng vẫn không dịch lại đây, nhưng thái độ hòa hoãn rõ ràng khiến Cố Chiêu vẫn phát giác ra được, bởi vậy cảm thấy hơi có chút kỳ quái, chẳng lẽ thiếu niên thích mèo tới loại trình độ này?

Không có mấy người nguyện ý bản thân giống mèo đâu nhỉ!

Cùng lúc đó Diệp đại miêu lại hết sức hài lòng, xem ra người nuôi mèo quả nhiên rất thích hắn, thế này mà cũng có thể tưởng tượng ra được, thật sự khó có.

Mèo được thuận lông không còn cáu kỉnh nữa, hai người lại cùng nhau đi ăn cơm.

Trên đường Tiết Quân gọi điện thoại qua, dường như có nhắc tới Hách Lâm, Diệp Bạch nháy mắt mắt mèo, vừa mới chuẩn bị hỏi thăm một chút sao gần đây tên kia thay đổi an phận rồi, đối phương dường như cúp điện thoại. Cố Chiêu chỉa chỉa di động ý bảo muốn gọi lại không, Diệp đại miêu lắc lắc đầu cảm thấy vẫn quên đi, nhưng cũng bởi vậy bỏ lỡ việc phát hiện ngón tay của ông chủ Cố còn đặt ở trên phím tắt.

Vẻ mặt Cố Chiêu lóe lên, nhìn Diệp Bạch một lần nữa lùi về chỗ ngồi.

Hách Lâm kia rõ ràng không có lòng tốt, còn có ham thích kỳ lạ, hơn nữa dường như còn thích váy đỏ nón xanh cái gì, lúc trước thiếu niên còn từng bày tỏ thích mặc váy đỏ…

Nghĩ như thế nào đều cảm thấy nên để cho bọn họ giảm bớt liên hệ.

Nhưng hôm nay dường như trong mệnh đã chú định không quá thuận lợi, tới khách sạn lại gặp nhà thiết kế tên Tưởng Kỳ. Đối phương đang tranh cãi ầm ĩ không ngớt với một người nhà họ Diệp hoặc là họ Tưởng, nghe qua hình như là đang truy cầu một ít tiền tài. Suy nghĩ một chút là hiểu, muốn nhất định là giá tiền mà lúc trước giúp bọn họ thiết kế hãm hại công ty khi đã bàn bạc xong.

Diệp Bạch cười lạnh một tiếng, nghĩ bọn họ đi đâu tìm tiền cho anh?

Những năm gần đây hai nhà không phải là không kinh doanh công ty đứng đắn, nhưng dù sao văn hóa của bản thân không cao còn không có ý tưởng gì, có thể thu chi bằng nhau đã không tồi rồi, có mấy nhà còn đang luôn hao hụt. Cũng chính nhờ hai người vợ chồng nhà họ Diệp luôn chăm sóc, lấp bù đắp, lúc này mới nhìn ra chút bộ dáng, nhưng hiện tại…

Sớm lúc trước, hắn cũng đã ngừng định ngày gửi tiền đối với những công ty này.

Hiện tại chỉ sợ người hai nhà Diệp Tưởng tự thân cũng khó bảo toàn, làm sao có tiền cho Tưởng Kỳ được, huống chi người này còn không làm được việc, đối phương lại càng không muốn. Hôm nay sở dĩ sẽ gặp phải, cũng là bởi vì ở đây là một tiệm ăn đặc sắc, đồ ăn khá ngon, giá cả lại hợp lý, cũng không tính là quá đắt.

Cố Chiêu nhíu mày, nghĩ thầm sớm biết vậy đi quán ăn ở một con phố khác.

Trong nhà thiếu niên có một đống thân thích phiền lòng, lúc trước tuy đã thông qua thám tử tư biết được những việc này, hiện tại tận mắt thấy mấy người đó nói như vậy vẫn còn có chút khổ sở. Nghĩ nghĩ anh lại nhịn không được sờ sờ đầu của đối phương, Diệp Bạch híp mắt lại tương đối hưởng thụ, nhìn càng giống một con mèo con lười nhác.

“Hợp đồng cũng chưa thành công bị hủy, hiện tại cậu đòi tiền với chúng tôi?”

Người phụ trách liên hệ với Tưởng Kỳ có chút hung hăng càn quấy, “Hơn nữa sự tình bạo lộ, khiến bọn tôi cũng gặp phải tổn thất, không đòi cậu bồi thường đã tốt lắm rồi, còn có mặt mũi lại đây đòi thù lao với bọn tôi?”

Tưởng Kỳ tức giận đến mức mặt mũi trắng bệch.

Anh ta thật sự không nghĩ tới thân thích bên người giám đốc Diệp lúc trước luôn nói một không hai đều là người như vậy, sớm biết vậy, sớm biết vậy dù nói cái gì cũng không theo chân hợp tác với bọn họ! Hiện tại thanh danh anh ta bị phá hủy, còn không có tiền để lấy, lúc trước tiền lương tiền thưởng còn có một loạt đồ ở Diệp thị đều không lấy được, đi đòi người ta cũng chỉ sẽ cho anh ta một câu:

“Chúng tôi không đi tố cáo anh đòi bồi thường tiền đã đủ tốt rồi, còn dám lại đây đòi tiền lương?”

Tiền đồ tốt đẹp cái gì đều bị mất.

Tiền tài được hứa hẹn lúc đầu, cùng với chức vị thăng cao một bước sau khi Diệp Bạch xuống đài, còn có dù cho không thành cũng có thể thành công rút lui đổi sang công ty nhà khác. Hết thảy đều bị chặn mất, anh ta không hiểu anh ta sai cái gì, anh ta chỉ là muốn làm tốt hơn, chứng kiến cơ hội muốn nắm chắc một phen, hơn nữa đều kế hoạch đầy đủ rồi, lại không ngờ rằng vẫn bị hủy.

Đều tại những người này.

“Đều do mấy người mê hoặc tôi, tôi mới làm như vậy, đều do mấy người không cẩn thận mới có thể bị chụp đến, bằng không…”

Có một số người không tìm nguyên nhân ở trên người mình, luôn một bộ người khắp thiên hạ đều sai, Diệp Bạch lắc đầu không muốn nhìn nữa, lôi kéo Cố Chiêu muốn đổi tiệm ăn tiếp tục ăn cơm. Lại không ngờ bọn họ không động thì không sao, vừa động lại bị thấy được, bị Tưởng Kỳ phẫn nộ điên cuồng nhìn thấy, “Giám đốc Diệp!”

Trong phút chốc Tưởng Kỳ kích động, sau đó trực tiếp vọt tới.

“Giám đốc Diệp, tôi sai rồi, tôi không nên tin lời nói một bên của bọn họ. Cậu cho tôi thêm một cơ hội, tôi nhất định làm tốt, xem ở cống hiến mà lúc trước tôi đã làm cho công ty, cho tôi thêm một cơ hội đi.”

Cố Chiêu nhíu mày.

Diệp Bạch một tay đẩy người ra, “Lúc này vẫn không quên lấy công trạng trước kia ở công ty đến hiếp bức, có phải tôi không đáp ứng chính là không niệm tình cũ không có tình người.”

Tưởng Kỳ: “…”

Anh ta không hề nghĩ tới lại là kết quả như vậy, Diệp Bạch lại đem tất cả chuyện này nói trắng ra.

Diệp đại miêu cười cười, “Nếu anh có tình người, nếu nhớ đến tình cũ thì cũng sẽ không làm những chuyện đó.” Hắn như có điều chỉ, nói: “Muốn đi thì một người tôi cũng không lưu, cũng sẽ không ngăn trở bọn họ chạy về phía tiền đồ càng tốt đẹp hơn. Người hướng đến chỗ cao là lẽ thường, không lưu được người là Diệp mỗ tôi không có bản lĩnh, việc này chẳng thể trách bất luận kẻ nào, chỉ là…”

“Nếu lựa chọn lưu lại thì phải làm việc cho tốt, đang ở doanh Tào lòng tại Hán thì không được.”

Hắn có thể cảm giác được bốn phía truyền đến tiếng cửa, biết việc này ngày mai có thể truyền ra, coi như là cho những người khác chưa quyết định được trong công ty một cảnh cáo.

Muốn từ chức có thể, nhưng đừng làm chuyện tổn hại ích lợi công ty.

Làm người lưu một đường, ngày sau dễ gặp lại. Nếu giống như Tưởng Kỳ trước mắt đây, tim đen kia cũng đừng trách Diệp Bạch hắn lòng dạ ác độc, rơi vào kết cục như vậy cũng không thể trách được ai.

Cố Chiêu như có suy nghĩ híp mắt lại.

Lúc trước chỉ cho là thiếu niên tính bài trừ người có dị tâm trong công ty, nhưng không ngờ việc này xem như giết gà dọa khỉ. Diệp Bạch làm tổng giám đốc mới nhậm chức, cho dù tuổi trẻ đầy triển vọng ở trước mắt mọi người cũng chỉ có thể xem tới hai chữ tuổi nhỏ, bởi vậy lòng người ở Diệp thị bất ổn, tiếp tục như vậy sớm hay muộn sẽ xảy ra sự cố. Nhưng hôm nay qua đi hết thảy đều không giống với lúc trước, người muốn động ý xấu ít nhất phải đắn đo suy nghĩ.

Tưởng Kỳ đã bị hủy, chẳng lẽ mình muốn làm Tưởng Kỳ thứ hai?

Thiếu niên tự bế trong lời đồn đang từng chút nở rộ quang mang thuộc về bản thân cậu, mà Cố Chiêu anh lại là người may mắn chứng kiến tất cả chuyện này, hơn nữa…

Di động vang lên, cắt đứt tư tưởng của ông chủ Cố.

Diệp Bạch không nhanh không chậm bắt máy, lại nghe được giọng nói có chút vội vàng của bảo tiêu cao to đầu đối diện vang lên, “Không thấy Diệp Tắc, bảo mẫu kia mang người đi rồi.”

Tiếng động trong điện thoại hỗn tạp mà rối loạn, hiển nhiên ở trong nhà, người bên kia đã luống cuống.

Chương 54

Từ sau khi Diệp Bạch đến, một tay hắn xử lý tang lễ của vợ chồng họ Diệp, sau đó khiến biệt thự trở thành nơi dị thường an toàn, gần như mỗi một mặt đều nghĩ đến.

Có theo dõi, có bảo vệ trị an, còn có cận vệ.

Mà về vấn đề tâm lý của Diệp Tắc, hắn vừa cải thiện từ trên hoàn cảnh, vừa cùng trò chuyện một lát sau mỗi ngày về nhà. Nhưng dù sao hắn chưa từng mang trẻ em, có chút không chuyên môn nên mời một bảo mẫu. Con của đối phương đã lên trung học, ở ký túc, có rất nhiều thời gian, quan trọng là… làm cơm ăn tương đối ngon.

Ai cũng không nghĩ tới dưới tình huống như thế vẫn sẽ xảy ra chuyện.

Cố Chiêu một đường lái xe xông hai đèn đỏ đưa Diệp Bạch về biệt thự nhà họ Diệp, một đám bảo vệ trị an đã chờ ở nơi đó. Bảo tiêu trải qua cảnh sát tiến cử coi như tỉnh táo nhất trong mọi người, nhìn thấy Diệp Bạch thì nói rõ ràng mọi chuyện, “Lúc trước giờ này đều là bảo mẫu mang theo Diệp Tắc đi chơi, tôi ở một bên phụ trách an toàn.”

Kỳ thật không chỉ như thế, chung quanh còn có rất nhiều bảo vệ trị an cũng chú ý nơi này, cho nên phương diện an toàn tuyệt đối cam đoan.

Chẳng qua…

“Người có ba gấp, lúc ấy tôi nhìn thấy còn có hai bảo vệ trị an ở phụ cận, nên đi nhà vệ sinh trước, chờ lúc trở lại người đã không thấy tăm hơi.” Anh ta nhìn thoáng qua hai người cúi đầu vẻ mặt tự trách, lúc này mới tiếp tục nói, “Tôi hỏi qua bọn họ, phát hiện sáng sớm hôm nay hai người bọn họ đã không có tinh thần, lúc ấy thần tình hoảng hốt nên sơ sót.”

Diệp Bạch gật gật đầu, hỏi: “Tra qua đồ ăn chưa.”

Trong biệt thự bảo vệ trị an mặc dù là thay ca, ăn ở toàn bộ ở nhà, nhưng dù sao càng nhiều vẫn là độc thân, cho nên Diệp Bạch sẽ cho chuẩn bị ba bữa, thậm chí ban trực đêm còn có ăn khuya. Chuẩn bị điều này đương nhiên là bảo mẫu dùng lương cao mời đến kia, nếu đối phương có tâm làm những thứ gì, chắc chắn sẽ xuống tay từ chỗ đồ ăn.

Bảo tiêu gật đầu: “Tôi tra rồi, nhưng cụ thể còn phải chờ sau khi xét nghiệm xong mới có thể ra kết quả.”

Những việc này bọn họ đương nhiên không thể, bởi vậy đã thông báo cảnh sát, người đến phá án chính là vị trước kia. Đối phương tới rất vội vàng, dù sao cũng là thực sự xảy ra chuyện, hơn nữa phương diện phụ trách an toàn còn là bạn của mình. Bởi vậy sự tình rất nhanh được làm rõ ràng, trong đồ ăn quả nhiên thả một chút thuốc ngủ.

Chỉ sợ ý tưởng lúc ban đầu là làm cho người ta ngủ đi, chỉ tiếc tính chất thân thể của bảo vệ trị an vốn đã rất tốt, mà đối phương lại không dám thả quá nhiều.

Cho nên cuối cùng chỉ là có chút buồn ngủ, vẻ mặt hốt hoảng, về phần bảo tiêu lại càng không phát giác có gì không ổn, nhưng đúng là vẫn làm cho Diệp Tắc mất tích.

“Tìm đi!”

Diệp Bạch nghĩ nghĩ, đề nghị nói: “Trước tiên tìm lại một lần nữa ở gần đây, nhìn xem có manh mối gì không, mặt khác tôi cảm thấy cần thiết phái người đi mấy nhà nơi đó nhìn xem.”

Cảnh sát gật đầu.

Lúc trước trải qua sự kiện gọi là ‘bom’, cho nên trong lòng anh ta rõ ràng Diệp Bạch nhắc đến mấy nhà nào. Hơn nữa lần trước từng xếp ‘bom’, cho nên ngay cả địa chỉ đều có sẵn. Trong lúc nhất thời tự nhiên có cảnh sát phân biệt đi vị trí mấy nhà đó để tra, còn phân ra mấy người dọc theo phụ cận biệt thự tìm manh mối.

“Đừng lo lắng.” Cố Chiêu nhịn không được an ủi.

Diệp Bạch gật đầu, “Em không lo lắng.”

Ông chủ Cố sửng sốt một chút, ngay sau đó phát hiện thiếu niên quả thật quá mức trấn định, hoàn toàn không có lo lắng khi không thấy em trai như người bình thường. Nhưng anh rõ ràng nghe nói anh em hai người mặc dù không phải ruột thịt, mà quan hệ lại tương đối tốt, hơn nữa Diệp Bạch đặc biệt mời nhiều người đến chăm sóc như vậy không giống như không thèm để ý.

Bên này còn chưa suy nghĩ cẩn thận, chợt nghe Diệp Bạch lại mở miệng nói: “Đám người này còn không có lá gan làm ra chuyện gì.”

Cố Chiêu: “…”

Trong lòng anh mơ hồ có một loại ý tưởng, quả nhiên không bao lâu có cảnh sát gọi điện thoại tới đã tìm được người, một đám người ngồi trên xe cảnh sát rất nhanh tới mục đích.

Trong nháy mắt xe dừng lại, Diệp Bạch phát hiện phía trước vẻ mặc cảnh sát có chút quái dị.

Bởi vì có Cố Chiêu ở đây, hắn cũng không thể trực tiếp nghe được đối phương đang suy nghĩ gì, lúc này tò mò nên đặc biệt lắng nghe, chợt nghe thấy: “Tại sao là nhà này… Lần trước không biết ở bên trong phát hiện bao nhiêu áo mưa đã dùng qua, xem ra Tiểu Lý vừa mới vào cục lần này lại phải đỏ mặt, nếu không để cô ấy ở dưới tầng coi chừng?”

Diệp Bạch: “…”

Lòng hiếu kỳ quả nhiên hại chết mèo, hắn cảm thấy sau này vẫn nên nhịn lại một chút.

Trong phòng Diệp Tắc đang im lặng ngồi ở trên ghế salon, đối diện hai người trẻ tuổi một nam một nữ căn bản không để ý cậu bé, chỉ một lòng cầm di động không biết gọi điện thoại cho ai. Liên tục bấm rất nhiều lần lại không đả thông, đối diện vẫn luôn biểu hiện đang trong cuộc gọi, khiến cho bọn họ có chút lo lắng, nhịn không được nhìn về phía Diệp Tắc:

“Nói, anh của mày còn có phương thức liên lạc nào khác không.”

Diệp Tắc lắc đầu, “Em không biết.”

Trên thực tế cậu nhóc còn biết một số điện thoại di động, anh của cậu nhóc từng nói có chuyện mà không tìm được anh thì gọi số đó, nhưng lúc này hiển nhiên không có khả năng nói cho hai người trước mặt. Hơn nữa căn cứ ‘cách sinh tồn’ mà mấy ngày nay Diệp Bạch từng nhắc đến để phỏng đoán, hai người này rõ ràng không dám làm gì cậu bé.

Lúc cửa bị gõ lên, cô gái sửng sốt, người nam thì trầm mặt xuống, “Lại là tên tiểu bạch kiểm nào.”

Cô gái hừ lạnh một tiếng đi ra mở cửa, bên ngoài một người dân tốt bụng đang nói: “Đứa trẻ trong hình lúc trước quả thật bị dẫn vào nhà này, tôi nhìn thấy rất rõ ràng.”

Cô gái vừa mới mở cửa nghe được lời này: “…”

Một cảnh sát lúc trước tra được tin tức, nhưng không dám tùy tiện tiến vào, bởi vậy chờ Diệp Bạch cùng mọi người đến đây mới gõ cửa, đương nhiên cũng không nghĩ tới ‘tội phạm bắt cóc’ không đề phòng như vậy. Dễ dàng bắt được nữ, lại đi vào ngay cả nam cũng đã chế trụ, phát hiện không có bảo mẫu nên lại phái người đi tìm.

Diệp Tắc đã bước nhỏ chạy tới bên người Diệp Bạch.

Các cảnh sát dựa theo trình tự muốn mang người nghi ngờ phạm tội bắt cóc đi, hai người nhất thời luống cuống, lập tức giải vây nói: “Bọn em chỉ là đón em họ lại đây chơi một lát, sao lại thành bắt cóc được.”

Mấy cảnh dò xét đồ chơi đồ ăn vặt trên bàn, không phải không thừa nhận lời nói này giống như không sai.

Nhưng là… “Nhà ai đón em họ đi chơi giống như hai người, thông đồng bảo mẫu kê đơn, sau đó lặng lẽ mang người đi hả.” Có một cảnh sát lập tức khinh thường nói.

Nếu như là người khác báo cảnh sát, có lẽ bọn họ còn cảm thấy là một hiểu lầm, nhưng việc này là do một bảo tiêu mà bọn họ đều biết nói ra.

Thực lực nhân phẩm của đối phương, bọn họ đều vô cùng hiểu biết, càng biết rõ trong lòng không phải tính khí thấy gió chính là mưa, vẫn luôn đáng tin vô cùng, nói chuyện cũng không sai lời. Nếu đều làm đến việc báo cảnh sát, vậy tất nhiên không có khả năng chỉ là hiểu lầm đơn giản, càng rõ ràng là hai người này còn có lịch sử đen về việc ‘bom’ lúc trước.

Nhìn mọi thứ trước mắt, Cố Chiêu nháy mắt đã hiểu dụng ý của Diệp Bạch.

Từ việc về ‘bom’ lúc trước, đến sau này đặc biệt mời vị ‘bảo tiêu’ kia đến, tóm lại đều là vì sự tình hôm nay càng có sức thuyết phục hơn. Hiện tại không cần bọn họ kể lể tình hình thực tế, bảo tiêu tiên sinh là một trong những người hiểu rõ nhất chuyện này, sớm nói rõ rành mạch, những cảnh sát đó tất nhiên sẽ không tin lời nói của một đôi nam nữ trước mặt.

Diệp Bạch híp mắt.

Chỉ có ngàn ngày làm trộm, nào có ngàn ngày phòng trộm, loại chuyện này vẫn nên làm gọn trong một lần mới được.

Đời trước, đám người này làm việc này, chờ bạn tiên báo cảnh sát tìm được người còn nói mời đứa trẻ đến chơi, bạn tiên không có bằng chứng, những người này lại giả bộ như thật, đương nhiên bị các cảnh sát cho rằng hiểu lầm để xử lý. Mà sau đó vì có thể sống yên tĩnh, lại thêm chuyện tang lễ của vợ chồng họ Diệp, nên đã ký hợp đồng chuyển nhượng.

Cho nên lần này, Diệp Bạch muốn khiến đám người này nhận lấy trừng phạt nên có.

Lúc trước báo giả cảnh sát chỉ là một cảnh cáo nhỏ, nếu đối phương kiên trì coi nhẹ muốn tìm chết, sao hắn lại không thành toàn. Về bảo mẫu kia đương nhiên là hắn đặc biệt lưu ‘cửa’, có đi hay không đều xem những người này còn có chút lương tâm nào không. Khi hai vợ chồng nhà họ Diệp còn sống đối với bọn họ cũng coi như không tệ, lại chỉ nuôi ra một đám kiêu ngạo.

Mãi đến lúc này, một đôi nam nữ vẫn còn không thể tin được sự tình sẽ biến thành như vậy.

‘Làm sao có thể, làm sao nó có thể báo cảnh sát nhanh như vậy.’ ‘Lúc trước không nghe điện thoại chẳng lẽ là gọi điện thoại cho cảnh sát?’ ‘Sớm biết vậy đã làm chuẩn bị nhiều hơn.’ ‘Sao thằng nhóc này hiện tại khó chơi như vậy, đúng rồi, Cố Chiêu ở đây, sao Cố Chiêu lại cố tình ở đây hôm nay, nếu không thằng nhãi này chắc chắn sẽ không báo cảnh sát.’

Diệp Bạch cười lạnh, rũ mắt nhìn lướt qua di động đến bây giờ còn đang kết nối của mình.

Bên kia Cố Chiêu nhìn nhìn của mình, sau đó đè xuống nút tắt, còn vẻ mặt vô tội cau mày, “Kết nối lúc nào vậy, sao không chú ý đến.”

Bên cạnh một cảnh sát nhỏ giọng thì thầm một tiếng, “Kẻ có tiền, không cần chút tiền phí ấy.”

“Bọn em thật sự chỉ là đón em nó đến chơi một chút thôi, bắt cóc cái gì chứ, lúc trước vẫn luôn cố gắng liên hệ với Tiểu Bạch, nhưng mọi người thấy được đấy, lúc trước điện thoại cậu ấy vẫn luôn đường dây bận.”

Cô gái giống như nhớ tới cái gì vội vàng nói, “Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm!”

“Có hiểu lầm gì.” Diệp Bạch vừa nghe ý nghĩ trong lòng đối phương, vừa thử nói, “Vừa rồi chính là nhận được tin tức, có người nói ngày hôm qua ở trong một góc của công viên gặp được bảo mẫu kia, lúc đó hình như có nói tới cái gì mà bắt đứa trẻ lại đây uy hiếp, cuối cùng còn đáp ứng người phụ nữ cần gấp tiền cho cậu con trai xuất ngoại mười vạn.”

“Mười vạn nào.” Nam lập tức phản bác, “Bọn tao rõ ràng đáp ứng chỉ cho năm vạn.”

Các cảnh sát: “…”

Bây giờ còn có cái gì không rõ, bởi vậy càng thêm không do dự, còng tay hai người rồi trực tiếp mang đi. Diệp Bạch đứng ở một bên thì chậm rãi nói: “Thì ra thật đúng là thương lượng ở trong công viên.”

Người nam: “…”

Trên thực tế Diệp Bạch biết được là do người này đang nhớ lại xem lúc bàn bạc với bảo mẫu có lộ ra cái gì hay không, càng nhiều vẫn là suy đoán, thật sự cũng không nghĩ tới hai người này phối hợp như vậy. Nếu sớm biết thế, lúc trước hắn nào cần tốn sức bố cục, trực tiếp nói ba xạo như vậy, đối phương không phải không đánh mà khai ra rồi à.

“Cái đó, tội bắt cóc muốn phán mấy năm?”

Chương 55

Tội bắt cóc phán mấy năm không ai nói cho Diệp đại miêu, nhưng hiển nhiên một đôi nam nữ này sẽ ở trong ngục một thời gian ngắn. Chứng cứ phạm tội xác thực, nhất là ở chỗ bảo mẫu kia còn lưu lại ghi âm. Ba người hiện tại đều bị dẫn tới cục cảnh sát, chờ qua một thời gian ngắn mở phiên toà thẩm tra xử lí sau đó kết tội, chuyện này coi như tạm thời đã xong.

Hai nhà Diệp Tưởng tất nhiên lại đây làm ầm ĩ một phen.

Lúc đó Diệp Bạch vừa khéo không ở đó, bảo tiêu tiên sinh mang theo một đám bảo vệ trị an đuổi người đi. Nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định, sau đó lại chắn đến cửa công ty.

“Tất cả mọi người là thân thích, hà tất làm tuyệt tình như vậy.”

Diệp Bạch: “…”

“Lúc mấy người tìm người bắt cóc em trai tôi, sao không nghĩ như vậy, cả hai chai thuốc ngủ, có biết sẽ ăn chết người không.” Dừng một chút, hắn lại bổ sung: “Cũng may là bảo mẫu kia nhát gan, cho nên không dám thả toàn bộ chỉ thả hơn một nửa, bằng không lúc này phỏng chừng bọn họ cũng không phải là tội bắt cóc mà là tội mưu sát.”

Không phải làm đến tuyệt tình, mà là vì cuộc sống an ổn sau này nhất định phải như thế.

Nếu lúc này dễ dàng giải quyết riêng buông tha người ta, sửa khẩu cung nói đây chỉ là hiểu lầm, chắc chắn những người này cũng sẽ không sinh lòng cảm kích, ngược lại sẽ càng thêm không kiêng nể gì. Hắn đề phòng được một lần, chẳng lẽ còn có thể lo lắng đi phòng cả đời, huống hồ hiện giờ có việc này, hai nhà Diệp Tưởng hẳn đã coi như hiểu được quyết tâm của hắn.

Chỉ cần không ngốc, sẽ không tiếp tục lấy thân tình đến uy hiếp, cố gắng tiếp tục lấy thứ tốt gì.

Diệp Bạch không phải bạn tiên tâm địa thiện lương không đành lòng trở mặt với người ta, đương nhiên sẽ không biến thành từ ‘Thánh mẫu’ khá hot trên mạng, bởi vậy đối với việc này đặc biệt kiên quyết.

Mà cùng lúc đó…

Hắn thu thập xong người của hai nhà Diệp Tưởng, những người này viết giấy vay nợ vợ chồng họ Diệp, sau đó trực tiếp để cho người ta tới cửa đòi nợ, muốn khiến đám người kia không có thời gian lại đến làm phiền hắn. Tổng thể mà nói đây cũng chỉ không đến phân lượng một phần mười những thứ mà những người đó cầm đi từ trong tay vợ chồng họ Diệp, hiện giờ lại làm cho đám người này đều không trả nổi.

Theo lý thuyết tuyệt đối không đến nỗi như thế, nhưng không chịu được đối phương quả thực rất quá đáng.

Người bình thường có thân thích giúp đỡ như vợ chồng Diệp thị, dù thế nào cũng có thể làm ra hình người, nhưng người hai nhà này phần lớn đều là vừa lấy được chỗ tốt vừa hưởng thụ. Tiền lấy được bao nhiêu tiêu bấy nhiêu, kỳ thật dư lại không nhiều, trong ngày thường có nơi gọi là ‘Công ty’, cho nên bọn họ cũng không cảm thấy có cái gì, hiện giờ Diệp Bạch bên kia vừa chặt đứt tài chính, đã bắt đầu giật gấu vá vai.

Trong công ty, nhân viên lại có một chút thay đổi.

Có một vài người từ trên mạng xem được ngôn luận ngày đó của Diệp Bạch, thoải mái tỏ vẻ muốn từ chức, bàn giao công tác rời khỏi. Còn có một số lại hạ quyết tâm muốn rời khỏi, dù sao hiện tại Diệp thị nhìn từ bề ngoài thật sự rất không ổn định, những người như bọn họ lại có thể cảm giác được kỳ thật cũng không có chuyện như thế, Diệp Bạch cũng không phải cái gì cũng không hiểu giống như đồn đãi.

Điểm hoa trên gấm không bằng giúp người khi gặp nạn.

Diệp Bạch thêm lương thăng chức cho nhà thiết kế lúc trước phụ trách thiết kế nhãn hiệu trang phục tình nhân, một bộ phận người khác thấy được hi vọng. Bọn họ cảm thấy ông chủ mới là một người nhìn thấy được năng lực và vất vả của nhân viên, người không giỏi nói chuyện giống như gỗ đều có thể tỏa sáng, huống chi những người hiểu sâu đạo kinh doanh giống như bọn họ.

Đợi ngày sau công ty phát đạt, những người lưu lại như bọn họ tất nhiên không thể thiếu ưu đãi.

Huống chi thái độ của Cố Chiêu được bày rõ ràng, tất cả mọi người cảm thấy cho dù tình huống có xấu nữa, ông chủ Cố đều có thể cải tử hoàn sinh, huống chi hiện tại hết thảy đều đang tốt đẹp.

Sự tình đều phát triển về phương hướng tốt hơn.

Trang phục tình nhân vừa ra một lần đã bán được rất chạy, nhưng Diệp Bạch cảm giác: “Có chút vội vàng, lúc trước tuyên truyền đều không thích hợp, là xảy ra chuyện gì à?”

Cố Chiêu gật gật đầu.

Ngày gần đây quan hệ hai người càng thêm thân cận, rất nhiều chuyện anh cũng sẽ không gạt Diệp Bạch, bởi vậy trực tiếp nói, “Có liên quan với chuyện lần trước, hai nhà thiết kế dựa vào sáng ý của em, lại thiết kế thêm một bộ hơn nữa thúc giục đi vào sản xuất, cứ như vậy bộ này không đợi được, dù sao cũng không thể đụng nhau.”

Diệp Bạch rõ ràng.

Nếu không nhanh chóng bán ra, bộ sau sản xuất rồi, không phải thành nhà mình đoạt thị trường nhà mình à.

Hơn nữa nghe ý tứ này, Cố Chiêu chắc hẳn tương đối xem trọng trang phục mới ra, bằng không cũng không đến nỗi vội vã xử lý một đám thành phẩm của người bên dưới như vậy. Sẽ sợ không bán được, nhất định là bởi vì bộ sau rất tốt, đến lúc đó dự tính trong mười người chí ít có tám sẽ chọn bộ sau, mới có thể ra hạ sách này.

Rất nhanh Diệp Bạch đã thấy được bản vẽ.

Sắc điệu vẫn tương đối đơn giản tươi sáng, lộ ra sự ngọt ngào rồi lại không mất đại khí, quan trọng là… nơi trước ngực hơi xuống một chút có một túi áo rất lớn, bên trên tài liệu đánh dấu là có thể in hình. Đây là một loại vải dệt kiểu mới khá mềm mại nhưng cũng không thất phẩm chất, có thể dễ dàng in các hình ở bên trên.

Công cụ cần dùng không quá mức hiện đại, đều có thể tìm được ở rất nhiều cửa hàng quảng cáo hoặc là chụp ảnh.

Trên bản vẽ chỉ có một câu: “Chứa em/anh trong túi, cất trong lòng.”

Mà trang phục tình nhân cần chính là cái gì, ngọt ngào, ấm áp, khoe ân ái, hoàn toàn có thể thể hiện tùy theo nhiều tình nhân. Hơn nữa trước kia còn dễ dàng xuất hiện tình huống đụng hàng, sau khi kỹ thuật in hình vừa ra thì hoàn toàn không tồn tại, bạn có thể in tay, mặt hoặc là cái gì khác của bạn gái hay bạn trai bạn lên.

Thậm chí có thể trực tiếp ký hiệu tên chữ lớn, quả thực chính là biểu thị công khai chủ quyền.

Sự thật chứng minh, ý tưởng của quần chúng là vô cùng vô tận, đợi cho trang phục tình nhân này thật sự ra đời, tương đối có trình độ thì biến thành chứa một người thật trong túi, lộ ra chút tóc cùng một chút khuôn mặt, biểu tình thoải mái làm ổ ở bên trong khiến bạn trai nhìn mà tỏ vẻ tim đều ngứa. Đương nhiên cũng có dáng vẻ hai tay bám túi áo vừa thò đầu ra, tạo hình quái lạ khác nhau, lại đều vô cùng ngọt ngào.

Đương nhiên cũng có trực tiếp, giống suy nghĩ lúc trước của Diệp Bạch thông thường trực tiếp in tên.

Còn có một số tương đối văn nghệ, trực tiếp dùng câu quảng cáo in thành những chữ xinh đẹp, chứa trong túi, cất trong lòng, chân ái một đời một thế vân vân.

Quả thực nhấc lên một phong trào.

Không giống với thường ngày lựa chọn duy nhất một hình thức, lần này còn có thể thêm vào sáng ý của mình, quả thực đang khơi dậy dục vọng sáng tác của một nhóm người. Thậm chí còn có một số người độc thân từ trước đến nay thích kiểu dáng trang phục tình nhân cũng bắt tay, sau đó tiêu sái in lên ở bên trên kiểu chữ: “Độc thân cũng vui vẻ.” vân vân.

Đương nhiên, trong lúc nhất thời, loại khoe ân ái đi tìm chết cái gì tất nhiên cũng đã xuất hiện.

Tóm lại bán được vô cùng hỏa, vô số người bày tỏ: “Vừa mới mua một khoản trước, lại bởi vì khoản này mà treo ở trong tủ treo quần áo mặc cho nó chậm rãi già đi.”

Vô số người thở dài, “Sớm biết như thế, mua vội vã như vậy để làm gì, thật muốn đập tay.”

Sau đó còn có vô số người yêu thú cưng, đem mèo chó nhà mình gây sức ép bày dáng tạo hình, sau đó in lên trên quần áo mặc ra đi khoe. Thậm chí Cố Chiêu dường như còn giằng co một món, hoàn toàn là lấy thành phẩm sau đó tự mình in ở trong nhà, mặt trên không phải hình gì khác, chính là bản phóng đại bức tranh con mèo lúc ấy của Diệp Bạch.

Hình làm lại một lần cũng không cần sửa chữa quá nhiều, Cố Chiêu rất tự nhiên duy trì bộ dáng vốn có.

Người vẽ không đủ tinh tế hiển nhiên không vẽ ra được một phần mười sự đáng yêu của con mèo, nhưng vừa nghĩ tới người vẽ ra bức tranh này, tư tâm của Cố Chiêu là không muốn thay đổi một phần. Sau đó anh còn nghĩ đến ngày đó Diệp Bạch tùy tay ký tên ở bên trên, cũng cùng nhau khắc lên, mặc vào rồi trực tiếp đón người đi ăn cơm, đương nhiên bên ngoài vẫn khoác áo.

Diệp đại miêu một đường nhịn không được nhìn anh tám lần.

Ông chủ Cố lão bản luôn quần áo sạch sẽ, hôm nay vẫn sạch sẽ, nhưng dù sao bên trong thêm cái áo, luôn có chút mất tự nhiên. Diệp Bạch lại đặc biệt hiểu biết anh, bởi vậy liếc mắt một cái đã nhìn ra không đúng. Nhưng người này trong lòng dường như có việc, không biết đang hưng phấn cái gì, cho nên hắn tự giác bị che giấu cũng không chủ động mở miệng hỏi.

Mãi cho đến trở về nhà, Cố Chiêu cởi âu phục bên ngoài, lộ ra áo của trang phục tình nhân bên trong.

Diệp Bạch: “…”

Trong phòng bữa tối ánh nến được chuẩn bị đầy đủ, ông chủ Cố cùng dùng cơm nước xong mới chậm rãi ở một bên quỳ một gối xuống, lấy ra nhẫn giấu trong ở túi áo, hỏi: “Em có nguyện ý để anh bỏ vào trong túi cất chứa cả đời không.” Diệp Bạch cảm thấy đây có thể là một câu êm tai nhất mà người này nói được ở đời này, cho tới nay Cố Chiêu đều là làm nhiều, nói ít.

Diệp đại miêu ngoài cảm động ra còn có chút đắc ý, “Anh đã theo đuổi em lâu như thế, thì cố đáp ứng anh vậy.”

Xin nhờ, bộ dáng này của cậu không nhìn ra gắng gượng chỗ nào.

Cố Chiêu cảm thấy buồn cười, trên mặt lại nắm chắc cơ hội đeo nhẫn cho người ta, cũng quyết định tìm cơ hội xuất ngoại làm giấy chứng nhận, như vậy mới tính chặt chẽ buộc ‘con mèo’ này lại. Giờ phút này Diệp Bạch đang ở trong lòng ngực của anh, miễn cưỡng dùng ngón tay chọc ‘con mèo trong lòng’, miệng than thở, “Không đẹp bằng bản thể.”

Ông chủ Cố thở dài trong lòng.

Nghĩ thế nào cũng không ra có một ngày mình sẽ thích một người, hoặc là một con mèo đến vậy, hơn nữa còn khẩn cấp định ra như sợ đối phương đổi ý.

Có điều, Diệp Bạch hoàn toàn đáng giá được anh đối đãi như vậy.

Anh đang định cúi đầu nói cái gì, lại phát hiện Diệp Bạch đang hưng trí vô cùng cầm di động mở một video ra xem, nháy mắt những tiếng ái muội ư a truyền ra, lập tức hô hấp trở nên nặng hơn. Nhìn thiếu niên trong ngực, lòng khẽ động đang chuẩn bị nói chút gì, đã thấy đối phương chuyển hướng di động về phía anh.

Cố Chiêu: “…”

Người bên trên sao lại nhìn quen mắt như vậy, không phải Hách Lâm thì là ai?

Thằng nhãi đó cũng dám phát thứ này cho Diệp Bạch! ! !

Chương 56

Video tất nhiên không phải Hách Lâm gửi cho Diệp Bạch, mà là bị đẩy lên đầu ở trên mạng, bởi vậy Diệp đại miêu vừa lướt qua đã nhảy ra, tò mò điểm mở vào nhìn chính là trạng huống trước mắt.

“Em có thể nhìn của anh.” Cố Chiêu vứt điện thoại di động qua một bên, “Xem cậu ta để làm gì?”

Diệp Bạch nổi giận, “Anh còn tính tìm người quay ra à?”

“Cần gì phải tìm người đi quay.” Cố Chiêu ôm lấy người, thuận theo đi hướng phòng ngủ: “Em tự mình thử một lần không phải tốt rồi, thật sự thích quay lại anh cũng không phản đối.”

Diệp Bạch: “…”

Lúc này hắn nghĩ ra không đúng, rõ ràng người này lại muốn chiếm tiện nghi của hắn. Bên kia video ư ư a a vẫn còn tiếp tục, thỉnh thoảng còn kèm theo một tiếng kêu rên trầm muộn, bên này hai người rõ ràng sớm muốn đối phương đã lâu, bởi vậy không khí càng ngày càng ái muội. Lại cứ có một cuộc điện thoại không có mắt gọi tới, còn vẫn luôn vang không ngừng.

Cố Chiêu xoa nhẹ cái trán phát đau, nhẫn nại xúc động vứt bỏ di động.

“Cậu tốt nhất cam đoan mình nói chuyện rất quan trọng.”

Ngữ khí của anh đặc biệt không tốt, khiến Tiết Quân ở đầu bên kia điện thoại lặng đi một chút, “Xong rồi, sẽ không phải đụng vào chuyện tốt gì chứ.” Chẳng qua cũng chỉ thuận miệng nói ra, anh ta lập tức nhắc tới chính sự, “Nhanh chóng lên mạng, cái video bị đẩy đến cao nhất ấy, nhìn xem, xảy ra chuyện lớn rồi, lần này tên nhóc họ Hách đó xong rồi.”

Diệp Bạch nháy mắt nhớ tới, dường như quả thật có đoạn thời gian Hách Lâm không đi ra xoát độ tồn tại.

Video đó, hắn đương nhiên rõ ràng tìm ở nơi nào, nhưng lúc ấy không nghĩ nhiều chỉ cho là hai người này chơi kích thích, hoặc là một phương khác có gì không vui nên phát lên trên mạng. Hiện tại xem ra dường như có chút không đúng, hơn nữa người đàn ông đó… Móa, đây không phải là một thành viên trong đám xã hội đen kia à.

Đang nghĩ ngợi, tiếng phát ra từ video bên kia đã từ ái muội tiến tới tiếng ‘răng rắc’, rõ ràng là tiếng của cánh tay bị bẻ gãy.

Từ trong lòng Cố Chiêu nhảy xuống, Diệp Bạch ba bước cũng làm hai bước nhặt lên di động bị mình ném ở một bên, lật màn hình ra nhìn hiện trường quả thực vô cùng huyết tinh. Hai nam đều không một mảnh vải xoay đánh thành một đống, trên đầu nam xã hội đen đã chảy máu, hung khí chính là đồng hồ báo thức bên cạnh, rõ ràng cho thấy Hách Lâm thừa dịp bất ngờ đập lên.

Mà đối phương hiển nhiên không phải ngồi không, trở tay bẻ gãy cánh tay Hách Lâm.

Hiện tại đang cố gắng đè nặng chân đối phương, kiên trì làm tiếp, bên cạnh còn có một con rắn bị vứt đó, trường hợp hỗn loạn mà mê loạn, lại đủ để cho người ta ý thức được nguy hiểm trong đó. Đây là hiện trường trực tiếp, bởi vậy bên dưới đã có người bắt đầu phân biệt là gian phòng của khách sạn nào, cũng đã chuẩn bị gọi điện thoại báo cảnh sát.

Lời nhắn bên dưới tăng lên hàng loạt, đều từ hướng ái muội trực tiếp đổi chiều gió.

“Con rắn kia mang độc, hơn nữa rõ ràng không bị nhổ sạch răng nọc, cũng không làm bất luận xử lý gì, lúc này là bị vứt đến một bên đụng phải đầu, tỉnh lại tuyệt đối sẽ cắn chết người.”

“Vừa rồi còn cảm thấy chơi đủ mạnh, hiện tại xem ra là muốn tai nạn chết người!”

Niên đại này video đã phát triển đến mức trực tiếp có thể xem lại, bởi vậy Diệp Bạch hỏa tốc xem lại một màn phía trước. Chỉ thấy ngay từ đầu còn rất tốt, làm tình cực kỳ bình thường, nhưng lúc nam xã hội đen này quay đầu lấy rắn, Diệp Bạch xuyên thấu qua camera thấy được ánh mắt của gã, lập tức đoán được phần lớn tình hình thực tế.

Hách Lâm xem như tương đối thông minh.

Rơi vào trong tay đối phương cũng có thể nhìn ra thứ gì, bởi vậy vẫn luôn rất biết điều, thêm nữa anh ta quả thật rất biết nói chuyện, bởi vậy mới có thể kéo lâu như vậy. Mà người đàn ông này vẫn luôn thích quay lại thực tế, nhưng chịu lấy ra khoe cũng không phải chính bản thân gã lên sân khấu, bởi vậy lần này nhất định là Hách Lâm đã làm gì đó, mới sẽ biến thành trực tiếp.

Gã đó hẳn là không biết, cho nên chiếu theo ý nghĩ của mình để tiếp tục.

Hách Lâm không sợ hãi, ngược lại còn thoạt nhìn rất hưng phấn, không lo lắng, gã lấy rắn độc ra cũng không bẻ răng, cứ như vậy treo ở trước mặt dọa người, còn muốn đem cái đuôi cùng vật kia của gã song long. Ngay sau đó còn nói thầm câu gì, giọng rất thấp, nhưng Diệp Bạch lắng nghe lại phân biệt ra, “Không biết đổi đầu đi vào là cảm giác gì.”

Kế tiếp chính là tình cảnh Hách Lâm đập người.

Có thể anh ta muốn đập choáng gã kia, hơn nữa thời gian trước đó cũng đủ để có người nhìn thấy, sau đó phân tích ra vị trí cứu anh ta ra ngoài, cho nên không tiếp tục chịu đựng. Nhưng đáng tiếc tố chất thân thể đối phương quá mạnh mẽ, hoặc là nói chính anh ta quá yếu sức mạnh không đủ, chỉ đập ra máu lại không ngất, ngay sau đó đã bị gãy cánh tay.

Hơn nữa nhìn dạng này… Dường như muốn phát triển về phương hướng nặng khẩu vị.

Trước có bạn tiên hạ phàm từ tài liệu của đối phương nơi đó biết đến, hoàn toàn có thể biết gã đàn ông này không có đạo đức gì, dằn vặt chết người chỉ nhiều không ít.

Hách Lâm vẫn luôn thuận theo còn may, một khi phản kháng sẽ kích thích dục vọng bạo ngược của đối phương.

Tiết Quân nói đúng, người xem như xong rồi, cho dù không chết cũng sẽ bị dằn vặt trọng thương trở về. Sự thật cũng quả thật như thế, lúc cảnh sát đến người cũng chỉ dư lại một hơi, cuối cùng cứu được trở về, nhưng cũng để lại rất nhiều bệnh. Còn về băng xã hội đen kia, bởi vì đột nhiên bạo lộ còn bị bắt mấy người.

Hiện tại trên mạng rất nhiều người còn đang ồn ào nhất định phải một lưới bắt hết.

Cảnh sát xuất động không ít, nhưng không có tiến triển gì quá lớn, cha của Hách Lâm như già đi mười tuổi, không ngừng tạo áp lực cho cục cảnh sát, cũng xử lý video lưu truyền ra trên mạng. Nhưng dù sao người nhìn thấy quá nhiều, còn có một số tự thu lại, thu về toàn bộ sợ là chuyện không thể.

Diệp Bạch cũng từ giữa biết được sự tình.

Thì ra bắt đầu ngày đó cũng đã xảy ra chuyện, thật sự là thiên lý sáng tỏ, lúc trước người này khiến bạn tiên không cẩn thận vào phòng những người đó, hiện tại lúc đang tự mình mưu toan thiết kế Diệp Bạch lại thần xui quỷ khiến vào phòng kia. Bạn tiên lựa chọn trực tiếp nhảy lầu, Hách Lâm thì bắt đầu chu toàn, cuối cùng nhặt về một cái mạng.

Không đợi hắn ra tay, báo ứng đã đến rồi.

Về một nhà họ Hách, Diệp đại miêu thật sự không muốn nói cái gì, lớn cặn bã nhỏ cũng cặn bã. Một người cưới vợ xong lại không yêu thương người ta, cứ nhớ đến bạch nguyệt quang trong lòng, liên lụy đến tình cảm với con trai cũng không tốt. Người còn lại tuy được coi là bi kịch vô tội, nhưng cố tình anh ta lựa chọn một con đường khác.

Nói đến cùng, bất luận là mẹ Diệp hay là Diệp Bạch, bọn họ đều không làm gì.

Bị người thích không phải là sai, nhưng mà bởi vì việc này Hách Lâm muốn báo thù Diệp Bạch, nếu không phải trong lòng anh ta có ý nghĩ xấu xa, cuối cùng cũng sẽ không rơi vào kết cục đó.

Rốt cuộc là tự gây nghiệt, cho nên không hề đáng thương.

Nhưng hắn vẫn không đến nỗi tiếp tục đuổi cùng giết tận, rốt cuộc một đời trước bạn tiên quả thật là bị cuốn vào, mà không phải bị Hách Lâm tính kế. Giúp một tay thì không đến mức, bởi vì đối phương vốn mang ác ý trong lòng, bạn tiên không vì trốn anh ta cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như vậy. Huống chi, nếu để cho người ta thực hiện được, hiện tại bị quay cảnh nóng chính là Diệp Bạch.

Cứ như vậy, coi như hai bên không thiếu nợ nhau.

Về sau Diệp Bạch phát triển công ty lớn mạnh giao cho Diệp Tắc sau khi lớn lên, tiếp tục làm sự nghiệp từ thiện mà cơ bản mỗi một đời đều sẽ tiếp tục, cùng nhau chậm rãi trở nên già nua sau đó chết đi với Cố Chiêu.

Băng đảng kia cuối cùng vẫn sa lưới.

Diệp Bạch không có khả năng khiến loại u ác tính này của xã hội tồn tại lâu, cũng sẽ không bỏ qua người từng bắt nạt bạn tiên, bởi vậy sau việc Hách Lâm thì tập trung chú ý. Hắn cũng không tự mình ra tay, chỉ thích hợp nặc danh cung cấp một ít tin tức, cảnh sát xuất động vài lần đã gần như giải quyết toàn bộ, về phần lão Đại thì chết ở trên đường chạy trốn.

Kết thúc cả đời này, hắn trực tiếp đi thế giới kế tiếp.

Phía trước vẫn là ánh nắng biển xanh một mảnh an bình, nháy mắt đã cả người nóng lên còn đầy mùi rượu, gần như là nháy mắt Diệp Bạch đã hiểu được mình gặp phải chuyện gì. Còn chưa tiếp thu trí nhớ nguyên chủ, những ký ức của bạn tiên đã nhìn qua ở Thiên giới phát huy tác dụng, rõ ràng biết được trạng huống trước mắt, cùng với khốn cảnh của mình.

Xuân dược, những người này lại hạ thứ này ở trong rượu.

Đây xem như là một thế giới không quá giống với phía trước, nam nam, nam nữ, nữ nữ đều có thể kết hôn, nhưng cũng là thế giới có quý tộc, chỉ cần bị nhìn trúng sẽ giống như một bước lên trời. Khối thân thể này trước khi được Diệp Bạch tiếp nhận là một nô lệ, bị mang đến một phủ đệ của quý tộc tiến hành cái gọi là ‘tuyển tú’.

Mà bản thân của hắn lại quá mức ‘xuất sắc’, cho nên bị người thiết kế.

Ngày tuyển tú xem như cực kỳ thoải mái, mọi người chỉ cần hưởng thụ cuộc sống ở trong phủ quý tộc là tốt rồi, tiệc tối lại càng có rượu có thịt vô cùng dồi dào. Bởi vậy trong khoảng thời gian này, mặc dù mọi người biết có người nhìn, vẫn đang duy trì hình tượng, lại cũng không nhịn được sẽ ăn nhiều chút. Mà để tỏ sự thân thiện ôn hòa không có tính xấu của mình, ở chung với những tuyển thủ khác đều là cố hết sức hài hòa.

Nguyên chủ chính là ở dưới tình huống này, bị người kính chén rượu thì biến thành như vậy.

Hiện tại hắn đã bị người đỡ về phòng, cửa vừa đóng đối phương đã cười đến vẻ mặt đắc ý, nhưng sau đó xoay người từ trong tủ treo quần áo lấy ra dương cụ đã sớm giấu kỹ.

“Cho cậu.” Người nọ mang vẻ mặt cao ngạo, “Biết dùng thế nào chứ!”

Diệp Bạch cúi đầu liếc nhìn đồ trong tay, trong lòng biết nếu hắn không tới nguyên chủ nhất định sẽ nhịn không được, đến lúc đó vừa khéo sẽ có người tiến đến trao đổi tình cảm, ngay sau đó sẽ tuôn ra sự thật nguyên chủ dâm đãng rồi bị loại bỏ. Hắn nghẹn cười một tiếng, ngẩng đầu chống lại ánh mắt người nọ, nói khẽ mà chậm, “Đỡ tôi đến góc tường đi.”

Người nọ lặng đi một chút, sau đó giống như mệnh lệnh của hắn tiếp tục bình thường, đỡ hắn qua.

Diệp Bạch cười cười, đem dương vật trong tay nhét trở về, tiếp tục dùng giọng nói nhẹ nhàng ôn hòa: “Ngoan, hiện tại cậu đang trúng xuân dược, cần thiết cái này.”

“Giường ở bên kia, đi thôi, nhớ chơi vui vẻ, kịch liệt chút!”

Người đàn ông cùng phòng lên tiếng đáp ứng, lại vội khó dằn nổi đi về hướng giường lớn, sau đó quả nhiên như trúng xuân dược không thể nhịn được nữa rên rỉ lên, ngay sau đó xé mở quần áo của mình…

Đúng vậy, năng lực thần kỳ đời này kiêu ngạo như vậy đấy.

Advertisements

3 thoughts on “Miêu sinh doanh gia ~ Chương 52-56

❦ Comment của các bạn là động lực của tôi (✿ ◡ ‿ ◡) っ ♥ ❦ | Emo: _(:3ゝ∠)_ (╯‵□′)╯︵┻━┻ Σ(°△°|||)︴ ╥﹏╥ ლ(́◉◞౪◟◉‵ლ) (눈_눈) 凸(`⌒´メ)凸 (ノ´д`) (シ_ _)シ (=´∇`=) ヾ(*´∇`)ノ ヾ(・ω・*)ノ o(≧▽≦)o ヽ( ̄д ̄;)ノ (*ノ▽ノ) (*/∇\*) (づ ̄ ³ ̄)づ ╮(╯▽╰)╭ ╮(╯_╰)╭ ╰(*°▽°*)╯ (⊙﹏⊙)b (╯﹏╰)b

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s